STT 118: CHƯƠNG 118: SAO NGƯỜI NÀY LẠI NHƯ VẬY CHỨ?
Bốn người ngồi trong phòng thong thả trò chuyện.
Mộc Thần Dật hỏi: “Lãnh Lùng và Lãnh Thanh Toàn có quan hệ gì?”
Vương Thi Mộng đáp: “Nàng ấy và sư phụ cùng một gia tộc, tính theo vai vế, sư phụ là cô nãi nãi của nàng ấy. Giờ nàng ấy cũng là đệ tử của sư phụ.”
Mộc Thần Dật nghe vậy gật gù, quả nhiên là có quan hệ! Trước đó khi nghe tên đối phương, hắn đã có chút hoài nghi.
Vương Thi Mộng nhìn biểu cảm của Mộc Thần Dật, cũng đoán được gã này chắc chắn đang để ý đến Lãnh Lùng.
Nàng không khỏi thầm thở dài: “Đã mấy người rồi, đến bao giờ mới chịu dừng lại đây!”
Mộc Thần Dật không nói gì thêm, biết sơ qua là được, dù có muốn thu vào dưới trướng thì cũng là chuyện sau này, không cần phải vội vàng nhất thời.
Hắn kéo tay Vương Thi Mộng, chậm rãi vuốt ve dưới gầm bàn.
Vương Thi Mộng mặt đỏ như ráng chiều, vô cùng e lệ. Nàng liếc Mộc Thần Dật, thầm nghĩ, còn có người ngoài ở đây mà gã này cũng không biết kiềm chế một chút.
Nàng bèn nhéo mạnh một cái.
Khóe miệng Mộc Thần Dật giật giật, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Tuy có hơi đau, nhưng cũng có thể xem là một kiểu hưởng thụ đặc biệt.
Hắn nhớ lại lời Tiểu Nguyệt từng nói, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mình thật sự cuồng tay sao?”
Hành động của hai người đương nhiên không qua được mắt Vương Đằng và Lục Thanh Vân.
Vương Đằng chẳng thấy có gì, trái lại còn thấy yên tâm hơn, dù sao cũng tốt hơn việc tỷ phu nhà mình ra ngoài tằng tịu với người phụ nữ khác.
Lục Thanh Vân thì mỉm cười, vờ như không phát hiện ra điều gì.
Mấy người lại trò chuyện một lúc.
Lục Thanh Vân bèn kéo Vương Đằng ra ngoài.
“Ngươi kéo ta ra đây làm gì?”
“Đồ ngốc này, vợ chồng người ta đang ân ái, chúng ta ở lại làm gì?”
“Ờ, phải ha!”
Lục Thanh Vân lắc đầu, nói: “Chúng ta đi dạo một vòng, cũng tìm đối tượng đi. Ngươi xem Mộc huynh kìa, mới tới có mấy ngày mà trên từ Phong Chủ nhà mình, dưới đến Chân Truyền của Phong Chủ khác, hắn đều thu phục được cả. Chúng ta tìm đại một người chắc không quá đáng đâu nhỉ!”
…
Mộc Thần Dật ôm Vương Thi Mộng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve nàng, nhưng cũng chỉ có thể táy máy tay chân cho đỡ ghiền mà thôi.
Y phục của Vương Thi Mộng hơi xộc xệch, nàng ngồi trên đùi Mộc Thần Dật, bị hắn trêu chọc đến mức tai đỏ bừng, gò má nóng ran.
Nàng đã sớm quen ở bên Mộc Thần Dật như thế này, nhưng cảm giác những ngón tay nhẹ nhàng lướt qua da thịt không phải là thứ có thể dễ dàng kiềm chế, thân thể nàng bất giác run lên khe khẽ.
Mộc Thần Dật mỉm cười, hắn thích nhất là dáng vẻ này của Vương Thi Mộng, cái cảm giác vừa cố kiềm chế lại vừa khao khát.
Vương Thi Mộng nhìn nụ cười gian tà của Mộc Thần Dật, ôm chặt lấy cổ hắn, nàng có thể làm gì được đây?
Nàng cũng đâu muốn thế này! Nhưng đối phương cứ thích trêu chọc tâm tư của nàng như vậy, bảo sao nàng không ngoan ngoãn nghe theo cho được.
“Muốn ở đây sao?”
Kể từ lần mặn nồng trên ghế ở Mộc Vương phủ, lại thêm đủ loại thử nghiệm trên đường đi, nàng vẫn có chút mong chờ đối với tình huống này.
Mộc Thần Dật hôn lên môi Vương Thi Mộng, đoạn nói: “Ừm, hôm nay thế này là được rồi, để lần sau đi! Mấy ngày nay có nhiều việc, cần phải xử lý trước đã.”
Vương Thi Mộng hơi sững sờ, sao gã này lại như vậy chứ?
Nàng bị hắn khơi gợi đến lòng ngứa ngáy, kết quả hắn lại buông một câu như vậy, đây chẳng phải là đang tra tấn người ta sao?
Hơn nữa, nàng đâu phải không cảm nhận được, hắn rõ ràng cũng rất muốn, cứ không ngừng ngẩng cao đầu mà vẫn cố nhịn, chẳng giống phong cách trước giờ của hắn chút nào!
Mộc Thần Dật tự nhiên đoán được suy nghĩ trong lòng Vương Thi Mộng.
Hắn đành nói: “Nàng cũng sắp phải chuẩn bị đột phá lên Huyền Cảnh rồi đúng không?”
