STT 1566: CHƯƠNG 1567: VẺ NGOÀI ƯA NHÌN
Mộc Thần Dật nói: “Hoàng tỷ tỷ, người có nên giúp tiểu nhân một tay không?”
Hoàng lập tức từ chối: “Ta chỉ là một luồng hơi thở của thần hồn, thật sự lực bất tòng tâm. Tiểu tử, ngươi vẫn nên đi mời người tài giỏi khác đi!”
Mộc Thần Dật thấy Hoàng không muốn giúp, cũng chỉ đành bất đắc dĩ rời đi, hướng về thành Linh Vân.
Hắn phải nghĩ cách tóm được Bắc Thần Cuồng Vân, đối phương là một Chí Tôn, hẳn có thể giúp hắn tăng không ít tu vi.
Có điều, Bắc Thần Cuồng Vân thân bị trọng thương mà vẫn có thể trốn thoát khỏi tay lão nhạc phụ của hắn, tất nhiên là đã có chuẩn bị từ trước, khả năng đối phương quay về thành Linh Vân lúc này là cực kỳ nhỏ.
Mộc Thần Dật chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc Bắc Thần Kiệt vẫn còn ở trong thành Linh Vân. Hiện tại chỉ có bắt được Bắc Thần Kiệt trong tay thì mới có thể tìm ra Bắc Thần Cuồng Vân.
Mộc Thần Dật lập tức liên lạc với Bắc Thần Nhã, hỏi thăm tình hình thành Linh Vân.
Bắc Thần Nhã lại nói cho Mộc Thần Dật biết, mọi thứ ở thành Linh Vân vẫn bình thường.
Mộc Thần Dật đi đến bên ngoài thành Linh Vân, thấy mọi thứ trong thành quả thật vẫn bình thường, ngay cả cổng thành cũng đang ở trong trạng thái mở.
Có thể thấy sau khi Bắc Thần Cuồng Vân đột phá, tộc Linh Đồng lại một lần nữa lấy lại được sự tự tin.
Mộc Thần Dật cũng không hề e dè, trực tiếp nắm chặt ngọc bội được chế tác từ Sao Băng Thiết và Hồn Linh Ngọc trong tay, nhanh chóng bay vào trong cổng thành.
Trận pháp kiểm tra ở cổng thành lập tức lóe lên một cái.
Mấy tên lính gác lập tức bị kinh động, nhưng lại chẳng phát hiện ra gì, bọn họ lập tức báo cáo việc này.
Nhưng vị cường giả Hiển Thánh Cảnh phụ trách canh gác lại chẳng hề để tâm: “Hoảng cái gì, trận pháp chẳng qua chỉ là công cụ phụ trợ, có bản thánh ở đây, ai có thể xông vào?”
Lính gác nói: “Nhưng mà…”
“Nhưng cái gì? Trận pháp thỉnh thoảng xảy ra chút vấn đề là chuyện hết sức bình thường, thế cũng đáng để làm ầm lên à?”
Vị cường giả Hiển Thánh Cảnh kia nói rất kiêu ngạo: “Tộc trưởng đã đột phá đến Chí Tôn Cảnh, bây giờ ai còn dám tìm đến gây sự với tộc ta?”
“Vâng.” Lính gác đành phải lui ra.
Mà ở bên kia.
Mộc Thần Dật đã tiến vào một sân viện, hắn bước vào chính đường, liền thấy Bắc Thần Nhã đang trò chuyện cùng một vị mỹ phụ vẫn còn giữ được nét phong vận.
Hắn không khỏi nhìn vị mỹ phụ thêm vài lần, đối phương có dung mạo xinh đẹp, dáng người quyến rũ, nét phong vận trưởng thành này có thể so sánh với Tử Tĩnh Kỳ.
Có điều, Tử Tĩnh Kỳ vì duyên cớ thể chất nên trông đặc biệt quyến rũ, mê hồn, dù chỉ là tư thái hết sức bình thường cũng có thể cực kỳ mê hoặc.
Mà vị mỹ phụ trước mắt lại thiên về vẻ trí thức ưu nhã, đối với một người trẻ tuổi như hắn, đó cũng là một loại sức hút khác biệt.
Mộc Thần Dật nuốt nước bọt, đè nén dục vọng trong lòng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vị mỹ phụ này chính là nhạc mẫu của hắn, Bắc Thần Y, tự nhiên không thể làm bậy.
Sau đó, sau khi ổn định tâm thần, hắn cũng từ từ hiện ra thân hình.
Bắc Thần Y thấy có người đột nhiên xuất hiện trong nội đường thì không khỏi giật mình, lập tức đứng dậy, vận chuyển toàn bộ tu vi, uy áp của Hiển Thánh Cảnh ngũ trọng lập tức phóng thích ra ngoài.
Có điều, khi bà nhìn rõ dung mạo của Mộc Thần Dật, khí thế liền yếu đi rất nhiều.
Ngay sau đó, bà lại nhìn về phía Bắc Thần Nhã, liền thấy con gái mình đã chạy về phía người trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện này, tiếp theo càng không chút kiêng dè mà nhào vào lòng đối phương.
Bắc Thần Nhã ôm lấy Mộc Thần Dật: “Chàng đến rồi…”
Nhưng ngay sau đó, nàng liền ý thức được mẫu thân mình cũng đang ở trong nội đường, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt liền ửng hồng.
Bắc Thần Y mỉm cười, trong ánh mắt lộ ra một chút bất đắc dĩ.
Bà lại một lần nữa nhìn về phía Mộc Thần Dật, khẽ gật đầu, quả thật như lời con gái bà nói, hắn có một vẻ ngoài ưa nhìn, còn tuấn tú hơn trong tranh.
