STT 1242: CHƯƠNG 1241: TIẾN VÀO THẦN SƠN
Mộc Thần Dật không thèm để ý đến suy nghĩ trong lòng đối phương, mà nói: “Lại đây, xem thử vi phu và Long Đằng còn có điểm nào khác biệt?”
Có thiên ấn áp chế, hắn cũng không lo lắng Long Sương có ý đồ xấu. Dưới sự giúp đỡ của Long Sương, hắn từng bước sửa đổi các chi tiết, ngay cả thần thái cũng điều chỉnh lại một phen.
…
Rất nhanh, ngày Thần Sơn mở ra đã đến.
Mộc Thần Dật trực tiếp dẫn Long Sương ra ngoài, hội hợp với nhóm Long Chiến.
Nhóm Long Chiến thấy hai người tay trong tay xuất hiện thì đều kinh ngạc đến sững sờ.
“Bảo sao hai ngày nay không thấy họ đâu, hóa ra là…”
“Tâm tư của Long Sương đối với Long Đằng chúng ta đều biết, nhưng không ngờ Long Đằng lại chấp nhận, thật đúng là ngoài dự đoán của mọi người, ta còn tưởng hắn không có hứng thú với phụ nữ chứ!”
…
Long Nguyệt tiến lên kéo thẳng tay Long Sương, “Sương Nhi, muội thật sự thu phục được tộc huynh rồi à, mau nói cho chúng ta biết, muội đã chiếm được tộc huynh như thế nào?”
Long Sương trong lòng ấm ức biết bao, hận không thể nói thẳng ra mọi chuyện để tộc nhân đem Mộc Thần Dật ra loạn đao phanh thây.
Nhưng cơ thể nàng hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển, thậm chí còn vẻ mặt e thẹn nói: “Tộc tỷ, tỷ đừng nói bậy, ta giận đó!”
Long Nguyệt cười cười, “Được rồi, không nói, không nói nữa.”
Nàng quay đầu nói với Mộc Thần Dật: “Tộc huynh, huynh phải đối xử tốt với Sương Nhi đấy.”
Mộc Thần Dật thần sắc không đổi, nhàn nhạt nói: “Các trưởng lão còn đang đợi, thời gian không còn sớm, đi thôi!”
Năm người lập tức đi vào một khoảng sân, sau đó cùng mấy vị trưởng lão lên tàu bay.
Tàu bay nhanh chóng rời đi, không lâu sau đã đến bên ngoài một dãy núi.
Một nhóm trưởng lão cùng đám người Long Chiến lập tức cúi đầu bái lạy dãy núi ở phía xa, Mộc Thần Dật cũng làm theo.
Mọi người xuống tàu bay, liền thấy bên kia đã có người đang chờ.
Mộc Thần Dật nhìn sang, đó đều là những người thuộc tộc Á Long toàn thân phủ đầy vảy, nhưng huyết mạch chi lực trên người họ cũng không hề yếu.
Người của hai bên không hề chào hỏi, chỉ cảnh giác đánh giá đối phương.
Mộc Thần Dật thầm thở dài: “Mối quan hệ này quả nhiên đã tệ đến cực điểm, ngay cả khách sáo giả tạo cũng lười.”
Qua khoảng một canh giờ, phía dãy núi xa xa cuối cùng cũng có động tĩnh.
Chỉ thấy trên không trung dãy núi, ráng màu lưu chuyển, rực rỡ lấp lánh, giữa những luồng sáng lan tỏa, một ngọn núi lúc ẩn lúc hiện đã xuất hiện.
Mấy phút sau, ngọn núi đó dần ngưng tụ thành thực thể, cuối cùng sừng sững trên không trung của cả dãy núi.
Vị trưởng lão dẫn đầu của Long tộc nói: “Thần Sơn đã hiện, các ngươi đi đi!”
Nhóm người Mộc Thần Dật cúi người hành lễ với mấy vị trưởng lão, sau đó lập tức xoay người bay về phía ngọn núi, mà bên tộc Á Long cũng có năm người bay ra.
Khi mười người tiến vào một phạm vi nhất định của ngọn núi đó, họ liền cùng với ngọn núi biến mất trước mặt các vị trưởng lão.
Mộc Thần Dật cảm nhận được không gian xung quanh xuất hiện một tia dao động, quay đầu nhìn lại thì phát hiện cảnh tượng phía sau đã thay đổi.
Sau lưng họ đã không còn đường lui, đó là một khu vực bị bóng tối bao phủ, bất kể là cảm giác hay thần hồn đều không thể xuyên qua.
Mộc Thần Dật quay đầu nhìn về phía ngọn núi trước mặt, còn chưa kịp quan sát kỹ thì biến cố đột nhiên xảy ra.
Trong nháy mắt vừa rồi, trên người họ bỗng dưng có thêm một lực áp chế vô hình.
Không chỉ thần hồn bị phong bế, mà ngay cả linh khí trong cơ thể họ cũng đột nhiên bạo loạn mất kiểm soát, hoàn toàn không thể duy trì trạng thái phi hành.
