STT 1189: CHƯƠNG 1188: BỔN MA CHỦ DỰA VÀO ĐÂU MÀ GIÚP NGƯƠI?
Tiêu hờ hững nói: “Nếu chúng ta có thể nhận được tin tức thì bọn họ cũng có khả năng biết, chúng ta có thể phái người đi vào, bọn họ tự nhiên cũng có thể.”
Bọn họ cũng không phải là chưa từng nghi ngờ Mộc Thần Dật, nhưng đối phương không có lý do gì để tiết lộ tin tức, suy cho cùng thì thật sự chẳng có lợi ích gì.
Đến nỗi đối phương có thể âm thầm trợ giúp người của thượng giới hay không, bọn họ lại càng không nghi ngờ, dù đối phương có cách đi nữa thì cũng không thể nào nhờ nhiều người như vậy giúp thu thập Sắt Sao Băng!
Phượng Cô Yên đi về phía Mộc Thần Dật, đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho hắn, “Trong chiếc nhẫn này là năm vạn cân Sắt Sao Băng, xem như thể hiện thành ý của chúng ta.”
“Trong đó còn có một khối trận bàn, trên đó có trận văn quy tắc không gian, có thể truyền tống vật phẩm từ xa.”
“Chúng ta yêu cầu ngươi một lần nữa tiến vào nơi đó, đem trận bàn và Sắt Sao Băng giao cho đối phương, sau đó ngươi có thể trở về.”
Mộc Thần Dật gật đầu, “Đồ nhi đã biết. Chẳng qua…”
Phượng Cô Yên hỏi: “Chẳng qua cái gì?”
“Sư phụ, lần trước đồ nhi đi, có nói với người một chuyện…, có phải nên thực hiện rồi không?”
Phượng Cô Yên môi đỏ khẽ mấp máy, dù không thành tiếng nhưng khẩu hình lại vô cùng rõ ràng: “Cút!”
Mộc Thần Dật bĩu môi, sau đó bái biệt mấy người rồi rời khỏi Dao Quang Thánh Địa.
Hắn không trở về Vạn Táng Uyên ngay lập tức mà đi thẳng đến Ma Tộc.
Mộc Thần Dật lặng lẽ đi vào chân ngọn núi Trong Mây, hắn đợi không lâu thì một thân áo tím, Hình Chỉ Yên, đã xuất hiện sau lưng hắn.
Hình Chỉ Yên vỗ một chưởng lên lưng Mộc Thần Dật nhưng không dùng tu vi, rồi thuận thế đè đối phương xuống đất.
Nàng vung tay, tám thanh trường kiếm bay ra, lập tức phóng ra bốn phía, trực tiếp dựng lên một kết giới gần đó.
“Ca ca còn nhớ đến muội muội cơ à!”
Mộc Thần Dật nghe giọng nói đầy ai oán của nàng, lại nhìn bộ hắc y đã bị xé thành từng mảnh, trong lòng cũng có chút áy náy.
Mình đã chiếm đoạt người ta rồi mà lại không thể ở bên vỗ về, đây chẳng phải là khiến nàng phải chịu thiệt thòi sao?
Mộc Thần Dật lắc đầu, đưa tay phủi phủi tà váy của nàng.
“Gần đây hơi bận, ta vừa rảnh là lập tức chạy đến thăm nàng ngay mà!”
“Vi phu vẫn luôn nhớ đến nàng mà!”
Hình Chỉ Yên ngồi dậy, chậm rãi ôm chặt lấy đối phương.
Mấy ngày nay đúng là khổ cho nàng rồi, mỗi khi nhìn thấy núi Trong Mây là lại nhớ đến sự điên cuồng ngày ấy, rất lâu không thể bình tĩnh.
“Tuy bổn ma chủ… bị ngươi khống chế, nhưng ngươi muốn làm… phu quân của bổn ma chủ… thì không dễ dàng… như vậy đâu!”
Mộc Thần Dật đứng dậy, ôm lấy nàng, hai người tuy đã thân mật nhưng váy áo của nàng vẫn còn trên người!
Hắn đưa tay, kéo chiếc áo tím trễ xuống khỏi vai nàng.
“Ồ, không dễ dàng thế nào?”
Hình Chỉ Yên ngửa đầu, đôi môi mím chặt, đứt quãng nói: “Đương nhiên… là phải làm… bổn ma chủ hài lòng… mới được!”
Mộc Thần Dật bị đối phương ôm chặt, không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Một cú này của nàng có mang theo tu vi, thiếu chút nữa đã tiễn hắn về chầu trời!
Cũng may Mộc Thần Dật đã sớm kinh qua sóng to gió lớn, tôi luyện trăm bề, lúc này mới có thể chịu đựng được.
Mộc Thần Dật vỗ về lưng nàng, “Có một chuyện, nàng phải giúp vi phu!”
Hình Chỉ Yên nghe vậy, đưa tay đẩy cánh tay hắn ra, sau đó đứng thẳng dậy, trong nháy mắt đã mặc xong quần áo.
“Ca ca vừa mới nói nhớ muội muội, đến thăm muội muội, bây giờ đã bắt muội muội giúp ngươi làm việc!”
Ngay sau đó nàng khinh thường nhìn hắn, “Ha, đàn ông!”
