STT 1221: CHƯƠNG 1220: ĐÂY GỌI LÀ TRỜI SINH TÍNH TÀN BẠO SAO...
Triệu Văn Hoa thấy hai nữ tử Linh Xà tộc đứng dậy, bèn nói với Mộc Thần Dật: “Đại nhân, các nàng là thuộc hạ cố ý chọn lựa để hầu hạ ngài. Hai người này đều còn trong sạch, lại chưa đến 20 tuổi!”
Bây giờ y chỉ mong vị tổ tông sống này sau này đừng gây ra mấy chuyện như vậy nữa.
Mộc Thần Dật thấy đối phương tỏ vẻ thành ý nên cũng không từ chối. Dù sao nếu hắn từ chối, e là trên suốt chặng đường còn lại, đối phương sẽ cứ thấp thỏm không yên!
Hắn trực tiếp dẫn hai nữ tử Huyễn Xà tộc vào trong khoang thuyền, có điều, hắn vẫn chỉ để nữ tử lúc trước hầu hạ mình.
Còn hai nữ tử Huyễn Xà tộc thì bị hắn xếp cho ngồi ở ngay cửa.
…
Một ngày sau.
Đoàn người lại đến bên ngoài một tòa thành trì.
Mộc Thần Dật đi ra ngoài khoang thuyền, chuẩn bị vào thành xem thử.
Triệu Văn Hoa lập tức đi tới trước mặt Mộc Thần Dật: “Đại nhân, ngài cứ ở trên phi thuyền đi! Tòa thành này thật sự không có gì đáng xem đâu, thuộc hạ sẽ quay lại ngay, chúng ta có thể lập tức xuất phát.”
Nhưng Mộc Thần Dật không thèm để ý đến y, đi thẳng đến mép phi thuyền.
Triệu Văn Hoa thấy Mộc Thần Dật sắp đi xuống, vội vàng vẫy tay với thuộc hạ.
Mấy tên thuộc hạ lập tức kéo đám nữ tử Huyễn Xà tộc ra.
Triệu Văn Hoa cũng đã túm lấy ống tay áo của Mộc Thần Dật: “Đại nhân, chỉ cần ngài không đi xuống, đám Yêu tộc này đều là của ngài, ngài muốn chơi thế nào cũng được, sao nào?”
Mộc Thần Dật nghe vậy cũng không có phản ứng gì lớn, hắn thật sự không có hứng thú gì với rắn. Thế nhưng, trong đôi mắt nhìn xuống dưới của hắn lại lóe lên một tia sáng.
Hắn nhìn thấy vệ binh gác cổng thành lại là mấy nam tử Yêu Mã tộc cao lớn, điều này tức khắc làm hắn nảy ra một ý.
“Nơi này là thành trì do Yêu Mã tộc xây dựng à?”
Triệu Văn Hoa nghe vậy, tim trầm xuống, y nhìn thần sắc của đối phương là biết hắn đang nghĩ đến ý đồ xấu xa gì rồi.
Trong Nhân tộc có không ít kẻ có sở thích kiểu này, trong Liên hiệp thương mại Huyền Vũ, Yêu tộc bị buôn bán nhiều nhất chính là người của Yêu Mã tộc.
“Đại nhân, Yêu Mã tộc trời sinh tính tình tàn bạo, rất thích gây sự, ngài đừng đi. Nếu ngài xảy ra chuyện gì, thuộc hạ cũng tiêu đời cả đám mất!”
“Đừng sợ, ta trước nay luôn ổn trọng, không xảy ra chuyện được đâu!” Mộc Thần Dật nói rồi phi thân xuống dưới.
Triệu Văn Hoa vô cùng bất đắc dĩ, đành phải quay người nói với thuộc hạ: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau đi theo!”
Mấy tên thuộc hạ lập tức áp giải hơn 30 Nhân tộc bị xiềng xích trói buộc xuống phi thuyền.
Một đoàn người đi về phía cổng thành.
Tên thủ lĩnh gác ở cổng thành nhìn thấy Triệu Văn Hoa, lập tức cười ha hả tiến lên: “Lão Triệu, đã hơn nửa năm rồi ông không tới chỗ chúng tôi đấy.”
Triệu Văn Hoa gượng cười: “Chẳng phải là đi nghỉ phép sao? Vừa xong là tôi tới ngay đây!”
Y nói rồi ném một chiếc nhẫn trữ vật cho đối phương: “Thứ ông muốn đây.”
Tên thủ lĩnh nhận lấy nhẫn rồi cất đi ngay, lại nói đùa với Triệu Văn Hoa vài câu rồi bảo thuộc hạ cho đi.
Mộc Thần Dật nhìn Triệu Văn Hoa, mày hơi nhướng lên. Tên thủ lĩnh kia có lẽ vì quan hệ tốt với Triệu Văn Hoa nên mới khách sáo như vậy, nhưng những người khác thì sao?
Những vệ binh kia từ xa thấy bọn họ đã nở nụ cười.
Đương nhiên, cũng có thể là do tên thủ lĩnh đã dặn dò thuộc hạ.
Nhưng khi họ đã vào trong thành, những cư dân ở đây cũng đều tươi cười chào đón.
Còn có không ít cô nương Yêu Mã tộc cầm đồ ăn, cười khúc khích đưa cho họ, thậm chí có một nữ tử còn dùng ánh mắt đưa tình mời Mộc Thần Dật đến nhà chơi.
