STT 1527: CHƯƠNG 1526: THA CHO ĐỆ ĐỆ TA, TA NGUYỆN Ý LÀM MỌI...
Mộc Thần Dật thở dài: “Giới trẻ bây giờ sao cứ thích đánh đánh giết giết thế nhỉ? Haiz… Nếu muốn liều mạng, vậy thì tới đi!”
Luyện Xích Huy gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng sau đó không có động tĩnh gì thêm, chỉ có thể bất lực gầm thét tại chỗ!
Dù vậy, trong lòng Luyện Xích Khiết lại cảm thấy an ủi hơn nhiều, đệ đệ vẫn còn quan tâm đến mình.
Nàng lập tức hất tay Mộc Thần Dật ra, nhưng đồng thời cũng sững sờ, không ngờ mình lại có thể dễ dàng làm được như vậy, đối phương không hề níu kéo.
Không kịp nghĩ nhiều, nàng lao thẳng về phía đệ đệ mình, nắm lấy tay hắn: “Tiểu Huy, chúng ta mau đi thôi, thực lực của hắn quá mạnh, chúng ta không phải là đối thủ của hắn.”
Nhưng kéo thế nào cũng không lay chuyển được đệ đệ mình.
“Tiểu Huy, ngươi đừng ngốc nữa, mau đi thôi!”
Luyện Xích Huy nhìn tỷ tỷ với vẻ mặt tuyệt vọng: “Tỷ, đừng ngây thơ nữa, ngay cả tộc huynh cũng bị hắn khống chế rồi, không ai có thể giúp chúng ta được đâu…”
Luyện Xích Khiết ngẩn ra, nhớ lại lời Mộc Thần Dật nói trước đó, rằng hắn đã giết Luyện Xích Diễm.
“Sao lại có thể như vậy…”
…
Mộc Thần Dật nhìn hai tỷ đệ, vỗ tay nói: “Màn kịch tỷ đệ tình thâm đến đây là được rồi. Chúng ta làm chuyện chính trước, sau đó hai người hãy hàn huyên.”
Luyện Xích Huy nhìn Mộc Thần Dật: “Tên cẩu tặc! Ngươi sẽ không được chết yên lành!”
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Bây giờ ta chính là tỷ phu của ngươi, ngươi cũng hỗn xược quá rồi đấy. Quỳ xuống!”
Luyện Xích Huy lập tức quỳ xuống đất, đôi mắt nhìn Mộc Thần Dật tràn ngập phẫn hận, nhưng không thể thốt ra lời nào.
Luyện Xích Khiết rất khó hiểu nhìn đệ đệ mình: “Tiểu Huy, ngươi…”
Nhưng ngay sau đó lại nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Ngươi định dùng Tiểu Huy để uy hiếp ta?”
Mộc Thần Dật lúc này mới nhìn về phía Luyện Xích Khiết, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Khiết Nhi, một khắc đồng hồ sắp trôi qua rồi, nàng nên chủ động đến hôn phu quân của mình đi chứ!”
“Đây là cơ hội cuối cùng ta cho nàng, nàng phải nắm chắc đấy, nói không chừng, lát nữa nàng sẽ phải quỳ xuống cầu xin ta đấy!”
Luyện Xích Khiết dĩ nhiên là từ chối thẳng thừng: “Ngươi đừng hòng… Ta chết cũng không để ngươi được toại nguyện!”
Mộc Thần Dật búng tay một cái: “Khiết Nhi, ta thì sao cũng được, chỉ sợ tiểu cữu tử đây không đồng ý thôi.”
“Ngươi muốn làm gì?” Luyện Xích Khiết vừa dứt lời, liền thấy Luyện Xích Huy giơ cánh tay phải lên, linh khí tụ lại trên bàn tay, trong nháy mắt ngưng tụ thành một lưỡi đao bằng khí, sau đó chém thẳng xuống cánh tay trái của mình.
“Tiểu Huy…” Luyện Xích Khiết kinh hãi hét lên, ngay sau đó phẫn nộ nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Ngươi đã làm gì Tiểu Huy?”
Mộc Thần Dật nói: “Không có gì, chỉ là bỏ chút đồ vào trong thần hồn của nó để khống chế thôi. Ta chỉ cần một ý niệm, muốn nó làm gì, nó phải làm nấy.”
“Ngươi đê tiện vô sỉ!”
“Khiết Nhi, thời gian của nàng không còn nhiều đâu!”
Lời Mộc Thần Dật vừa dứt, Luyện Xích Huy liền dùng khí nhận đâm thẳng vào ngực mình.
Luyện Xích Khiết thấy vậy lập tức nắm chặt lấy cánh tay phải của Luyện Xích Huy, nhưng ngay sau đó Luyện Xích Huy liền thất khiếu đổ máu, sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt.
Luyện Xích Khiết kinh hãi thất sắc, tuy nàng đã ngăn được nhát đao đâm vào ngực của đệ đệ, nhưng không thể ngăn hắn tự chấn nát kinh mạch và nội tạng của mình.
Tuy vết thương này không đủ để trí mạng, nhưng thần hồn của đệ đệ nàng đã ngưng tụ lại, đây là điềm báo sắp tự bạo.
Luyện Xích Khiết nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Ngươi… sao ngươi có thể làm vậy?”
Lúc này nàng vô cùng hối hận, lẽ ra lúc trước mình nên hạ sát thủ, tại sao mình lại mềm lòng cơ chứ?
