Virtus's Reader

STT 167: CHƯƠNG 167: CA, ĐÂY LÀ CÁI GÌ?

Mộc Thần Dật nói xong, bèn xoay người đi về phía Cung Vũ Đế, ném hết những thứ vô dụng bên trong ra ngoài.

Sau đó, hắn lấy hồ lô không gian ra, thu Cung Vũ Đế vào trong.

Hắn nhìn những linh thạch xung quanh, việc đào chúng chắc chắn sẽ tốn không ít thời gian.

Hắn trực tiếp rút Trảm Linh Nhận, dùng linh kỹ mới lĩnh ngộ là Minh Không Trảm chém ra vài nhát. Ngay lập tức, mấy vệt đao quang rọi sáng khắp hang động.

Đao mang chém vào vách đá, khiến chúng nứt ra, sau đó những linh thạch kia liền theo đá vụn rơi xuống.

Mộc Thần Dật vận chuyển linh khí, thu toàn bộ linh thạch lại.

Hắn quay đầu nhìn lại.

“Ai da! Mẫn nhi, thật xin lỗi, đã san phẳng cả ngôi mộ nhỏ của ngươi rồi. Nhưng mà, ta nghĩ ngươi sẽ không trách ta đâu.”

“Chuyện đã xong, vậy thì, Mẫn nhi, tạm biệt.”

Mộc Thần Dật nói rồi trực tiếp rời khỏi dãy núi này.

Mà vách đá ban đầu cũng vì trận pháp mất hiệu lực mà sụp đổ.

Chẳng qua, tất cả những chuyện này đều không liên quan gì đến Mộc Thần Dật.

Khi Mộc Thần Dật trở lại thành Hưng An, trời vẫn còn sớm, chưa đến giữa trưa.

Hắn nghĩ ngợi một lát rồi đi về phía một con phố tương đối hẻo lánh trong thành.

Hắn đi tới bên ngoài một tiểu viện, thấy cửa viện hé mở liền bước vào.

Trong sân.

Một thiếu nữ ngồi trên ghế đá, một tay chống má đặt trên bàn, tay kia cầm một đóa hoa nhỏ, chậm rãi xoay tròn.

Thiếu nữ nhìn lên bầu trời bên ngoài tường viện, tâm trí đã bay đến chín tầng mây.

Mộc Thần Dật đi tới, tiếng bước chân đã rất rõ ràng khi hắn đứng sau lưng thiếu nữ, nhưng đối phương vẫn không có phản ứng gì.

Hắn lắc đầu, trong nhà chỉ có mỗi nha đầu này, rõ ràng là được để lại trông nhà, vậy mà với bộ dạng này, e là có bị trộm dọn sạch nhà thì con bé cũng chẳng phát hiện ra.

So với nửa năm trước, tiểu nha đầu đã thay đổi không ít, làn da vốn bị phơi nắng đen sạm giờ đã trở nên trắng nõn, đôi tay cũng không còn thô ráp mà trở nên mềm mại, hồng hào hơn nhiều, trông đã ra dáng một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.

Mộc Thần Dật đặt tay lên đầu tiểu nha đầu, xoa xoa rồi nói: “Có người vào mà muội cũng không biết, muội trông nhà kiểu vậy đó hả?”

Mộc Tiểu Tình ban đầu giật mình, nhưng nghe thấy giọng nói quen thuộc thì lập tức mừng rỡ xoay người, cười tươi nhào vào lòng Mộc Thần Dật, ôm chặt lấy hắn.

“Ca, huynh làm muội sợ chết khiếp, muội còn tưởng là bọn buôn người tới chứ!”

Mộc Thần Dật giận dỗi: “Muội còn biết sợ à?”

Mộc Tiểu Tình cười hì hì, nói: “Ca, tại trước giờ có ai tới đâu!”

Mộc Thần Dật cảm nhận được vòng tay của tiểu nha đầu càng lúc càng siết chặt, hương thơm trên người nàng phả vào mặt. Hắn nhìn tiểu nha đầu, đúng là đã lớn hơn không ít rồi!

Hắn vuốt đầu Mộc Tiểu Tình, đoạn nói: “Sau này lanh lợi một chút, nếu người vào là kẻ xấu thì muội bị bán đi lúc nào không hay đấy.”

“Ca, muội biết rồi.”

Mộc Tiểu Tình cảm thấy có vật gì đó cấn vào bụng, hơi khó chịu, bèn hỏi: “Ca, đây là cái gì vậy?”

Khi nói, nàng đột nhiên ý thức được điều gì đó, mặt bất giác đỏ bừng.

Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trước đây cũng khó tránh khỏi xảy ra những chuyện xấu hổ tương tự, chỉ là lúc đó còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả.

Mộc Thần Dật vốn đang bị tiểu nha đầu ôm, muốn thoát ra nhưng lại cảm thấy không tiện.

Vốn dĩ hắn vẫn có thể chịu đựng được, nhưng tiểu nha đầu đột nhiên có hành động bất ngờ khiến hắn trở tay không kịp.