Vương Thi Mộng gật đầu: “Sư phụ nói căn cơ của ta đã gần vững chắc, mấy ngày nữa là có thể đột phá lên Huyền Cảnh.”
Mộc Thần Dật nói: “Nàng sắp đột phá, đương nhiên tu luyện là quan trọng nhất, không nên để chuyện khác ảnh hưởng. Lần sau ta đến thăm sẽ chăm sóc nàng chu đáo sau.”
Vương Thi Mộng rất hoài nghi, thật sự sẽ ảnh hưởng đến tu luyện sao?
Nàng tuyệt đối không tin Mộc Thần Dật lại là loại người thịt dâng đến miệng mà không ăn.
Nhưng cuối cùng vẫn nửa tin nửa ngờ.
Mộc Thần Dật ôm Vương Thi Mộng, không trêu chọc nàng nữa. Hắn không phải sợ nàng không chịu nổi, mà là sợ chính mình sẽ không nhịn được trước.
Tối qua, Diệp Lăng Tuyết đã vội vã dùng máu để triệt tiêu hàn khí, nhưng hôm nay chắc chắn không có chuyện gì, hắn không thể mạo hiểm thêm.
Nếu bị phát hiện, hắn có lẽ chỉ bị xử một trận ra trò, nhưng Vương Thi Mộng thì chưa chắc. Lỡ như đối phương ra tay tàn nhẫn, hắn sẽ không có cách nào chống đỡ.
Thật ra hắn đã tìm được trong hệ thống vật phẩm có thể đối phó Diệp Lăng Tuyết, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Hắn còn phải đợi Diệp Lăng Tuyết đưa cho hắn thứ để nâng cấp linh mạch đã.
Quan trọng nhất là, vật phẩm đó quá đắt, với số điểm hệ thống hiện tại của hắn, không thể chịu nổi sự tiêu pha này.
Mộc Thần Dật và Vương Thi Mộng tai kề má áp một lúc lâu, bèn đứng dậy nói: “Không còn sớm nữa, ta phải về thôi.”
Trong mắt Vương Thi Mộng thoáng hiện vẻ mất mát, nàng nói: “Vâng, để ta tiễn chàng.”
Mộc Thần Dật vỗ nhẹ lên má Vương Thi Mộng, hôn khẽ một cái rồi nói: “Yên tâm, ta sẽ thường xuyên đến thăm nàng, cứ an tâm tu luyện đi.”
“Vâng.”
Vương Thi Mộng kéo lại vạt áo xộc xệch, nhìn theo bóng Mộc Thần Dật rời đi, trong lòng nhất thời không cách nào bình tâm lại được.
Mộc Thần Dật rời khỏi sân, đi đến cổng thì thấy Vương Đằng và Lục Thanh Vân đang ngồi một bên, ngắm nhìn các nữ đệ tử qua lại.
Hắn bước tới nói: “Hai người các ngươi chỉ có chút tiền đồ này thôi à? Sao không mạnh dạn tiến tới đi!”
Vương Đằng nói: “Tỷ phu, Lão Lục nói hắn không vứt bỏ được sĩ diện, sợ bị từ chối thì xấu hổ lắm.”
“Xấu hổ thì đã sao, đời này còn nhiều lúc phải xấu hổ lắm! Nhưng những cô nương này, các ngươi không theo đuổi thì sẽ là của người khác. Đến lúc đó nhìn kẻ khác tay trong tay với cô nương mình thích, đó mới là xấu hổ thật sự!”
Mộc Thần Dật dẫn hai người về lại Trúc Tía Phong, vừa đến nơi đã thấy một đám đông tụ tập ở sân trung tâm dưới chân ngọn núi.
Lục Thanh Vân thốt lên: “Trời đất, phải có đến ba bốn nghìn người chứ nhỉ? Trông náo nhiệt quá, có chuyện gì hay sao?”
Mộc Thần Dật nói: “Xuống xem là biết.”
Ba người đáp xuống rìa sân, ngay lập tức nghe được tiếng bàn tán của mấy người phía trước.
“Đợi hơn một canh giờ rồi, sao người vẫn chưa tới vậy!”
“Chắc là sợ rồi!”
“Cũng có khả năng. Nghe nói Mộc Thần Dật chỉ có tu vi Huyền Cảnh nhị trọng, trong khi Giang Hiểu Vân đã là Huyền Cảnh ngũ trọng, chênh lệch giữa hai người không hề nhỏ.”
“Haiz! Nói đi cũng phải nói lại, Giang Hiểu Vân cũng thật không may. Trong lứa tân nhân lần này, xét về mọi mặt thì nàng ta là người ưu tú nhất, vậy mà Phong Chủ lại cố tình chọn một kẻ có thiên tư tầm thường.”
“Còn nói nữa à! Cũng chẳng trách người ta không phục, nên mới đến khiêu chiến đây này!”
…
Mộc Thần Dật ngẩn người, thầm nghĩ: “Lão tử đến đây để xem kịch vui cơ mà? Hóa ra hóng cả buổi, chính mình lại là nguồn cơn của vụ ồn ào này!”
Hắn cũng không hiểu, rõ ràng trước đó hắn đã thể hiện thực lực không tầm thường, tại sao cô nương kia vẫn ngốc nghếch không nhận ra vấn đề nhỉ?
“Tỷ phu, con ả kia lại kiếm chuyện rồi, xử nó đi!”
“Mộc huynh, chuyện này không thể nhịn được. Huynh không ra tay là mất hết mặt mũi đấy.”
Mộc Thần Dật gật đầu: “Chơi với cô ta một chút là được rồi.”