STT 1298: CHƯƠNG 1297: TA ĐÂU CÓ BẬT CHẾ ĐỘ IM LẶNG
Diệp Lăng Tuyết nghe vậy, nhíu mày: “Ảo giác sao?”
Vừa rồi nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm Mộc Thần Dật và bộ hài cốt, không hề phát hiện tình huống gì khác thường.
Theo góc nhìn của nàng, Mộc Thần Dật chỉ đi đến phạm vi một trượng quanh bộ hài cốt rồi lập tức lùi ra, còn bộ hài cốt thì từ đầu đến cuối không hề có một tia biến hóa nào.
Mà hoàn cảnh xung quanh cũng không thay đổi, không giống như có trận pháp hay kết giới gì cả.
Mộc Thần Dật kể lại chuyện vừa xảy ra.
Diệp Lăng Tuyết chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, trông có vẻ hơi nóng lòng muốn thử.
Mộc Thần Dật lập tức nói: “Ta đi thử lại xem, tức phụ, nàng cứ ở đây đi!”
Nói rồi, hắn lại một lần nữa đi về phía bộ hài cốt, tiến đến vị trí trong phạm vi một trượng.
Ngay sau đó, hắn lại nhìn thấy bộ hài cốt ngồi dậy, da thịt tái sinh, biến thành một nam tử trung niên tuấn lãng.
Có điều, lần này hắn đã có chuẩn bị tâm lý nên không hề lùi lại.
Mộc Thần Dật nhìn chằm chằm nam tử trung niên, đồng thời truyền âm cho Diệp Lăng Tuyết: “Tức phụ, nàng xem bộ hài cốt có thay đổi gì không?”
Diệp Lăng Tuyết lập tức đáp lại: “Không có bất kỳ thay đổi nào.”
Lòng Mộc Thần Dật trĩu nặng, xem ra phải tiếp cận bộ hài cốt mới có thể kích hoạt thủ đoạn ẩn giấu đặc thù này.
Hiện tại, hắn vẫn chưa thể phán đoán được có nguy hiểm hay không, nhưng thấy nam tử kia vẫn luôn cúi nửa đầu, cũng không có động tác gì khác, hắn định thử thêm lần nữa.
Dù cho đối phương có lưu lại sát chiêu gì đi nữa thì cũng đã qua mấy chục vạn năm, thì còn lại được bao nhiêu uy năng chứ?
Mộc Thần Dật dặn dò Diệp Lăng Tuyết một câu.
“Tức phụ, nàng lùi lại một chút. Một khi bên ta xảy ra biến cố, nàng hãy lập tức rút ra ngoài, chúng ta sẽ gặp nhau ở bên ngoài!”
Diệp Lăng Tuyết gật đầu: “Được.”
Nàng đứng ở xa nhìn Mộc Thần Dật và bộ hài cốt trên mặt đất, vẻ mặt tương đối bình tĩnh.
Nàng không cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, hơn nữa Hoàng vẫn đang ở trên người Mộc Thần Dật, cho nên cũng không quá lo lắng.
Mộc Thần Dật nhét mấy phiến lá của Sinh Cơ Bảo Thụ vào miệng, sau đó lại tiến về phía trước hai bước.
Ngay sau đó, hắn liền thấy nam tử kia ngẩng đầu nhìn về phía mình, biểu cảm vốn bình thản bỗng trở nên có phần dữ tợn, trong mắt tràn ngập lửa giận, phẫn hận và không cam lòng!
Mộc Thần Dật hít sâu một hơi, cẩn thận quan sát rồi phát hiện hai mắt đối phương có chút vẩn đục, thay vì nói là đang nhìn hắn, chi bằng nói là đang nhìn về phía sau lưng hắn.
Lúc này, khoảng cách giữa hai người cũng chỉ còn lại chừng nửa trượng.
Mộc Thần Dật định tiếp tục đến gần, hắn đã vận chuyển tu vi của bản thân đến cực hạn, chuẩn bị sẵn sàng để bất cứ lúc nào cũng có thể dùng thần thông hộ thân.
Công pháp Cửu Tử Bất Diệt Thân cũng đã được hắn thúc giục, trong nháy mắt, trên da hắn liền dày đặc những đường hoa văn màu đen phức tạp.
Ngay cả Thiên Đạo Lôi Văn được hắn giấu bên ngoài thân cũng được hắn dùng để phòng ngự.
Mộc Thần Dật chuẩn bị đầy đủ mới lại bước về phía trước một bước nữa, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại hơn một mét.
Và lần này, nam tử kia đứng dậy, hai mắt cũng dừng lại trên người Mộc Thần Dật.
Tim Mộc Thần Dật đột nhiên đập thót lên, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, nhưng vẫn bị hắn gắng gượng ổn định thân hình.
Bởi vì hắn phát hiện nam tử vốn đang mang vẻ mặt giận dữ thế mà lại bình tĩnh trở lại.
Nam tử nhìn Mộc Thần Dật, ánh mắt đã khôi phục vẻ trong sáng, hắn nghiêm túc đánh giá Mộc Thần Dật, ngay sau đó trong vẻ mặt lại ánh lên vài phần mong đợi.
Hắn lập tức mở miệng, nói không ngừng, dường như đang căn dặn chuyện gì đó.