Mười người từ trên không trung rơi thẳng xuống, đập mạnh xuống mặt đất.
Mộc Thần Dật nhíu mày, tình huống này hắn cũng không mấy để tâm, dù sao cũng không phải lần đầu trải qua.
Nhưng vấn đề là hắn chưa từng nghe Long Đằng và Long Sương nhắc tới chuyện này, hai người họ không thể nào lừa hắn, nói cách khác cả hai cũng không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy người Long Chiến, liền thấy họ cũng đang mang vẻ mặt hoảng hốt.
Sắc mặt Mộc Thần Dật không khỏi trầm xuống, xem ra lần này họ tiến vào Thần Sơn đã khác với trước đây, vậy rất có thể những thông tin hắn có được từ Long Đằng và Long Sương đều vô dụng.
Mọi người cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Hầu hết đều lún sâu vào trong lòng đất, chỉ có Mộc Thần Dật ôm Long Sương vững vàng đáp xuống.
Mộc Thần Dật rút hai chân ra khỏi mặt đất, nhìn Long Sương trong lòng, dịu dàng hỏi: “Không sao chứ?”
Hắn đã chiếm đoạt người ta, đương nhiên phải luôn quan tâm đến đối phương.
Long Sương nhìn Mộc Thần Dật, hoảng hốt lắc đầu, cũng không biết là vì biến cố đột ngột, hay là vì sự quan tâm bất ngờ của đối phương.
“Ta… không sao…”
Lúc này.
Những người khác cũng đã bò ra khỏi mặt đất.
Long Nguyệt xoa xoa cánh tay, “Thiếu chút nữa là ngã chết ta rồi!”
Long Chiến thì vận chuyển linh khí, muốn bay lên, nhưng hắn vừa bay lên, cảm giác bị áp chế kia lại xuất hiện lần nữa.
Hắn rơi xuống đất, mặt lộ vẻ lo lắng, “Thần hồn bị áp chế, tuy rằng chỉ cần không bay thì tu vi sẽ không bị ảnh hưởng, nhưng tình huống này không giống như lời các trưởng lão nói, chúng ta phải cẩn thận!”
Mà bên kia.
Mấy người của tộc Á Long cũng gặp tình huống tương tự, nhưng khi thấy nhóm Long Chiến nhìn về phía mình, họ liền lập tức bỏ chạy, biến mất trong núi rừng.
Long Chiến nhìn mấy người tộc Á Long rời đi, nói với nhóm Mộc Thần Dật: “Chúng ta cũng đi thôi!”
Vì tình huống bất thường vừa rồi, dẫn đến việc không thể dùng thần hồn để dò xét xung quanh, họ đi lại vô cùng cẩn thận, mất gần nửa canh giờ mới vượt qua được ngọn núi.
Mà phía bên kia núi, rộng lớn hơn trong tưởng tượng rất nhiều, đó là một mảnh đất trống trải được bao quanh bởi núi non và thảm cỏ xanh.
Long Nguyệt kinh ngạc nói: “Trong ghi chép mà các trưởng lão nói hoàn toàn không có khu vực này!”
Long Chiến nhìn về phía cuối bình nguyên, “Mảnh đất này tuy chỉ trải dài mấy ngàn dặm, nhưng lúc này chúng ta hoàn toàn không thể phi hành, muốn tìm được hồ Hóa Long thì phải tranh thủ thời gian.”
Mộc Thần Dật đi theo mấy người xuống núi, trong lòng thầm đoán, có lẽ chính vì hắn mà bên trong Thần Sơn mới xuất hiện những biến hóa này.
Không bao lâu.
Mấy người đã đi đến bìa rừng dưới chân núi, Long Chiến lập tức ra hiệu cho mọi người dừng lại.
Những người khác nhìn theo ánh mắt của Long Chiến, liền phát hiện trên một ngọn cây cách đó không xa có treo một thi thể của người tộc Á Long.
Toàn bộ phần bụng của thi thể bị xé toạc, ruột gan lủng lẳng trong gió, máu vẫn không ngừng nhỏ giọt, rõ ràng là vừa mới chết không lâu.
Ngoài ra, phía trước còn có mấy cái hố sâu lớn nhỏ không đều, cái lớn rộng chừng năm sáu trượng, cái nhỏ chỉ có nửa trượng.
Long Chiến nhìn về phía nam tử bên cạnh, hỏi: “Long Anh, ngươi xem người kia có phải là Long Ngâm Phong không?”
Long Anh cẩn thận nhìn một lúc, sau đó nói: “Là hắn không sai!”
Hắn nói rồi nhìn về phía nhóm Long Chiến, “Nơi này có lưu lại dấu vết chiến đấu, Long Ngâm Phong có lẽ không phải bị đánh lén đến chết, thực lực của hắn tương đương với ta, điều này cho thấy kẻ ra tay rất mạnh!”
Long Chiến gật đầu, “Chỉ có một thi thể, những người tộc Á Long khác hẳn là đã chạy thoát, chúng ta đổi hướng khác, nhanh chóng rời khỏi nơi này.”
Năm người lập tức di chuyển, đi thẳng về một hướng khác.