STT 1260: CHƯƠNG 1259: CỨ THẾ MẶC KỆ HẮN
Từ sau khi Dịch An Vân có con, nàng rất ít khi về Dịch gia, chỉ mang con bôn ba khắp nơi.
Sau này đứa bé xảy ra chuyện, nàng bèn ở lại nơi này, hiếm khi ra ngoài.
Nàng biết chuyện năm đó không thể trách Dịch gia, nhưng trong lòng vẫn không tài nào buông bỏ được. Bảo nàng trở về ngôi nhà đó, nàng vẫn cảm thấy có chút mâu thuẫn.
Nhưng hơn cả thế, mấy năm nay nàng đến cả cha mẹ cũng chưa từng gặp mặt, điều này khiến nàng nặng trĩu tâm tư, cảm thấy vô cùng có lỗi với họ.
Mộc Thần Dật thấy nàng có vẻ khó xử, bèn thầm thở dài. Hắn cũng biết nàng vẫn còn khúc mắc về chuyện năm đó.
“Tỷ tỷ không cần phải khó xử, đây không phải chuyện gì to tát, một mình ta đi cũng không sao.”
Dịch An Vân nhìn Mộc Thần Dật, cười nói: “Không có gì khó xử cả, tỷ tỷ đi cùng ngươi.” Có điều, nụ cười ấy vẫn có chút gượng gạo.
“Ngươi chờ tỷ một lát, ta đi thay bộ quần áo.”
Mộc Thần Dật đứng dậy: “Được, vậy ta xuống lầu chờ tỷ tỷ.”
Dịch An Vân lắc đầu: “Không cần phiền phức vậy đâu, nhanh thôi.”
“A?” Mộc Thần Dật nhất thời có chút không phản ứng kịp, sau đó liền thấy Dịch An Vân trực tiếp cởi bỏ chiếc váy dài trễ vai, lấy ra một bộ y phục màu sáng mặc vào người.
Có điều, không hề có cảnh tượng diễm lệ như Mộc Thần Dật tưởng tượng. Bên dưới chiếc váy trễ vai của nàng là một lớp áo lót vô cùng kín đáo, chỉ để lộ vòng eo và bắp chân.
Dịch An Vân mặc váy áo xong, nói: “Chúng ta đi thôi!”
Mộc Thần Dật đi theo nàng ra khỏi phòng rồi xuống lầu.
Tiểu Lan thấy Dịch An Vân thay đổi trang phục, vui vẻ hỏi: “Tiểu thư, người muốn ra ngoài ạ?”
Dịch An Vân gật đầu: “Ừ.”
“Vậy để ta đi cùng người.”
“Không sao, ngươi ở lại trông nhà đi!”
…
Dịch An Vân dặn dò Tiểu Lan vài câu, sau đó liền cùng Mộc Thần Dật rời khỏi gác mái, hướng về Dịch gia.
Thế nhưng, càng đến gần cổng lớn Dịch gia, Dịch An Vân lại càng tâm thần bất an, nàng đã bất giác nắm chặt lấy tay Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật nắm lấy bàn tay mềm mại có chút lạnh lẽo của Dịch An Vân, có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay nàng đang run rẩy.
Hắn nhìn Dịch An Vân, không khỏi có chút lo lắng: “Tỷ tỷ, hay là chúng ta quay về đi!”
Dịch An Vân lắc đầu: “Ta không sao, có một số chuyện cuối cùng vẫn phải đối mặt!”
Hai người tiếp tục tiến về phía trước, cuối cùng cũng đến trước cửa Dịch gia. Thân thể Dịch An Vân đều có chút mềm nhũn, nếu không phải có Mộc Thần Dật dìu, e rằng đến cả bước đi cũng khó khăn.
Mộc Thần Dật nhìn về phía cổng, nơi đó ngoài vệ binh canh gác, trên bậc thềm còn có một lão nhân đang đứng.
Đối phương đã đứng ở cổng nhìn họ từ trước, rõ ràng là đang cố ý chờ hai người.
Hắn vừa định lên tiếng thì đã nghe Dịch An Vân ở bên cạnh cất lời.
“Phụ thân.”
Vẻ mặt vốn bình tĩnh của lão nhân có chút thay đổi, trông có vẻ kích động.
“Ta còn tưởng con sẽ không bao giờ trở về nữa.”
Dịch An Vân nhìn nụ cười trên mặt lão nhân, quỳ xuống: “Phụ thân, nữ nhi bất hiếu, đã để người và mẫu thân phải lo lắng.”
Lão nhân bước xuống bậc thềm, đi tới bên cạnh Dịch An Vân, đưa tay đỡ nàng: “Đứng lên đi!”
Mộc Thần Dật thức thời buông tay ra, lùi sang một bên, không mở miệng quấy rầy cha con họ đoàn tụ.
Hắn chỉ hơi nghi hoặc, lão nhân này tuy có tu vi Đại Đế cảnh cửu trọng nhưng dung mạo lại bình thường, sao có thể sinh ra một người con gái xinh đẹp như Dịch An Vân được?
Lão nhân đã đỡ Dịch An Vân dậy: “Đi, cùng vi phụ về nhà.”
Dịch An Vân lau nước mắt, gật đầu.
Mộc Thần Dật nhìn lão nhân dắt Dịch An Vân đi lên bậc thềm, có chút ngơ ngác, thế là xong rồi à?