Mộc Thần Dật nhìn về phía Triệu Văn Hoa: “Đây là trời sinh tính tàn bạo, thích gây sự mà ngươi nói à?”
Triệu Văn Hoa mặt già đỏ bừng, y chỉ đơn thuần là sợ xảy ra chuyện, nhưng chuyện y nói Yêu Mã tộc tính tình tàn bạo là thật!
Yêu Mã tộc thường xuyên xung đột với các Yêu tộc khác, hở một tí là đòi sống mái một phen!
Nhưng Yêu Mã tộc lại rất ôn hòa với Nhân tộc, nguyên nhân có thể là vì Yêu Mã tộc được tiến hóa từ Nhân tộc và yêu thú.
…
Đoàn người đi vào thương hội trực thuộc Liên hiệp thương mại Huyền Vũ trong thành, lập tức có người ra nghênh đón.
Triệu Văn Hoa bàn giao với người đứng đầu ở đây.
Nam tử Yêu Mã tộc cầm đầu sau khi biết thân phận của Mộc Thần Dật, lập tức cung kính mời hắn và Triệu Văn Hoa vào một căn phòng, nhiệt tình chiêu đãi cả hai.
Nam tử còn vỗ tay gọi hai nữ tử Yêu Mã tộc đến hầu hạ Mộc Thần Dật và Triệu Văn Hoa.
Mộc Thần Dật vừa định động thủ thì cảm nhận được trên đường phố bên ngoài có chấn động, đó là động tĩnh do một lượng lớn nhân mã di chuyển nhanh gây ra.
Ngay sau đó, một người Yêu Mã tộc xông thẳng vào phòng.
“Quản sự đại nhân, không hay rồi, có chuyện lớn!”
Nam tử Yêu Mã tộc nhìn thuộc hạ xông vào, nhíu mày: “Hốt hoảng như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”
Tên thuộc hạ kia lập tức truyền âm giải thích cho nam tử.
Nam tử nghe vậy, sắc mặt không khỏi biến đổi, sau đó lập tức nói với Mộc Thần Dật và Triệu Văn Hoa: “Đại nhân, Triệu huynh, ta để hạ nhân sắp xếp cho hai vị đi nghỉ ngơi, trong thành có chút biến cố, hai vị tốt nhất đừng rời khỏi thương hội.”
Nam tử nói xong liền đứng dậy ra khỏi phòng, đồng thời dặn dò: “Đưa hai vị khách quý về phòng, tuyệt đối không được chậm trễ!”
Hai nữ hầu lập tức cung kính đáp: “Vâng ạ.”
…
Mộc Thần Dật nhìn nam tử rời đi, cười nói với Triệu Văn Hoa: “Vị quản sự này căng thẳng như vậy, xem ra chuyện không nhỏ đâu!”
Triệu Văn Hoa thì lại chẳng cười nổi, đúng là lo cái gì cái đó tới!
Sao y lại không cưỡng ép giữ vị gia này ở lại trên phi thuyền cơ chứ?
Hai nữ hầu nói: “Hai vị khách quý xin mời đi theo chúng tôi.”
Sau đó, Mộc Thần Dật và Triệu Văn Hoa được đưa vào phòng.
Chẳng qua, Mộc Thần Dật vừa mới bắt đầu tận hưởng dịch vụ xoa vai của nữ hầu thì Triệu Văn Hoa đã vào phòng hắn!
Mộc Thần Dật nhìn đối phương: “Triệu đội trưởng, ngươi có việc gì à?”
Triệu Văn Hoa nói: “Trong thành có biến, thuộc hạ đương nhiên phải ở bên cạnh đại nhân mọi lúc để đảm bảo an toàn cho ngài!”
Thật ra y sợ Mộc Thần Dật lén chạy ra ngoài nên định bụng sẽ trông chừng hắn.
Mộc Thần Dật lại lộ vẻ không vui, đối phương cứ nhìn chằm chằm như vậy, thế này thì làm sao hắn ra tay được?
“Triệu đội trưởng, ta muốn nghỉ ngơi!”
Triệu Văn Hoa gật đầu, sau đó đi sang một bên ngồi xuống: “Đại nhân cứ việc yên tâm nghỉ ngơi, thuộc hạ chắc chắn sẽ thề chết bảo vệ!”
“Ngươi ra ngoài!”
“Đại nhân, thuộc hạ phải bảo vệ ngài chứ! Ngài yên tâm, thuộc hạ sẽ không nhìn trộm riêng tư của ngài đâu, nếu ngài ngại, thuộc hạ có thể nhắm mắt lại.”
“Cút!”
Cuối cùng Triệu Văn Hoa vẫn không dám ở lại, miễn cưỡng rời khỏi phòng, nhưng y không đi xa mà dọn một chiếc ghế ra ngồi ngay trước cửa phòng.
Mộc Thần Dật cũng chẳng thèm để ý, đối phương muốn canh thì cứ canh, dù sao thì hắn mặt dày!
Cô nương Yêu Mã tộc vốn cũng không mấy để tâm đến Mộc Thần Dật, chẳng qua là do quản sự dặn dò, hơn nữa đối phương lại là Nhân tộc nên mới đến hầu hạ.
Nhưng khi thấy Mộc Thần Dật chỉ một lời đã mắng một vị Đại Đế đi, nàng đủ biết đối phương có bối cảnh rất mạnh trong Liên hiệp thương mại Huyền Vũ, nàng không thể không xem trọng.
⭑ Truyện có linh hồn khi được dịch bởi Cộηg‧Đồηg‧AI