STT 1711: CHƯƠNG 1712: TIẾN VÀO THÀNH THIÊN XU
Đám lính gác ở cổng thành đã trông thấy Mộc Thần Dật. Mặc dù tu vi của bọn họ chỉ ở Huyền Hậu tam cảnh, nhưng khi đối mặt với Mộc Thần Dật, một "Huyền Tôn", họ chẳng những không thèm để tâm mà ánh mắt còn có vài phần khinh thường.
Mộc Thần Dật tiến lên nói với một người trong số đó: “Vị đại ca này, tiểu đệ vừa mới phi thăng lên, đã đăng ký ở chỗ Trình Húc đại ca rồi.”
Lính gác vừa nghe là người mới phi thăng, vẻ mặt lại càng thêm khinh khỉnh, nhưng khi nghe đối phương nhắc đến tên Trình Húc, hắn lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười niềm nở.
“Hóa ra là huynh đệ vừa mới phi thăng lên à!” Nói rồi hắn quay sang bảo một lính gác bên cạnh: “Các ngươi canh gác đi, ta đưa vị huynh đệ này vào thành.”
“Huynh đệ, đi theo ta.”
Tên lính gác đó dẫn Mộc Thần Dật đi về phía cổng thành, suốt đường không có ai ngăn cản.
Khi Mộc Thần Dật đi qua cổng thành, hắn lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh như có như không lướt qua cơ thể mình, nhưng nó chỉ thoáng qua rồi biến mất.
“Đây là trận pháp dò xét sao?”
Nghe vậy, tên lính gác cười nói: “Huynh đệ quả nhiên kiến thức rộng rãi.”
“Trận pháp này chỉ dùng để kiểm tra thân phận người qua lại, nếu không có bằng chứng hoặc chưa đăng ký, sẽ lập tức bị trận pháp nghiền sát.”
Mộc Thần Dật gật đầu: “Thì ra là thế.”
Hắn cũng thấy may mắn, may mà đã dùng khí tức thần hồn của Bắc Thần Kiệt để che giấu bản thân, nếu không, dù có chống lại được trận pháp thì cũng phải trầy da tróc vảy.
Vừa vào thành.
Tên lính gác liền đưa hắn đến một cung điện cách đó không xa, sau đó nói với một người đang ngồi trên ghế ở sườn điện:
“Ngụy đầu, vị huynh đệ này vừa mới phi thăng lên, đã đăng ký bên chỗ Trình đầu rồi.”
Gã đầu lĩnh lính gác gật đầu, sau đó nói với Mộc Thần Dật: “Nếu đã đăng ký ở chỗ bọn Trình Húc, vậy chắc ngươi cũng hiểu rõ tình hình trong thành rồi chứ?”
Mộc Thần Dật không nói nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp tiến lên, nhân lúc chắp tay, lén đặt quà lên bàn.
Chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì không thành vấn đề. Đương nhiên, tiền đề là trong tay ngươi phải có tiền.
“Có biết một chút, nhưng không nhiều lắm. Tiểu đệ là Bắc Thần Kiệt, còn phải nhờ Ngụy đại ca chỉ điểm thêm.”
Ngụy đầu bất động thanh sắc nhận lấy đồ, “Bắc Thần huynh đệ khách khí rồi, ngươi đã vào thành Thiên Xu này thì chính là người một nhà.”
Sau đó, gã lại nói với tên lính gác: “Tiểu Tôn, ngươi đưa vị huynh đệ này qua đó, sắp xếp chỗ ở ổn thỏa, rồi giới thiệu kỹ càng tình hình trong thành cho cậu ấy.”
“Ngụy đầu, ngài yên tâm, tôi lập tức dẫn cậu ấy qua ngay.”
…
Sau khi Mộc Thần Dật cảm tạ Ngụy đầu, liền đi theo Tiểu Tôn về phía bên hông cung điện.
Đi được khoảng vài dặm, Tiểu Tôn nói: “Nơi này do thành chủ xây dựng, chuyên dùng để thu nhận những người phi thăng.”
Mộc Thần Dật ngẩng đầu lên, nhìn thấy một dãy nhà phố, mặt tiền trông rất rộng rãi và khí thế.
“Đãi ngộ cho người phi thăng tốt như vậy sao?”
Tiểu Tôn cười cười: “Đi thôi!”
Hai người bước vào trong.
Mộc Thần Dật liền nhíu mày, bên ngoài trông rộng rãi khí thế là vậy, nhưng vào đến bên trong lại đơn sơ đến cùng cực.
Chưa nói đến việc cửa sổ của phần lớn nhà cửa hai bên đều cũ nát, ngay cả con đường cũng chưa được lát đá chuyên dụng, thỉnh thoảng lại có một vũng bùn.
Thỉnh thoảng có vài người ló mặt ra từ ven đường, nhưng thấy có người đến thì lập tức trốn đi mất.
Mộc Thần Dật liếc mắt nhìn, những người hắn gặp trên đường đi đều là tu sĩ Huyền Tôn sơ kỳ, nên cũng không để tâm.
Sau khi vào khu vực trung tâm, tình hình khá hơn nhiều, mặt đất được trải một lớp đá vụn, nhà cửa xung quanh cũng xa hoa hơn một chút, ít nhất cửa sổ trông còn khá mới.
