Virtus's Reader

STT 1366: CHƯƠNG 1365: QUÁ KHÔNG DỊU DÀNG

Mộc Thần Dật hét thảm một tiếng, đau đến mức toàn thân run rẩy.

Thấy vậy, Tấn Linh mới nới lỏng tay một chút. “Ngươi thật sự đã giết một vị Hiển Thánh Cảnh à?”

Mộc Thần Dật một tay xoa mặt, một tay ôm lấy vòng eo của nàng, mí mắt vẫn còn giật giật.

“Tiểu tổ tông ơi, nàng đường đường là tu luyện giả đỉnh phong Thiên Quân Cảnh, có phải đang mơ hay không mà cũng cần phân biệt bằng cách này sao?”

“Kể cả có phải dùng cách này để xác định, nàng hoàn toàn có thể véo chính mình mà!”

Tấn Linh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Mộc Thần Dật, cùng với hai vết móng tay hằn sâu trên đó, cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Thế là nàng lẩm bẩm: “Mặt ta non mềm, da ngươi dày thịt béo…”

Mộc Thần Dật nhìn gò má ửng hồng của Tấn Linh, thầm nghĩ thôi bỏ đi, một cô nương xinh đẹp như vậy, hắn cũng không nỡ so đo!

Với lại, tại sao người ta lại véo hắn mà không véo người khác chứ?

Chẳng phải là vì có tình cảm đặc biệt với hắn hay sao!

Tấn Linh nhìn về phía Mộc Thần Dật, “Rốt cuộc ngươi làm thế nào vậy, ngươi rõ ràng mới Đại Đế Cảnh ngũ trọng thôi mà!”

Mộc Thần Dật nhíu mày nói: “Linh nhi, lời này của nàng không đúng rồi, cái gì gọi là không tốn nhiều sức?”

“Trận chiến này đánh xong, ta đã tiêu hao gần tám phần linh khí, đó là một sự tiêu hao rất lớn đấy!”

Tấn Linh liếc Mộc Thần Dật một cái đầy khinh thường, gã này dùng một bộ đồ lót gợi cảm cộng thêm tám phần linh khí mà đã đổi được mạng của Long Vũ Thần.

So với những gì nhận được mà nói, thế này mà cũng gọi là tiêu hao sao?

Nhưng, nàng cũng không thể không thừa nhận, Mộc Thần Dật thật sự rất mạnh.

Mộc Thần Dật lại ôm chặt Tấn Linh, dịu dàng nói: “Linh nhi, cảm ơn nàng đã nghĩ đến ta trong giờ phút nguy cấp, còn có thể xả thân che chắn trước mặt ta.”

Nàng có thể vì hắn mà đứng ra, đây là điều hắn không ngờ tới!

Tấn Linh cả người nép vào lòng Mộc Thần Dật, có thể dễ dàng cảm nhận được nhịp tim của hắn, hơi thở toát ra từ người hắn, nhất thời khiến nàng có chút hoảng hốt.

Nàng lập tức lắc đầu, “Ta là nghĩ đến tỷ tỷ của ta, nếu không phải vì tỷ ấy, ta mới không thèm quan tâm ngươi sống hay chết!”

“Ngươi…, ngươi lại chiếm tiện nghi của ta!”

Tấn Linh đấm mạnh một quyền vào bụng Mộc Thần Dật. Gã này ôm nàng không buông thì thôi đi, lại còn xoa eo nàng, thậm chí còn dám dùng “ám khí” với nàng.

Nàng lập tức thoát ra khỏi vòng tay của Mộc Thần Dật, liền thấy cơ thể hắn căng cứng, ưỡn ngực ngẩng đầu, trông vô cùng đắc ý!

Tấn Linh càng nhìn càng thấy ngứa mắt, càng nhìn càng tức, trong tay nàng đã xuất hiện một thanh trường kiếm, sau đó hung hăng chém về phía Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật hoảng hốt, lập tức nghiêng người né tránh, thoát được mũi kiếm của nàng trong gang tấc.

Tuy hắn có Bất Diệt Thần Thể, dù bị chém rơi đầu cũng không thành vấn đề, nhưng hắn vẫn không muốn phải chịu đựng loại đau khổ đó.

Tấn Linh biết mình không làm gì được Mộc Thần Dật, liền thu hồi trường kiếm, hậm hực bay về phía Vĩnh Tấn Thành.

Mộc Thần Dật nhìn về phía xa, nơi đó đang có hai luồng khí tức mạnh mẽ đang lao tới.

Hắn lập tức phi thân đến bên cạnh Tấn Linh, trực tiếp ôm nàng vào lòng.

Tấn Linh giận dữ nói: “Tên khốn, ngươi buông ta ra!”

Mộc Thần Dật bịt miệng nàng lại, sau đó truyền âm: “Suỵt, có người tới, là hai vị Hiển Thánh Cảnh.”

“Ta tiêu hao quá lớn, vẫn chưa hồi phục, không thể tái chiến với hai vị Hiển Thánh được, cảnh giới của hai người này còn cao hơn tên phế vật Long Vũ Thần kia không ít đâu!”

Tấn Linh nghe vậy, cũng không nổi cáu nữa, ngoan ngoãn để hắn ôm mình, nhưng hắn lại vô cùng không an phận, không ngừng cọ qua cọ lại.

