STT 1177: CHƯƠNG 1176: ĐẶC BIỆT ĐẾN ÂU YẾM
Phong Tỉnh đã sớm ngưng tụ Hộ Thể Linh Khí nên vẫn chưa hoảng loạn, nhưng ngay sau đó, Hộ Thể Linh Khí của hắn đã bị phá vỡ.
Phập một tiếng, lưỡi chủy thủ đã xuyên qua tim hắn!
Bóng dáng Mộc Thần Dật lóe lên: “Cẩn thận cái gì? Đương nhiên là cẩn thận ta!”
Phong Tỉnh chỉ cảm thấy huyết nhục và Thần Hồn của cả người đang điên cuồng trôi đi, muốn phản kháng nhưng lại hoàn toàn không thể ngưng tụ linh khí.
Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng hắn, hắn khó tin nhìn Mộc Thần Dật trước mắt: “Sao ngươi… có thể…”
Hắn không hiểu, đối phương không hề vận dụng tu vi, chỉ dựa vào thân thể sao có thể phá vỡ phòng ngự của hắn?
Hơn nữa đối phương rõ ràng đã bị trọng thương, tại sao lại có thể hồi phục trong thời gian ngắn như vậy?
Suy nghĩ đầu tiên của hắn là có phản đồ, nhất định là vị Hiển Thánh Cảnh kia đã cấu kết với Mộc Thần Dật!
Hắn khó khăn quay đầu nhìn về phía Khánh Vĩ: “Đi… Có… phản đồ…”
Khánh Vĩ ngây người tại chỗ trước biến cố đột ngột, nghe Phong Tỉnh nói mới hoàn hồn, sau đó lập tức bỏ chạy về phía xa.
Mà toàn bộ huyết nhục và Thần Hồn của Phong Tỉnh đã bị Trảm Linh Nhận hút sạch sẽ, chỉ còn lại một bộ xương khô!
Mộc Thần Dật ném văng bộ xương của Phong Tỉnh đi, vận chuyển Thần Linh Bộ, ngay giây sau đã chặn trước mặt Khánh Vĩ, rồi không nói hai lời, một đao đâm thẳng vào ngực đối phương.
Khánh Vĩ phun ra một ngụm máu tươi, cười thảm nói: “Ta đã… truyền tin tức ra ngoài rồi, ngươi sẽ không… được chết tử tế đâu!”
Mộc Thần Dật lắc đầu, thở dài: “Nếu không phải ta cho phép, ngươi nghĩ ngươi có thể truyền tin ra ngoài sao? Vả lại, ngươi có truyền tin ra hay không, bản đế cũng chẳng quan tâm!”
Hắn nói xong, thu hồi Trảm Linh Nhận, sau đó lập tức bay về phía xa.
Không bao lâu sau.
Mộc Thần Dật đã đến ngoại thành Vĩnh Tấn Thành.
Dù muốn giao dịch với tam đại Chí Tôn, cũng phải gặp được người trước đã!
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên thông qua Tấn Viện để gặp mặt cha vợ trước thì sẽ chắc ăn hơn.
Mộc Thần Dật đứng cách ngoài thành không xa, lấy ra ngọc bội được làm từ Sao Băng Thiết và Hồn Linh Ngọc, vận chuyển công pháp Thần Hồn, sau đó dùng năng lực của Tiên Linh Thể để ẩn đi thân hình.
Sau một loạt thao tác này, hắn đã che giấu bản thân đến mức cực hạn.
Hắn không chắc Chí Tôn có thể phát hiện ra mình hay không, nhưng chỉ cần hắn cẩn thận một chút, đám Hiển Thánh Cảnh kia không thể nào nhận ra sự tồn tại của hắn.
Mộc Thần Dật lặng lẽ vào thành, rất thuận lợi lẻn vào trong Thành Chủ Phủ, lúc này hắn mới yên lòng.
Nếu hắn đã vào được, chứng tỏ những thủ đoạn này của hắn gộp lại có thể qua mắt được Chí Tôn.
Hắn tránh những khu vực tương đối bí mật, có cấm chế và kết giới, chậm rãi đi qua những con đường trong phủ, tiến đến một sân viện không nhỏ.
Mộc Thần Dật không dám phóng thích Thần Hồn để dò xét, chỉ có thể thông qua cảm ứng của cơ thể để xác định vị trí của ấn ký không gian kia.
Hắn chậm rãi tiếp cận căn phòng nơi có ấn ký, ngay sau đó liền nghe được hai giọng nói quen thuộc.
“Tỷ tỷ, tỷ nói cho muội biết bộ quần áo này có phải của tên cẩu tặc kia không?”
“Linh Nhi, đây là ta mặc trên người muội!”
“Không thể nào! Tỷ lấy đâu ra quần áo của nam nhân?”
“Linh Nhi, chuyện đã qua rồi, muội đừng hỏi nữa.”
…
Trong phòng, hai cô gái nói thêm vài câu, cửa phòng liền được mở ra, sau đó một bóng người từ trong phòng bước ra, chính là Tấn Linh.
Mộc Thần Dật thấy Tấn Linh rời đi, liền lặng lẽ tiến vào trong phòng.