Những người ở quanh đây còn chào hỏi Tiểu Tôn, xem ra quan hệ không tệ.
Cũng có người hỏi thăm thông tin về Mộc Thần Dật, hắn cũng hào phóng nói mình là Bắc Thần Kiệt.
Tiểu Tôn dẫn Mộc Thần Dật đến trước cửa một sân viện, sau đó lấy ra một cây bút, vạch một đường trên tấm cửa: “Sau này, ngươi ở đây.”
“Người mới đến đây có thể ở miễn phí nửa năm, sau đó phải nộp phí, mỗi nửa năm một trăm Tử Tinh.”
“Nếu không nộp được, chỉ có thể tự mình ra ngoài thành tìm chỗ ở.”
“Ngoài ra, người phi thăng từ hạ giới muốn sinh sống trong thành, mỗi năm còn cần nộp cho Thành chủ phủ 200 Tử Tinh.”
“Tuy nhiên, nếu ngươi làm việc dưới trướng thành chủ thì sẽ không cần nộp khoản phí này.”
Mộc Thần Dật nghe vậy, gật đầu, những chuyện này tuy có đề cập trong cuốn sách mà Trình Húc đưa cho hắn, nhưng không chi tiết, hắn vẫn cần hỏi cho rõ.
“Tử Tinh là gì?”
Tiểu Tôn nói: “Thực ra chỉ là linh thạch chất lượng cao mà thôi…”
Qua một hồi giải thích của Tiểu Tôn, Mộc Thần Dật cũng đã hiểu ra.
Ở Tiên Vực, vì linh khí dồi dào nên trong các mỏ linh thạch tự nhiên cũng sinh ra những loại linh thạch chứa nhiều linh khí hơn.
Loại linh thạch bình thường nhất cũng giống như linh thạch ở đại lục Huyền Vũ, được gọi là linh thạch thông thường, cũng là đơn vị tiền tệ cơ bản nhất ở Tiên Vực.
Linh thạch có chất lượng cao hơn được chia làm ba loại, phẩm chất từ thấp đến cao lần lượt là Tử Tinh, Huyết Tinh và Hắc Tinh.
Tỷ lệ quy đổi giữa bốn loại linh thạch này đều là 1000.
Mộc Thần Dật tính toán một chút, số tài nguyên linh thạch trong tay hắn quy đổi ra cũng chỉ được hơn một vạn Hắc Tinh.
Cảm giác đó phải nói thế nào đây!
Đúng là một đêm quay về thời kỳ đồ đá!
Trong lúc hai người đang nói chuyện.
Trên đường bỗng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của một phụ nữ.
Mộc Thần Dật quay đầu nhìn lại, thấy một nữ tử có dung mạo khá ưa nhìn ngã trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự, khóe miệng còn rỉ máu. Cách đó không xa là một gã đại hán râu ria xồm xoàm.
Gã đại hán nhận ra ánh mắt của Mộc Thần Dật, liền nhìn lại, sau đó cười nói với Tiểu Tôn: “Ồ, Tôn ca lại đưa người mới tới à, hôm nay có rảnh không, cùng nhau uống hai ly?”
Tiểu Tôn cười cười: “Hôm khác đi! Hôm nay còn phải đi đổi ca.”
Gã đại hán nói: “Được, chờ ngươi rảnh thì cứ qua tìm ta.”
Sau đó, gã lại nói với Mộc Thần Dật: “Vị huynh đệ này trông tuấn tú thật.”
Mộc Thần Dật nói: “Dung mạo là do trời sinh, đâu có cách nào khác.”
Gã đại hán sững sờ, rồi cười phá lên: “Thú vị, không biết huynh đệ xưng hô thế nào?”
“Tại hạ Bắc Thần Kiệt.”
“Ta nhớ kỹ rồi, Bắc Thần huynh đệ mới đến đây, tối nay ta mời, vì huynh đệ mà đón gió tẩy trần, ngươi nhất định phải nể mặt đó nha!”
“Vị đại ca này đã chu đáo như vậy, tiểu đệ nhất định sẽ có mặt.”
“Vậy quyết định thế nhé. Tôn ca, Bắc Thần huynh đệ, các ngươi cứ trò chuyện, ta còn có chút việc… hắc hắc, đi trước đây.”
Gã đại hán nói xong, liền tiến lên vài bước, túm lấy tóc của nữ tử đã ngất xỉu, kéo lê cô ta về phía đầu kia của con phố.
Nữ tử bị kéo đi thì tỉnh lại, lập tức muốn giãy giụa.
Gã đại hán liền xốc người cô lên, sau đó tung một quyền cực mạnh vào bụng nữ tử.
Dưới chấn động của lực lượng cường đại, xương sống của nữ tử gãy lìa, cơ thể gập cong lại từ phần bụng, máu trong miệng không ngừng tuôn ra, vương vãi trên con đường rải đá vụn.
Gã đại hán xách tóc nữ tử lên lắc lắc, thấy cô lại ngất đi, liền kéo người vào một sân viện bên đường.
Mà những người xung quanh chứng kiến cảnh này, biểu cảm không có bất kỳ gợn sóng nào, dường như đã quá quen với chuyện này.
————