Mộc Thần Dật đứng dậy, từ phía sau ôm lấy vòng eo của nàng, “Ta đến thăm nàng, sau đó thuận tiện nhờ nàng giúp một chút thôi mà!”
Hình Chỉ Yên vốn định giãy ra, nhưng đối phương ôm rất chặt.
Mộc Thần Dật lại khẽ nhích người, di chuyển từng bước chân rất nhỏ.
Điều này thật sự làm Hình Chỉ Yên tâm loạn như ma, cứ thế từng bước luân hãm, không khỏi nắm chặt bàn tay xấu xa đang ôm eo mình.
Mộc Thần Dật kề sát tai nàng, nhẹ giọng nói: “Ta nói đều là lời thật lòng đấy!”
Thân thể Hình Chỉ Yên khẽ run lên, “Bổn ma chủ… mới không… tin ngươi…”
Nhưng trong lúc nói chuyện, nàng đã nghiêng đầu, hôn lên tên cẩu tặc phía sau.
…
Một lúc lâu sau.
Mộc Thần Dật nhìn Hình Chỉ Yên trong lòng, hỏi: “Có muốn giúp vi phu không?”
Hình Chỉ Yên lắc đầu, “Bổn ma chủ dựa vào đâu mà giúp ngươi?”
Mộc Thần Dật gật đầu, “Ừm, không giúp cũng được! Vậy chúng ta tiếp tục, nàng xem trời sắp sáng rồi, chúng ta phải tranh thủ thời gian!”
Hình Chỉ Yên lập tức nói: “Giúp!”
Nàng không muốn cậy mạnh như lần trước nữa, thật sự là mất nhiều hơn được.
Còn việc đồng ý giúp hắn, đó là chuyện không thể làm khác được, nàng vốn bị hắn khống chế, sao có thể phản kháng?
Chẳng qua, trong cơn tức giận, nàng vẫn hung hăng trừng Mộc Thần Dật một cái, sau đó ra tay tàn nhẫn!
Mộc Thần Dật thấy nàng động thủ, mình cũng không khách khí, hai người bắt đầu làm tổn thương nhau!
Một lát sau, cả hai mới buông đối phương ra.
Hình Chỉ Yên ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.
Mộc Thần Dật nhìn máu nhỏ giọt trên cánh tay, cơ thể đau nhức khiến hắn không khỏi run rẩy.
“Tỷ tỷ, nàng cũng ác quá rồi đấy!”
Hình Chỉ Yên nói: “Hừ, nói cứ như ngươi dịu dàng lắm không bằng!”
Mộc Thần Dật lắc đầu, hắn tuy có ra tay nhưng đã rất nương tay rồi!
“Đã rất dịu dàng rồi!”
“Ha!” Hình Chỉ Yên vô cùng khinh thường, “Muốn bổn ma chủ giúp ngươi làm gì?”
Mộc Thần Dật nói: “Ta cần Sắt Sao Băng, càng nhiều càng tốt.”
Hình Chỉ Yên lộ vẻ nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi thêm, hai người lại triền miên một lát, Hình Chỉ Yên mới bay người rời đi.
Không lâu sau, Mộc Thần Dật lại có thêm hai vạn cân Sắt Sao Băng, lượng dự trữ của Song Hồn Ma Tộc cũng không nhiều, hơn nữa nếu lấy nhiều quá sẽ khiến các Ma Tộc khác chú ý.
…
Mộc Thần Dật nhận được đồ liền cáo biệt Hình Chỉ Yên, trở về Vạn Táng Uyên.
Hắn gặp lại Tấn Dục, trước tiên đem gần mười hai vạn cân Sắt Sao Băng mình có được giao cho đối phương.
“Vất vả cho ngươi rồi.”
Tấn Dục nhận lấy đồ vật, nhưng trong mắt vẫn mang vẻ ngưng trọng.
Chừng này dùng để bảo vệ tính mạng của chính hắn thì đương nhiên là đủ, nhưng muốn bảo vệ Vĩnh Tấn Thành thì còn xa mới đủ.
Muốn bảo vệ người trong thành, nhất định cần một tòa đại trận, mà muốn dùng Sắt Sao Băng làm nền tảng để xây dựng một tòa đại trận như vậy, ít nhất cũng phải cần đến trăm vạn cân.
Mộc Thần Dật lại đưa chiếc nhẫn Phượng Cô Yên cho hắn cho Tấn Dục, “Nhạc phụ đại nhân, thế lực sau lưng ta muốn thông qua trận bàn bên trong này để giao dịch với ngài.”
“Trận bàn có chứa trận văn không gian, có thể truyền tống vật phẩm. Ngoài ra còn có năm vạn cân Sắt Sao Băng, xem như một chút thành ý của họ!”
Tấn Dục nghe vậy, thoáng chút bất ngờ, “Ồ, bọn họ lại đồng ý giao dịch!”
Mộc Thần Dật gật đầu, “Các thế lực khác ở ngoại giới cũng đang thu thập Sắt Sao Băng, điều này khiến họ cảm thấy nguy cơ.”
Tấn Dục nghe những lời này, đôi tay chắp sau lưng từ từ siết chặt, các thế lực khác cũng đang thu thập, điều này không nghi ngờ gì cho thấy hai tòa thành trì còn lại cũng có người đang cấu kết với ngoại giới.
“Xem ra thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều nữa, ta sẽ giao dịch với thế lực sau lưng ngươi trước!”