STT 1493: CHƯƠNG 1492: NGƯƠI CÓ GÌ KHÔNG HÀI LÒNG SAO?
“Ừm.” Mục Trường Không nghe vậy gật đầu, “Cứ quyết định vậy đi, nhưng vẫn phải tìm một người dẫn dắt tử tế cho tiểu tử này mới được!”
Đông Phương Phụng Thế đứng bên cạnh mỉm cười nói: “Việc này giao cho Thánh Chủ làm là thích hợp nhất, nàng vốn là sư tôn của tiểu tử này, cũng nên làm tròn bổn phận của mình!”
Mục Trường Không suy nghĩ một lúc, đây quả thật là lựa chọn tốt nhất. Tu vi của Phượng Cô Yên đã đạt tới đỉnh cao Hiển Thánh Cảnh, ở trong Thánh địa, ngoài Mộc Thần Dật ra thì nàng là người có hy vọng tiến vào Chí Tôn Cảnh nhất.
Để hai người họ đi cùng nhau tự nhiên là thỏa đáng nhất.
“Vậy cứ làm thế đi!”
“Cô Yên, ngươi đưa tiểu tử này đến bí cảnh ngay bây giờ đi.”
“Vâng.” Phượng Cô Yên không từ chối, trực tiếp dẫn Mộc Thần Dật rời khỏi nơi này.
Nàng cũng không thật sự muốn đến bí cảnh, chẳng qua là không tiện ra tay đánh Mộc Thần Dật trước mặt mấy người kia mà thôi.
Trên đường đi.
Mộc Thần Dật nhìn Phượng Cô Yên, phát hiện cảm xúc của đối phương dao động rất lớn, dường như đang cố nén lửa giận.
Lúc trước khi mấy vị đại lão kia đánh hắn, Phượng Cô Yên vẫn luôn không ra tay.
Hắn dè dặt nói: “Sư phụ, nếu người thật sự tức giận, đánh con một trận cũng không phải là không được…”
Phượng Cô Yên dừng bước, giơ tay lên.
Mộc Thần Dật thấy vậy liền nhắm mắt lại, “Sư phụ, nói trước nhé, đừng đánh vào mặt đấy!”
Khí thế trên người Phượng Cô Yên bùng nổ, bàn tay tung ra thật mạnh. Không ngoài dự đoán, nó dừng lại trên mặt Mộc Thần Dật, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, nàng đã thu lại phần lớn lực đạo.
Mộc Thần Dật mở mắt, nghi hoặc nhìn Phượng Cô Yên, “Sư phụ, người…”
Phượng Cô Yên xoa nhẹ gò má Mộc Thần Dật. Nàng vốn định đánh hắn, nhưng đến khoảnh khắc ra tay lại phát hiện cơn giận của mình đã sớm tan biến, hay nói đúng hơn, vốn dĩ nàng cũng chẳng giận dữ gì cho cam.
Nói đúng hơn, cái gọi là “tức giận” chỉ là để giữ thể diện cho bản thân mà thôi.
Phượng Cô Yên chủ động vươn tay ôm lấy Mộc Thần Dật, thần kinh căng thẳng mấy ngày nay khiến cả thể xác và tinh thần nàng đều có chút mệt mỏi.
Giờ đây, chỉ có hai người đối mặt, nàng cũng lười phải giả vờ. Vả lại, đối mặt với tên vô sỉ trước mắt này, thể diện của nàng đã sớm chẳng còn lại chút gì!
Hạnh phúc ập đến quá bất ngờ khiến Mộc Thần Dật có chút luống cuống, “Sư phụ, con…”
“Đừng nói chuyện!”
“Vâng.”
“Bỏ tay ra!”
“Ồ!”
“Đừng nhúc nhích!”
“Sư phụ, cái này… con thật sự không kiểm soát được… Không, kiểm soát được, kiểm soát được…”
…
Hồi lâu sau.
Phượng Cô Yên mới buông Mộc Thần Dật ra, sau đó vươn ngón tay, dùng đốt ngón tay búng một cái thật kêu vào trán hắn.
“Về Thánh địa!”
Mộc Thần Dật xoa trán, thầm mắng không thôi. Bà cô này sướng xong rồi liền trở mặt không quen biết, hắn cũng chỉ đành giận mà không dám nói, lủi thủi nghe lời đi theo.
…
Phượng Cô Yên đưa Mộc Thần Dật về Thánh địa, đi thẳng đến nơi ở của mình.
Vừa vào trong sân, Phượng Cô Yên liền vận chuyển tu vi, vỗ một chưởng lên bàn đá.
Ngay sau đó, một pháp trận xuất hiện trong sân, rồi nhanh chóng mở rộng bao trọn toàn bộ khu viện.
Mộc Thần Dật còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy đại trận bùng lên một luồng kim quang.
Khi kim quang tan đi.
Mộc Thần Dật phát hiện hắn và Phượng Cô Yên vẫn đang ở trong sân, nhưng sân viện này đã không còn nằm trong Thánh địa Dao Quang nữa.
Hắn lập tức phóng thần hồn ra dò xét xung quanh. Gần đó ngoài tiểu viện này ra thì tất cả đều là núi rừng, toàn bộ không gian chỉ rộng chừng hai mươi dặm.
Hoàn toàn không thể so sánh với những bí cảnh của Hồn Tông hay Tinh Vân Tông.
“Sư phụ, sau này chúng ta phải ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?”
