STT 1554: CHƯƠNG 1555: VIỆC NÀY KHÔNG DỄ LÀM A!
Vẻ mặt Vận Tiểu Vũ méo mó, khóe mắt rưng rưng, nàng run rẩy vươn tay vuốt ve khuôn mặt Mộc Thần Dật rồi nói:
“Phu… Phu quân… thiếp không sao, lại đến… một lần nữa, vẫn cứ như vậy… mãnh liệt yêu Tiểu Vũ một lần nữa đi…”
Mộc Thần Dật nghe vậy, tức đến sôi máu!
“Nàng không muốn sống nữa à!”
“Muốn… kích thích…”
…
Một lúc lâu sau.
Mộc Thần Dật thở dài: “Đúng là bị nàng chiều hư rồi!”
Vận Tiểu Vũ thều thào nói: “Người ta là vợ của chàng, chàng không chiều thiếp thì sao được?”
Mộc Thần Dật lắc đầu, ôm lấy Vận Tiểu Vũ đang mềm nhũn trong lòng rồi lặng lẽ rời đi.
Vận Tiểu Vũ ôm chặt lấy cổ Mộc Thần Dật, lúc trước dưới sự yêu cầu mãnh liệt cùng những lời khích tướng của nàng, cuối cùng y cũng đã chiều theo ý nàng.
Đương nhiên, cái giá phải trả cũng không hề nhỏ, đến bây giờ nàng vẫn có thể cảm nhận được cảm giác đau đớn như bị xé rách vô cùng rõ ràng.
E rằng, phải mất mấy ngày mới có thể hồi phục được.
…
Mấy ngày sau.
Bắc Thần Kiệt lại một lần nữa liên lạc với Mộc Thần Dật, mời y đến Linh Vân Thành.
Mộc Thần Dật trực tiếp đồng ý, đối phương mời vào lúc này, khả năng cao là vẫn muốn hợp tác với y.
Tuy Bắc Thần Cuồng Vân đã đột phá đến Chí Tôn Cảnh, nhưng cũng chỉ là vừa mới đột phá, chỉ bằng sức của một mình hắn, chắc chắn không thể chống lại Hiên Viên Thần, ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
Mộc Thần Dật rời khỏi Thiên Đãng Sơn, đi về phía Cực Tây.
Không lâu sau.
Y đã đến bên ngoài Linh Vân Thành.
Bắc Thần Kiệt đã sớm chờ sẵn ở ngoài thành, còn phô trương thanh thế rất lớn, có đến hơn mười vị Hiển Thánh Cảnh cùng nhau nghênh đón.
Mộc Thần Dật cũng không để tâm đến chuyện này: “Bắc Thần huynh thật sự cho ta mặt mũi quá a!”
Bắc Thần Kiệt nói: “Mộc Thánh Tử có đại ân với Linh Vân Thành chúng ta, đây đều là chuyện nên làm, Mộc Thánh Tử, mời.”
“Mời.”
…
Hai người đi đến bên ngoài một sảnh đường.
Bắc Thần Kiệt nói: “Mộc Thánh Tử, phụ thân đang ở trong nội đường chờ ngài.”
Mộc Thần Dật hỏi: “Bắc Thần huynh không vào cùng sao?”
“Phụ thân muốn cùng Mộc Thánh Tử thương nghị chuyện quan trọng, ta không tiện đi cùng, lát nữa sẽ mở tiệc chiêu đãi Mộc Thánh Tử.”
Mộc Thần Dật gật đầu rồi bước vào nội đường.
Y nhìn về phía Bắc Thần Cuồng Vân đang ngồi trên chủ vị, khóe miệng đối phương nở một nụ cười nhàn nhạt, trong ánh mắt cũng lộ ra vài phần tự tin.
Mộc Thần Dật cúi người hành lễ với Bắc Thần Cuồng Vân: “Vãn bối ra mắt Bắc Thần tiền bối.”
Bắc Thần Cuồng Vân cười nói: “Mộc Thánh Tử không cần khách sáo, mời ngồi.”
“Đa tạ tiền bối.” Mộc Thần Dật ngồi xuống.
Sau đó lại nói: “Ai nha, quên chúc mừng tiền bối rồi, tu vi của tiền bối đột phá, đây chính là đại hỷ sự.”
“Vãn bối cũng không mang theo chút quà mọn nào, mong tiền bối thứ lỗi.”
Bắc Thần Cuồng Vân nói: “Mộc Thánh Tử nói quá lời rồi, nói ra thì, bản tôn có thể đột phá, còn phải đa tạ Mộc Thánh Tử.”
Khi Bắc Thần Cuồng Vân nói những lời này, giọng điệu đã có vài phần lạnh lẽo, hiển nhiên là đang biểu đạt sự bất mãn.
Mộc Thần Dật thầm cười, lão già này bắt đầu ngông cuồng rồi đây!
Nhưng cũng có thể hiểu được, mỗi lần y đột phá cũng sẽ tự tin một cách khó hiểu, đây là sự tự tin đến từ nhận thức sai lệch về sức mạnh sau khi đột phá.
Thế là, y nhìn thẳng vào Bắc Thần Cuồng Vân, mở miệng nói: “Tiền bối thuận lợi đột phá, vừa bước vào Chí Tôn Cảnh, chính là người mạnh nhất Huyền Vũ Đại Lục này…”
Y hơi dừng lại, sau đó bổ sung: “… một trong mấy người. Sau này, còn phải nhờ tiền bối chiếu cố vãn bối nhiều hơn nha!”
Bắc Thần Cuồng Vân nghe vậy, cơn tức trong lòng tăng vọt, lời của đối phương không nghi ngờ gì là đang nhắc nhở hắn, hắn cũng không phải là người mạnh nhất!