Đừng nói là con gái bà, chỉ cần đổi lại là bà của thời trẻ, e rằng cũng sẽ chìm đắm chỉ sau một cái liếc mắt, cho dù là hiện tại, bà nhìn đối phương, trong lòng cũng có chút không bình tĩnh.
Bà không nói rõ được là vì nguyên nhân gì, nhưng đối phương chính là có một sức hấp dẫn khó tả.
Mộc Thần Dật xoa đầu Bắc Thần Nhã, nắm tay nàng đi về phía trước vài bước.
Bắc Thần Nhã cúi đầu, nói với vị mỹ phụ: “Mẫu thân, chàng chính là người mà nữ nhi…”
Bắc Thần Y cười nói: “Ồ, người gì của con?”
“Người mà nữ nhi đã nói với người…”
“Nhã nhi, những chuyện con đã nói rất nhiều, mẹ không biết là chuyện nào a!”
“Mẫu thân, người…”
…
Mộc Thần Dật thấy cổ của Bắc Thần Nhã đã đỏ bừng, cũng không đợi nàng giới thiệu, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Bắc Thần Y.
“Tiểu tế Mộc Thần Dật, bái kiến nhạc mẫu đại nhân.”
“Tiểu tế vốn nên đến bái kiến người sớm hơn, nhưng vì một số việc nên đã trì hoãn đến tận bây giờ, mong nhạc mẫu đại nhân thứ tội.”
Hắn và Bắc Thần Nhã tuy vẫn còn thiếu bước cuối cùng, nhưng cũng đã thật sự thẳng thắn với nhau, bây giờ gặp được mẫu thân của đối phương, cũng phải có chút lễ nghĩa.
Bắc Thần Y nói: “Đứng lên đi!” Sau đó liền phất tay thiết lập một tầng kết giới bên ngoài chính đường.
“Chuyện của con và Nhã nhi, ta không phản đối, nhưng quan hệ giữa tộc ta và Nhân tộc…, bây giờ con tìm đến đây, ta rất khó xử.”
Bắc Thần Nhã nghe được lời này, trái tim vốn đang kích động cũng bình tĩnh lại, nàng nhìn Bắc Thần Y, do dự một lúc rồi vẫn nói: “Mẫu thân, con…”
Mộc Thần Dật lại nắm lấy tay Bắc Thần Nhã, ngắt lời nàng: “Nhạc mẫu đại nhân, là tiểu tế lỗ mãng.”
“Có điều, lần này ta đến là có chuyện quan trọng, chuyện Bắc Thần Cuồng Vân ước chiến với Hiên Viên Thần, người hẳn là biết rồi chứ?”
Bắc Thần Y gật gật đầu, bà tốt xấu gì cũng có tu vi Hiển Thánh Cảnh ngũ trọng, chuyện này vẫn biết.
Mộc Thần Dật tiếp tục nói: “Bắc Thần Cuồng Vân và Tà Tàn Vân hợp lực ra tay, nhưng cuối cùng vẫn trọng thương bỏ chạy, thành Linh Vân đã không còn sức ngăn cản Hiên Viên Thần, nhạc mẫu đại nhân nên sớm có tính toán.”
Bắc Thần Y ngẩn ra: “Có Tà tiền bối giúp đỡ, sao lại có thể… Chẳng lẽ, Tà tiền bối và Hiên Viên Thần hợp mưu hãm hại tộc trưởng?”
Mộc Thần Dật nghe vậy thì sững sờ, khá lắm, vị nhạc mẫu xinh đẹp của hắn đoán chuẩn thật.
“Có lẽ vậy! Quá trình cụ thể tiểu tế không rõ lắm, nhưng việc Bắc Thần Cuồng Vân bị thương nặng là thật.”
Bắc Thần Y thở dài, ngay sau đó hỏi: “Vậy con đến đây vì chuyện gì?”
Mộc Thần Dật do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói thật: “Nhạc mẫu đại nhân, tiểu tế không dám lừa gạt người, Bắc Thần Cuồng Vân trọng thương, đây chính là cơ hội tốt để diệt trừ hắn, thân là người của Nhân tộc, ta tự nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội này.”
Bắc Thần Y nghe vậy gật gật đầu, những lời đồn về hắn bà tự nhiên đã nghe qua, đó là một kẻ háo sắc đến cực điểm, phong lưu thành tính, nhưng may là vẫn khá thành thật.
“Nếu tộc trưởng thật sự trọng thương, tất nhiên sẽ không quay về thành Linh Vân!”
“Bắc Thần Kiệt chưa từng lộ diện trong tộc, e rằng đã không còn ở trong thành, con muốn thông qua hắn để tìm tộc trưởng cũng không có khả năng!”
“Nếu mục đích của con chỉ là muốn diệt trừ tộc trưởng, thì không nên đến thành Linh Vân.”
Mộc Thần Dật nghe vậy thì nhíu mày, trước đó hắn không động đến Bắc Thần Nhã, cũng không mang nàng đi, vốn là để chuẩn bị cho tình huống này.
Hắn vốn tưởng rằng hai cha con Bắc Thần Cuồng Vân và Bắc Thần Kiệt sẽ lấy Bắc Thần Nhã ra để gây khó dễ, khiến hắn ném chuột sợ vỡ bình.
Không ngờ hai cha con này lại cẩn thận như vậy, xem ra trước đó bọn họ đã có ý định bỏ trốn.
Chuyện đã đến nước này, cũng không còn cách nào khác, chạy thì cứ chạy thôi