Phượng Cô Yên lạnh lùng nói: “Ngươi có gì không hài lòng sao?”
Mộc Thần Dật vội nói: “Hài lòng, hài lòng! Có thể ở cùng sư phụ yêu dấu, đồ nhi vô cùng hài lòng.”
Phượng Cô Yên hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay người trở về phòng.
Mộc Thần Dật thì đi ra khỏi tiểu viện, dạo quanh núi rừng.
Không phải hắn nhàn hạ thoải mái, mà là muốn xem thử nơi này có bảo bối gì không.
Kết quả, Mộc Thần Dật đi một vòng cũng không phát hiện có gì đặc biệt.
Thứ duy nhất đáng chú ý ở đây là một mỏ linh thạch dưới lòng đất, ước chừng cũng phải có đến hàng trăm triệu linh thạch.
Có điều, vị trí của mỏ này không được tốt lắm, nằm ngay bên dưới sân viện của Phượng Cô Yên.
Mộc Thần Dật lắc đầu, thầm nghĩ thôi bỏ đi.
Thứ nhất là không tiện ra tay.
Thứ hai, đây cũng được xem là đường lui của Thánh địa Dao Quang, biết đâu ngày nào đó sa sút lại phải dựa vào số linh thạch này để đông sơn tái khởi.
Mộc Thần Dật đi dạo bên ngoài một lúc lâu, mãi đến khi trời tối mới trở lại tiểu viện.
Hắn đi đến cửa phòng Phượng Cô Yên, gõ cửa, “Sư phụ, con vào nhé.”
“Qua phòng bên cạnh ở đi, đừng tới làm phiền…” Lời của Phượng Cô Yên còn chưa dứt, đã thấy Mộc Thần Dật đẩy cửa bước vào.
Phượng Cô Yên nhắm mắt, thầm thở dài một hơi, cũng không nói gì thêm.
Mộc Thần Dật thấy Phượng Cô Yên đang ngồi trên giường tu luyện, liền tự mình đi đến bên bàn.
Hắn vốn định ngồi xuống, nhưng mắt lại liếc thấy bàn trang điểm, liền đi thẳng tới đó rồi ngồi xuống.
Phượng Cô Yên đột nhiên mở mắt, lúc này nàng mới nhớ ra trên bàn trang điểm vẫn còn đặt đóa hoa mà hắn tặng.
Nàng muốn cất nó đi, nhưng đối phương đã thấy rồi, bây giờ mà cất đi thì lại càng…
Phượng Cô Yên lại nhắm mắt lần nữa, tuy vẻ ngoài vẫn bình tĩnh tự nhiên, nhưng gò má xinh đẹp đã ửng lên một vệt hồng.
Mộc Thần Dật nhìn ba đóa hoa trong bình, phát hiện chúng còn nở rực rỡ hơn cả lúc hắn tặng.
Hắn liền vươn tay cầm lấy bình hoa, rồi phát hiện bên trong có điều huyền diệu.
Bản thân bình hoa không có gì đặc biệt, nhưng nước bên trong lại ẩn chứa sinh cơ chi lực, miệng bình còn có một đạo cấm chế mỏng manh giúp cho sinh cơ chi lực được lưu giữ trong thời gian dài.
Phượng Cô Yên có thể cảm nhận rõ ràng động tác của Mộc Thần Dật, nàng chỉ có thể mong hắn đừng nhắc đến chuyện hoa cỏ, nếu không nàng thật sự không biết phải nói gì cho phải!
Mộc Thần Dật lại cầm thẳng bình hoa lên nói: “Sư phụ, con còn tưởng người vứt đi rồi chứ! Không ngờ người lại quý trọng đóa hoa đồ nhi tặng như vậy.”
Phượng Cô Yên mở mắt ra, “Chỉ là thấy hoa nở đẹp, không muốn nó tàn úa mà thôi.”
Mộc Thần Dật cười nói: “Sư phụ, người có ý với đồ nhi thì cứ nói thẳng, không có gì phải ngại ngùng cả, đồ nhi cũng không cười chê người đâu.”
“Ngươi… Nghịch đồ, đừng có ăn nói hàm hồ, Bổn Thánh Chủ không có!” Vẻ mặt Phượng Cô Yên bắt đầu mất tự nhiên, vành tai cũng đỏ ửng lên.
Mộc Thần Dật lắc lắc bình hoa, “Vậy chắc là đồ nhi hiểu lầm rồi, để con đem nó về, hôm nào đi hỏi thử hai vị lão tổ và hai vị Phó Thánh Chủ, xem bọn họ nghĩ thế nào.”
Tay Phượng Cô Yên run lên, “Nghiệp chướng!”
Tên khốn nhỏ này muốn hủy hoại thanh danh của nàng, trong lòng nàng càng thêm hoảng loạn, liền đánh một đạo linh khí về phía bình hoa.
Chỉ nghe một tiếng “rắc”.
Bình hoa vỡ tan tành, nước trong bình đổ lênh láng ra đất.
Phượng Cô Yên nhìn cảnh này, đồng tử co rụt lại. Tuy nàng ra tay trong lúc hoảng loạn nhưng cũng không vận dụng bao nhiêu tu vi, với thực lực của Mộc Thần Dật, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng mang theo bình hoa né tránh.
Nhưng hắn lại cứ ngây người đứng đó, mặc cho bình hoa bị đánh vỡ tan tành.