Điều này khiến Tấn Linh không thể bình tĩnh, trong cơn tức giận, nàng liền duỗi tay chộp lấy hắn, sau đó truyền âm: “Đồ chó, ngươi còn như vậy nữa, ta phế ngươi luôn!”

Mộc Thần Dật đối mặt với tình huống này, đương nhiên là liên tục đồng ý, “Linh nhi, nàng vạn lần xin hãy giơ cao đánh khẽ, ta nhất định sẽ khống chế tốt nó, được không?”

Tấn Linh nào có tin lời này, vẫn không hề có ý định buông tay. Chỉ cần hắn dám quá đáng thêm chút nữa, nàng sẽ mặc kệ có người tới hay không.

Bị Tấn Linh nắm trúng điểm yếu, Mộc Thần Dật tỏ vẻ cực kỳ sợ hãi, nhưng trong lòng lại kích động không tên.

Mộc Thần Dật đã ẩn giấu thân hình của mình và Tấn Linh đi, hai người đợi vài giây sau, liền có hai người đàn ông xuất hiện ở gần đó.

Hai người nhìn bãi cát lồi lõm bên dưới, cùng với khoảng không đã sớm khôi phục bình tĩnh, sắc mặt vô cùng nghi hoặc, lại có chút kiêng kị.

“Nơi này tuy không còn sót lại khí tức của người khác, nhưng kiếm ý còn sót lại này chắc chắn là của Long Vũ Thần.”

“Có thể cùng Long Vũ Thần một trận chiến, sẽ là ai?”

“Khó nói lắm, gần đây đến nơi này không chỉ có người của các thế lực lớn ở Trung Châu, mà còn có Yêu Tộc, Ma Tộc.”

“Cũng không biết là ai thắng?”

“Ai thắng ai thua sau này hãy hỏi thăm, động tĩnh vừa rồi cũng không nhỏ, chúng ta vẫn nên mau chóng rời khỏi đây thì hơn, để tránh rước họa vào thân.”

Bóng dáng hai người biến mất.

Mộc Thần Dật nhìn Tấn Linh trong lòng, khó tránh khỏi có chút nóng người.

Thế nên, hắn bất giác cúi đầu, hôn lên má và cổ của Tấn Linh.

Tấn Linh lập tức vận chuyển linh khí, ra tay tàn nhẫn với Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật lập tức tỉnh táo lại vài phần, “Tổ tông ơi, ta sai rồi!”

“Hừ! Bổn tiểu thư bây giờ sẽ vặt nó xuống!”

“A, Linh nhi, nàng… Khụ, đau quá, đau quá!”

Tấn Linh nghe Mộc Thần Dật nói, quay đầu liếc nhìn hắn, ngay sau đó liền tức giận đẩy hắn ra, lùi sang một bên.

Hắn làm gì có chút vẻ mặt đau đớn nào?

Rõ ràng là một vẻ mặt hưởng thụ!

“Tên khốn chết tiệt, cô nương đây liều mạng với ngươi!”

Mộc Thần Dật thầm thở dài, đáng tiếc, hắn vừa mới có chút cảm giác thì nàng đã chạy mất.

Hắn duỗi tay ôm lấy Tấn Linh đang xông tới, “Tổ tông ơi, tiểu nhân sai rồi, chúng ta nên trở về thôi!”

Tấn Linh không thể phản kháng, liền cắn một miếng vào bả vai Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật chịu đau, một mạch bay nhanh, sau đó vỗ vỗ vào mông nàng.

“Linh nhi, sắp đến cổng thành rồi, nếu bị người ta nhìn thấy nàng và ta thế này, thì sẽ…”

Tấn Linh nghe vậy, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện quả nhiên đã cách Vĩnh Tấn Thành không xa, nàng lúc này mới buông Mộc Thần Dật ra.

Mộc Thần Dật tiện tay khoác một chiếc áo, sau đó dẫn Tấn Linh đến dưới thành, dùng lệnh bài vào thành.

Vị Hiển Thánh Cảnh giữ thành nhìn thấy hai người thì vô cùng kinh ngạc, hắn không tài nào hiểu nổi vị tiểu thư này làm sao mà ra ngoài được?

Hơn nữa trên người Tấn Linh còn có một mảng lớn vết máu, điều này càng khiến hắn kinh hãi, nhưng sau đó hắn phát hiện Tấn Linh không hề bị thương, lúc này mới hơi yên tâm.

Trong lòng hắn vô cùng nghi hoặc, hai người này là tình huống gì vậy?

“Đại nhân, tiểu thư, hai người…” Hắn nghĩ nghĩ, chuyện này hình như hắn không nên hỏi, ngay sau đó liền nói: “Đại nhân và tiểu thư vất vả rồi.”

Tấn Linh vẫn còn đang tức giận, hừ một tiếng, trực tiếp rời đi, hướng về Thành Chủ Phủ.

Mộc Thần Dật bất đắc dĩ đi theo.

Vị Hiển Thánh Cảnh kia nhìn bóng lưng hai người, không khỏi có một vài suy đoán mờ ám.

Kết quả là hắn thầm thở dài: “Lượng máu chảy này cũng nhiều quá rồi… Đại nhân đối với tiểu thư cũng quá không dịu dàng rồi!”

Tiếp theo, hắn lập tức báo cáo tình hình mình nhìn thấy cho Tấn Dục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!