Hắn còn đang đứng ngoài cổng lớn đây!
Cứ thế mặc kệ hắn sao?
Lão nhân trước khi vào cửa, quay người lại nói với Mộc Thần Dật: “Ngươi cũng vào đi!”
Mộc Thần Dật thấy khóe mắt lão nhân ngấn lệ nên cũng không tiện so đo, bèn đi theo sau hai người vào Dịch gia.
Không lâu sau.
Ba người tiến vào một sân viện.
Trong sân đã sớm có không ít người đứng đợi, nam nữ già trẻ đều có.
Trong đó, một lão phụ nhân thấy lão nhân dắt Dịch An Vân đi tới liền lập tức đón lên.
Dịch An Vân quỳ xuống trước mặt phụ nhân: “Mẫu thân.”
Lão phụ nhân kéo Dịch An Vân, nước mắt đã lưng tròng: “Vân nhi của ta, trở về là tốt rồi… Trở về là tốt rồi…”
Những người khác cũng đều vây lại, bắt đầu hỏi han ân cần.
Mộc Thần Dật nhìn cả gia đình này, khẽ lắc đầu, quay người nhìn sang nơi khác.
Nơi đó ít nhất cũng có ba bốn mươi người, nhưng người thật sự quan tâm Dịch An Vân cũng chỉ có bốn năm người mà thôi.
Những người còn lại, trông thì nhiệt tình, nhưng đa phần đều lòng mang bất mãn, đương nhiên cũng có kẻ mang tâm thái xem kịch vui.
Có điều, những chuyện này cũng rất bình thường.
Dịch An Vân ở bên ngoài, lại rất ít khi lộ diện, những người này e rằng cũng chẳng có mấy ai từng gặp nàng, làm sao có thể nói là có tình cảm với Dịch An Vân được?
Ngược lại có không ít người đang đánh giá Mộc Thần Dật đứng ở một bên, có hai tiểu cô nương còn cố ý đi lên bắt chuyện với hắn.
Nhưng, Mộc Thần Dật là người thế nào, hắn chỉ khinh thường cười một tiếng.
Hắn vừa thấy hai tiểu cô nương duyên dáng yêu kiều, đáng yêu mê người, lập tức liền cùng hai nàng trò chuyện rôm rả.
Qua không bao lâu.
Có lẽ phụ thân của Dịch An Vân cũng nhìn ra những người này không chào đón con gái mình cho lắm, liền đuổi cả đám người ra ngoài.
Sau đó, hai vợ chồng liền đưa Dịch An Vân và Mộc Thần Dật vào một sảnh đường.
Lão phụ nhân nắm lấy tay Dịch An Vân: “Vân nhi, mẹ không còn sống được bao lâu nữa, chỉ sợ không được thấy mặt con, chỉ sợ con vẫn còn trách chúng ta.”
Dịch An Vân lắc đầu: “Mẫu thân, con không trách người, nếu không phải phụ thân ra mặt, Linh Nhi nó đã sớm rời xa con rồi, con biết phụ thân đã cố gắng hết sức.”
Mộc Thần Dật nhìn lão nhân ở bên kia, đối phương quả thật đã cố hết sức.
Lão nhân có thực lực Đại Đế cảnh đỉnh phong, tuổi tác tuy lớn nhưng dáng vẻ cũng không đến mức già nua như vậy, sinh cơ trong cơ thể cũng không nên phù phiếm đến thế.
Điều này chỉ có thể nói rõ trước đây lão nhân đã từng hao phí thọ nguyên của bản thân. Có thể khiến một vị đỉnh phong Đại Đế hao phí thọ nguyên, ắt phải là người thân chí cốt, khả năng cao nhất chính là vì Linh Nhi kia.
Dịch An Vân và mẹ nàng khóc lóc kể lể một hồi lâu, cảm xúc mới dần ổn định lại.
Cũng chính lúc này, Dịch An Vân mới ý thức được có điều không ổn, vội vàng giới thiệu: “Phụ thân, mẫu thân, vị này là Mộc Thần Dật, Thánh tử của Thánh địa Dao Quang, là của nữ nhi…”
Nói rồi, nàng liếc nhìn Mộc Thần Dật, không biết nên định nghĩa mối quan hệ của hai người thế nào, đắn đo vài giây mới nói: “Là… bạn của nữ nhi.”
Mẹ Dịch trước đó quả thực không để tâm đến Mộc Thần Dật, nghe Dịch An Vân nói xong mới nghiêm túc đánh giá hắn.
Vừa nhìn, bà mới phát hiện đứa trẻ trước mắt này thật sự quá tuấn tú!
Bà lại nghĩ đến dáng vẻ của con gái mình lúc nói chuyện ban nãy, rồi nhìn Mộc Thần Dật, quả đúng là mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng.
Bà không quan tâm thân phận của đối phương là gì, cũng không quan tâm tu vi của đối phương ra sao, bà chỉ quan tâm con gái mình có vui vẻ hay không.
Đối phương có thể khiến con gái bà rời khỏi gác mái đó, trở về Dịch gia này, đã có thể nói lên rất nhiều chuyện.
Hơn nữa, con gái bà vừa rời khỏi Vân Hưng Các đã dắt ngay thiếu niên này về nhà, đây chẳng phải là đưa về ra mắt gia đình hay sao?