Mộc Thần Dật lắng nghe rất nghiêm túc, dần dần, hắn nhíu mày: “Mẹ kiếp, ta có bật chế độ im lặng đâu!”
Hắn nhìn nam tử, vô cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
“Tiền bối, ngài nói nãy giờ mà chẳng có chút âm thanh nào cả, ta không nghe thấy được!”
Nam tử không hề để ý đến Mộc Thần Dật, vẫn chỉ lo nói phần mình.
…
Lúc này, Hoàng mở miệng nói: “Ngươi nhìn thấy chính là một tia chấp niệm mà người này lưu lại trước khi chết.”
Mộc Thần Dật thấy Hoàng lên tiếng liền hỏi: “Hoàng tỷ tỷ, vậy ngài ấy đang nói gì vậy?”
Hoàng thản nhiên nói: “Ta cũng không nghe thấy!”
“Hoàng tỷ tỷ, tỷ không lừa ta chứ? Tu vi ta thấp, không biết thì thôi, sao ngài có thể không nghe được?”
Hoàng nói với Mộc Thần Dật: “Đừng khích tướng ta, vô dụng thôi! Có một số việc không phải dựa vào tu vi, không nghe được chính là không nghe được.”
Tiểu Linh Nhi lúc này xen vào: “Tỷ tỷ, các người đang nói gì vậy? Ở đây còn có người khác sao? Linh Nhi không thấy!”
Hoàng cười nói: “Ngươi không nhìn thấy là chuyện bình thường, ta có thể nhìn thấy cũng là vì bản thân tiểu gia hỏa này!”
Mộc Thần Dật nghe Hoàng nói thì có chút nghi hoặc, tu vi và thần hồn của hắn đều không bằng đối phương, chỉ hơn đối phương ở thân thể.
Nghĩ đến đây, hắn chợt có một suy đoán: “Lẽ nào là vì một phần Minh Linh Thân Thể của ta?”
Nghe đồn Minh Linh Thân Thể có thể đối thoại với vong hồn người đã khuất, nếu thể chất tiến giai đến cực hạn, thậm chí có thể thông đến cõi U Minh.
Mộc Thần Dật suy đoán hắn có thể nhìn thấy nam tử này, phần lớn hẳn là do thể chất này.
Còn việc Hoàng có thể nhìn thấy, hẳn là vì thần hồn chi lực của nàng cường đại, hơn nữa một phần thần hồn của nàng đã dung hợp với hắn, tương đương với việc mượn thân thể của hắn, nên cũng không có gì lạ.
Hoàng cười cười: “Cũng không ngốc lắm.”
Mộc Thần Dật thở dài: “Vậy thì khỏi phải nói, ta không nghe được lời của ngài ấy, chắc chắn là vì thể chất của ta không hoàn chỉnh!”
Hoàng khen một tiếng: “Lại đoán đúng rồi, giỏi lắm!”
Đối với chuyện thể chất, Mộc Thần Dật cũng không phải hoàn toàn không có cách, hắn không có thể chất hoàn chỉnh, nhưng Đông Phương Nhạc Di có.
Nhưng đối phương vẫn đang sắm vai Đông Phương Ngọc, hắn mà tùy tiện đi tìm người thì rất có thể sẽ xảy ra biến cố.
Hắn lắc đầu, quyết định vẫn nên dựa vào chính mình, chẳng qua là hơi phiền phức một chút mà thôi.
Mộc Thần Dật thả lỏng hơn rất nhiều, ít nhất bây giờ có thể xác định việc tiếp cận nam tử này không có nguy hiểm gì.
Nhưng nam tử kia lại càng thêm vội vàng, bởi vì hắn phát hiện Mộc Thần Dật làm như không thấy chuyện hắn nói.
Cuối cùng, hắn càng vươn tay chộp về phía Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật theo bản năng vận chuyển linh khí phòng ngự, sau đó liền thấy bàn tay kia không chút trở ngại xuyên qua người hắn.
Cơ thể hắn cũng có cảm giác bị chạm vào, có điều, cảm giác đó rất nhỏ.
Giống như bị một người lạ chạm vào lông tơ trên da thịt, tê tê dại dại, hơi nhồn nhột.
Điều này khiến Mộc Thần Dật có chút ngạc nhiên, nhưng ngoài ra thì không có gì đặc biệt.
Nam tử càng thêm nổi điên, không ngừng há to miệng, cố gắng làm gì đó, nhưng tất cả đều là vô ích.
Hắn có chút tuyệt vọng ngã ngồi trên mặt đất, hai mắt u ám mất đi ánh sáng, ngay cả thân hình cũng trở nên mơ hồ đi một chút.
Mộc Thần Dật thấy đối phương như vậy, lắc đầu, vị đại lão này cũng thật là, nói không được thì không thể đổi cách khác sao?
Sau đó, hắn liền cúi người, tùy ý vạch vài nét trên mặt đất trước mặt nam tử.
Nam tử nhìn thấy những dấu vết Mộc Thần Dật vẽ trên mặt đất, ánh mắt sáng lên, vỗ đùi, giơ ngón tay cái với Mộc Thần Dật.
Chuyện này cũng không thể trách hắn được, dù sao lúc sinh thời hắn cũng là đại lão Chí Tôn cảnh, việc viết chữ e là chỉ còn tồn tại trong ký ức đã phủ đầy bụi của mình.