Hơn nữa, nụ cười nơi khóe miệng của đối phương càng giống như sự chế giễu và xem thường không hề che giấu.
Nhưng sắc mặt Bắc Thần Cuồng Vân lại rất bình thản, thậm chí còn trở nên ôn hòa.
Bởi vì hắn biết, xét tình hình trước mắt, hắn là một trong hai người yếu nhất trong bốn vị Chí Tôn.
Bây giờ hắn, e rằng ngay cả tên ngụy Chí Tôn ngoài thành kia cũng không bắt được, huống chi là Hiên Viên Thần và vị Nhân tộc Chí Tôn đứng sau lưng Mộc Thần Dật?
Bắc Thần Cuồng Vân nói: “Mộc Thánh Tử đùa rồi, có vị tiền bối kia ở đây, ai dám động đến Mộc Thánh Tử, lại đến lượt bản tôn chiếu cố sao?”
“Đương nhiên, nếu Mộc Thánh Tử có yêu cầu, bản tôn tất nhiên sẽ không từ chối, tuyệt đối sẽ dốc sức tương trợ!”
Mộc Thần Dật thấy đối phương có thể nhận rõ tình thế, vẫn tương đối hài lòng, nếu không chuyện sau đó thật sự rất khó nói.
“Vậy thật sự phải đa tạ tiền bối, vãn bối đi đến ngày hôm nay đã đắc tội không ít người, sau này e là không thể thiếu chuyện phiền đến tiền bối.”
Khóe miệng Bắc Thần Cuồng Vân giật giật, cái thứ chó má này đúng là biết được đằng chân lân đằng đầu!
“Mộc Thánh Tử, chúng ta vẫn nên nói chuyện chính trước đi!”
Mộc Thần Dật gật đầu: “Tiền bối mời nói.”
Bắc Thần Cuồng Vân nói: “Mộc Thánh Tử, bản tôn và Hiên Viên Thần đều đã đột phá đến Chí Tôn Cảnh, nhưng bản tôn cho rằng, Hoang Cổ Dị Tộc chỉ cần một vị Chí Tôn Cảnh là đủ rồi.”
Mộc Thần Dật cười nói: “Chuyện này đơn giản, nếu tiền bối đã nghĩ như vậy, thì cứ trực tiếp ra tay xử lý tộc trưởng Hiên Viên là được.”
“Mộc Thánh Tử đùa rồi, thực lực của Hiên Viên Thần rất mạnh, một mình bản tôn không thể đối kháng được. Lần này mời Mộc Thánh Tử đến đây, chính là muốn mời Mộc Thánh Tử tương trợ.”
“Tiền bối, đây là chuyện nội bộ của Hoang Cổ Dị Tộc các người, người ngoài chúng ta không tiện nhúng tay a!”
Bắc Thần Cuồng Vân đương nhiên biết Mộc Thần Dật sẽ không dễ dàng giúp đỡ, thế là nói: “Hiên Viên Thần có dã tâm cực lớn, sớm đã có ý định thôn tính Huyền Vũ Đại Lục.”
“Diệt trừ hắn, không chỉ có lợi cho bản tôn, mà cũng là sớm giải trừ tai họa ngầm cho Nhân tộc.”
“Đương nhiên, tộc của ta cũng sẽ trả thù lao tương ứng!”
Mộc Thần Dật giả vờ trầm tư, sau đó nói: “Lời của tiền bối nói cũng không phải không có lý!”
“Nhưng tộc chúng ta đã ký kết hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau với tộc trưởng Hiên Viên, nếu ta giúp tiền bối, vậy chẳng phải là tộc chúng ta thất tín với người khác sao?”
“Liên quan đến danh dự của tộc chúng ta, việc này không dễ làm a!”
Bắc Thần Cuồng Vân sao có thể không biết tâm tư của Mộc Thần Dật, chẳng qua là muốn đòi thêm chút lợi lộc thôi!
Nhưng hắn cũng thật sự không lấy ra được thứ gì, công pháp, linh kỹ cao phẩm giai phần lớn đã cho đối phương, Thần Chi Lệ cũng sắp không còn hàng tồn kho.
Lại phải cho chỗ tốt, chẳng lẽ phải đem cả Thần Di cho đối phương mới được!
Bắc Thần Cuồng Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Mộc Thánh Tử, giao dịch trước đây của chúng ta có thời hạn nửa năm, hiện giờ mới qua được một nửa thời gian.”
“Bây giờ bản tôn đã đột phá, có thể lập tức giao những thứ còn lại cho ngươi.”
“Chỉ cần Mộc Thánh Tử chịu tương trợ bản tôn, sau khi thành công, đồ vật của Chiến Thiên nhất tộc, có thể để Mộc Thánh Tử chọn trước một nửa, ngươi thấy thế nào?”
Mộc Thần Dật nghe vậy, giả vờ do dự: “Chuyện này…”
Bắc Thần Cuồng Vân nói: “Bản tôn có thể lập lời thề Thiên Đạo!”
Mộc Thần Dật thở dài: “Vậy được rồi!”
Y cũng đã nhìn ra, đối phương thật sự không có thứ gì tốt.
Thật ra ngay từ đầu y đã không định từ chối đối phương, Hoang Cổ Dị Tộc tranh đấu với nhau, y mừng còn không kịp!
Chủ yếu là lão nhạc phụ của y gần đây không có động tĩnh gì, trong lòng y không yên, cũng coi như là tìm chút chuyện làm, thăm dò lão nhạc phụ.
Mộc Thần Dật nhìn về phía Bắc Thần Cuồng Vân, nói: “Tiền bối, việc này ta chỉ có thể mời Tà tiền bối giúp ngài, ngài hẳn là không có ý kiến gì chứ?”