Nàng nhìn đệ đệ mình: “Tiểu Huy…”
Mộc Thần Dật biểu tình bình thản: “Xem ra là nàng muốn thắng rồi!”
“Cũng được! Ta sẽ để nó tự sát, có tiểu cữu tử đi cùng, đường xuống hoàng tuyền nàng cũng không cô đơn.”
Luyện Xích Khiết nghe vậy, mắng: “Ngươi… Ngươi bỉ ổi!”
Mộc Thần Dật cười cười: “Được thôi, vậy ta để tiểu cữu tử đi trước một bước!”
“Đừng!” Luyện Xích Khiết biết mình đã không còn lựa chọn, trong nháy mắt đã đến trước mặt Mộc Thần Dật, chủ động vòng tay qua cổ hắn rồi hôn lên.
“Ta sẽ nghe lời ngươi, cầu xin ngươi, tha cho Tiểu Huy…”
Mộc Thần Dật thờ ơ, bình tĩnh nói: “Khiết Nhi, nàng cầu xin người khác mà cũng dùng thái độ này sao?”
Luyện Xích Khiết chậm rãi quỳ xuống: “Cầu xin ngươi, tha cho đệ đệ ta, ta nguyện ý làm mọi thứ…”
Luyện Xích Huy thấy vậy, trong lòng uất nghẹn đến cực điểm, khiến khí huyết chảy ngược, cộng thêm vết thương cũ, hắn ngất đi.
Mộc Thần Dật vươn tay nâng cằm Luyện Xích Khiết lên, cười nói: “Khiết Nhi, nàng xem mọi chuyện thành ra thế này, lúc trước ta đã cho nàng cơ hội lựa chọn rồi!”
“Ta vốn là người thương hương tiếc ngọc, mọi người hòa thuận với nhau có phải tốt hơn không, cớ sao nàng cứ phải ép ta? Nàng nói xem, việc gì phải thế?”
“Mau đứng lên đi! Sau này không được tùy hứng như vậy nữa.”
Luyện Xích Khiết được đỡ dậy, nhưng trong lòng không hề yên tâm, quay đầu nhìn đệ đệ mình với vẻ mặt đầy lo lắng.
Mà chút cảm giác khác lạ vốn nảy sinh trong lòng nàng đối với Mộc Thần Dật cũng đã tan biến không còn dấu vết.
Mộc Thần Dật bèn lấy ra một chiếc lá của Sinh Cơ Bảo Thụ: “Cho nó ăn vào để chữa thương đi!”
Luyện Xích Khiết nhận lấy chiếc lá, kiểm tra qua không phát hiện vấn đề gì, liền lập tức xoay người đút chiếc lá vào miệng Luyện Xích Huy.
Chỉ trong vài giây.
Vết thương của Luyện Xích Huy đã hồi phục, hắn cũng tỉnh lại.
“Tỷ…” Hắn nhìn tỷ tỷ bên cạnh, trong lòng đau xót vô cùng, nhưng nửa ngày cũng không nói nên lời.
Mộc Thần Dật bèn nói: “Khiết Nhi, nàng cũng nên trở về bên cạnh vi phu rồi.”
Luyện Xích Khiết đứng dậy, liếc nhìn đệ đệ mình rồi đi về phía Mộc Thần Dật.
Luyện Xích Huy thấy vậy, lòng căm hận đối với Mộc Thần Dật càng thêm sâu sắc.
Mộc Thần Dật ôm lấy Luyện Xích Khiết đi về phía nhà trúc, nói với Luyện Xích Huy ở phía sau: “Yên tâm, tỷ tỷ ngươi bây giờ là người của ta, ta sẽ yêu thương nàng ấy thật tốt.”
“Bây giờ chúng ta cũng coi như người một nhà, không ngại nói thật với ngươi, tỷ tỷ ngươi đi theo ta, đó là phúc phận của nàng!”
Luyện Xích Huy nghe vậy, vừa mở miệng định “ca ngợi” Mộc Thần Dật một phen, nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà rời khỏi tiểu viện.
Mộc Thần Dật đưa Luyện Xích Khiết về phòng, ngay sau đó cởi dải lụa bên hông nàng ra.
Luyện Xích Khiết bắt lấy tay Mộc Thần Dật: “Ngươi… ngươi muốn làm gì…”
“Vụ cá cược của chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi, đương nhiên, nàng không tuân thủ cũng không sao, ta sẽ đi giết chết tiểu cữu tử ngay bây giờ!”
“Ngươi…” Luyện Xích Khiết bất đắc dĩ buông tay, chậm rãi kéo vạt áo, cởi y phục ra: “Ngươi tới đi!”
Mộc Thần Dật lại lắc đầu, mặc lại y phục cho nàng, thậm chí còn tự tay thắt lại dải lụa vừa cởi ra.
“Ta không thích miễn cưỡng người khác, trước nay luôn tôn trọng ý muốn của đối phương, nếu nàng không muốn, vậy thì thôi đi!”
Luyện Xích Khiết nghe vậy, đồng tử hơi giãn ra, tên khốn này vừa nói cái gì vậy?
Không thích miễn cưỡng ư, vậy kẻ đã đè nàng trên bàn, cưỡng ép chiếm đoạt nàng lúc trước là ai?
Tên khốn này đúng là vô sỉ đến cực điểm