Mộc Thần Dật dù da mặt dày cũng không khỏi đỏ mặt, vẻ mặt xấu hổ đến cực điểm. Hắn thấy Mộc Tiểu Tình vẫn chưa chịu buông ra, không khỏi lắc đầu.

Hắn thầm nghĩ: “Muội à! Đừng như vậy chứ, ta mang danh là anh trai của muội, nhưng thực ra lại không phải, muội làm vậy sẽ khiến ta phạm tội mất.”

Mộc Thần Dật đành nói: “Muội, đừng để ý những tiểu tiết này.”

Mộc Tiểu Tình gật đầu, đỏ mặt buông tay ra, kéo hắn ngồi xuống ghế, nói: “Ca, huynh ngồi một lát, muội đi nấu cơm cho huynh.”

Nói rồi lập tức chạy đi.

Mộc Thần Dật ngồi xuống, cố gắng đè nén cảm giác xao động, rồi hung hăng tự tát mình hai cái: “Sao mày lại không biết kiềm chế thế hả? Sao mày lại thiếu kiên nhẫn thế hả? Về nhà tao sẽ thiến mày!”

Hắn đứng dậy nhìn về phía nhà bếp, nghe tiếng Mộc Tiểu Tình đang bận rộn bên trong, thở dài một hơi, cuối cùng vẫn không rời đi.

Hơn nửa giờ sau.

Mộc Tiểu Tình bưng thức ăn lên, bốn món một canh, hai mặn hai chay, sắc hương vị đều đủ cả.

“Ca, huynh mau nếm thử đi.”

Nàng gắp thức ăn cho Mộc Thần Dật, vẻ xấu hổ, ngượng ngùng ban nãy đã biến mất không còn tăm hơi.

Mộc Thần Dật cũng đã điều chỉnh lại trạng thái.

Hắn ăn một miếng thịt xào, hương vị quả thực không tồi, lại ăn trứng bác, vị cũng rất ngon.

Hắn bất giác thầm nghĩ, có lẽ nên bảo Tiểu Nguyệt qua chỗ muội muội học hỏi một phen.

“Ngon lắm, tiểu nha đầu lớn rồi, càng ngày càng đảm đang.”

Mộc Tiểu Tình bất mãn nói: “Hồi nhỏ muội nấu cơm cũng ngon lắm mà, lần nào muội nấu, ca cũng liếm sạch cả đĩa!”

Mặt Mộc Thần Dật đầy vạch đen, đừng có vu khống người tốt chứ! Người đó không phải hắn, thật sự không phải hắn!

“Muội, chuyện quá khứ rồi thì đừng nhắc lại nữa, hãy nhìn về phía trước.”

Mộc Tiểu Tình không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Mộc Thần Dật, hỏi: “Ca, huynh đi đâu vậy? Mấy hôm trước đại ca thành hôn, cha bảo muội báo cho huynh.”

“Muội đã đi rồi, người trong vương phủ nói huynh không có ở đó. Ngày đại ca thành hôn, huynh cũng chỉ cho người mang tiền mừng cưới tới.”

Mộc Thần Dật cười cười, tiền mừng cưới chắc chắn là do Vương Thư Nguyệt chuẩn bị giúp hắn. Lòng hắn ấm áp, tỷ tỷ đúng là yyds.

“Ta thay mặt vương phủ ra ngoài lo liệu chuyện làm ăn, nên đã trì hoãn không ít thời gian. Sau này chắc chắn cũng phải đi suốt, phần lớn thời gian đều ở bên ngoài, có về cũng không ở lại lâu được.”

Mộc Tiểu Tình nói: “Vậy ạ! Thế sau này không phải là muội sẽ không được gặp ca thường xuyên sao? Lần trước muội gặp huynh cũng là hơn nửa năm trước rồi.”

Tiểu nha đầu có vẻ hơi thất vọng.

Mộc Thần Dật véo má tiểu nha đầu, sau đó nói: “Đây không phải huynh đến thăm muội rồi sao? Sau này… sau này cũng sẽ đến thăm muội.”

Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, hiện tại hắn vẫn chưa có cách nào giải quyết vấn đề linh mạch của tiểu nha đầu, cũng chỉ có thể nói như vậy.

Mộc Tiểu Tình nhìn chằm chằm vào mắt Mộc Thần Dật, đoạn nói: “Ca, huynh đang lừa muội!”

Khóe miệng Mộc Thần Dật hơi co giật, con bé lớn thêm một tuổi, không dễ lừa nữa rồi.

“Sao có thể chứ! Ta lừa muội bao giờ?”

“Đây không phải là lừa muội sao? Tẩu tử nói, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai!”

Mộc Thần Dật tức chết đi được! Hay thật, dạy con bé mấy thứ này để làm cái quái gì không biết?

Hắn đành chuyển chủ đề, hỏi: “Nhị thúc và mọi người đâu rồi?”

Mộc Tiểu Tình nói: “Từ khi vết thương ở chân của nương lành lại, cha và mọi người đều ra ngoài kiếm tiền, mở một quán ăn vặt, buôn bán không tồi.”

“Từ khi tẩu tử gả về đây, cha và mọi người, cả bốn người cùng nhau ra ngoài làm việc, ngày nào cũng bận đến tối mịt mới về.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!