Mà Tấn Viện nhìn muội muội mình đi ra khỏi sân, không khỏi thở dài, sau đó mới đóng cửa phòng lại.
Nàng đi đến trước bàn ngồi xuống, vừa đưa tay ra, một quả cầu kim loại nhỏ đã xuất hiện trong tay.
Ngay lúc Tấn Viện đang nhìn quả cầu kim loại, suy nghĩ xuất thần.
Mộc Thần Dật đi đến sau lưng Tấn Viện, thấy quả cầu kim loại trong tay nàng, hắn bất giác mỉm cười, rồi vươn tay đặt lên vai nàng.
Tấn Viện không khỏi giật mình, đây chính là Thành Chủ Phủ, sao có thể có người lặng yên không một tiếng động xuất hiện trong phòng nàng?
Nhưng đối phương đã có thể lặng lẽ xuất hiện ở đây, thực lực chắc chắn phi phàm, nàng không dám khinh suất vọng động.
“Các hạ đêm khuya giá lâm, không biết là vì chuyện gì?”
Bàn tay Mộc Thần Dật chậm rãi di chuyển, lướt nhẹ về phía gương mặt Tấn Viện: “Bổn tọa nghe nói trưởng nữ của Thành chủ nhan sắc tuyệt trần, hơn cả tiên nữ trong tranh, trong lòng ái mộ nên đặc biệt đến để âu yếm!”
Tấn Viện nghiêng đầu sang một bên, lạnh giọng nói: “Ta khuyên các hạ không nên làm càn, nơi này là Thành Chủ Phủ!”
“Chỉ cần có một chút động tĩnh, các hạ sẽ không thể nào bình an rời đi!”
Mộc Thần Dật cười cười: “Chỉ cần có thể được như ý nguyện, cho dù bỏ mạng lại nơi này cũng có sao đâu!”
Tấn Viện nhíu mày: “Xem ra các hạ đã quyết tâm!”
“Đó là tự nhiên! Hắc hắc hắc…”
Tấn Viện cảm nhận được bàn tay kia đang chộp tới cổ áo mình, ánh mắt nàng ngưng lại: “Vậy thì đồng quy vu tận đi!”
Nàng lập tức xoay người, chủy thủ trong tay nháy mắt đâm về phía sau.
Mộc Thần Dật không hề né tránh, mặc cho thanh chủy thủ lấp lánh ánh sáng xanh lam đâm vào bụng mình.
Với thân thể của hắn hiện giờ, dù cho đối phương có toàn lực ra tay cũng không thể nào gây ra một chút tổn thương nào, trừ phi nàng cắn hắn!
Linh khí ngưng tụ trên chủy thủ nháy mắt bùng nổ, bàn ghế, đồ đạc trong phòng lập tức bị đánh cho tan nát, ngay cả vách tường cũng xuất hiện từng vết nứt!
Lúc này Tấn Viện đã thấy rõ dung mạo của người tới, không khỏi sững sờ tại chỗ, nàng hoàn toàn không ngờ đó lại là Mộc Thần Dật!
Nàng nhìn Mộc Thần Dật với vẻ mặt tươi cười: “Lại là chàng!”
Mộc Thần Dật vươn tay nắm lấy tay ngọc của nàng, gạt bàn tay đang cầm chủy thủ ra rồi ôm nàng vào lòng.
“Vợ chồng ta xa cách mới có hai tháng, vừa mới gặp lại mà nàng đã ra tay nặng như vậy với vi phu, không hay cho lắm đâu nhỉ?”
Tấn Viện không hề giãy giụa, ngược lại bình tĩnh dựa vào lòng Mộc Thần Dật: “Ác tặc, ta hận không thể giết chàng ngay lập tức!”
Đúng lúc này.
Bên ngoài phòng có tiếng động.
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Mộc Thần Dật cúi đầu nhìn Tấn Viện: “Viện Nhi, không phải nàng muốn giết ta sao? Cơ hội đến rồi! Chỉ cần nàng kêu một tiếng, bọn họ sẽ lập tức xông vào, chém ta thành trăm mảnh!”
Tấn Viện nhìn về phía cửa phòng, trên mặt hiện lên vẻ do dự.
Bên ngoài lại vang lên tiếng hỏi.
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Sắc mặt Tấn Viện đã khôi phục vẻ bình thản, mở miệng nói: “Ta không sao, chỉ là lúc tu luyện vận khí sai sót, các ngươi lui ra đi!”
“Vâng.”
…
Mộc Thần Dật nhìn Tấn Viện trong lòng, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, hắn hiển nhiên không ngờ tới lựa chọn của nàng, vừa rồi hắn hoàn toàn không hề khống chế nàng.
Tấn Viện thấy vậy, hỏi: “Sao nào, chàng hy vọng ta gọi họ vào à?”
Nàng vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía cửa: “Bây giờ ta gọi họ vào…”
Mộc Thần Dật vội vàng cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ của Tấn Viện, ngăn cản hành động của nàng.
Tấn Viện giãy giụa một chút rồi cũng mặc cho Mộc Thần Dật làm càn. Nàng không gọi người vào cũng là có sự cân nhắc của riêng mình.
Giới của bọn họ sắp xảy ra biến cố, mà đối phương là người từ ngoại giới, có lẽ có thể giúp được nàng.