STT 1732: CHƯƠNG 1735: VIỆC CHÍNH PHẢI LÀM TRƯỚC
Mộc Thần Dật xem tin tức về Hoang Cổ Dị Tộc, bèn suy tính, hay là đợi sau khi chuyện ở thành Thiên Xu kết thúc, hắn sẽ đưa cậu em vợ đến hai tộc này xem sao!
Dù sao thì thân phận này của Bắc Thần Kiệt cũng cần một sự chứng thực chính thức!
Cứ như vậy, sau khi Mộc Thần Dật nhanh chóng lật xem ghi chép, hắn liền buông Khương Mộng Lam ra, đứng dậy đi đến bên giường nằm xuống.
Mộc Thần Dật thấy Khương Mộng Lam lại không đi tới, bèn vẫy tay với nàng: “Mau lại đây!”
Khương Mộng Lam nghe vậy, cắn môi, nàng đã bị hắn dày vò một trận, trong lòng rối bời không chịu nổi.
Dù sao nàng cũng đã bị hắn…, thêm một lần nữa thì có sao đâu?
Hơn nữa, hắn có thể khống chế hành động của nàng, dù nàng không muốn thì có thể làm gì được?
Sau một hồi giãy giụa nội tâm, Khương Mộng Lam vẫn ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống bên cạnh Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật vươn tay kéo nàng vào lòng, vỗ về lên ngực nàng.
Khương Mộng Lam hai tay nắm chặt quần áo, giả vờ ngăn cản: “Ngươi…”
“Hửm?” Mộc Thần Dật nhướng mày, “Nàng nên gọi ta là gì?”
“Phu… phu quân.” Cuối cùng Khương Mộng Lam vẫn thuận theo ý Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật gật đầu: “Thế này mới phải chứ!” Sau đó, hắn liên tục trêu chọc nàng.
Khương Mộng Lam khẽ rên rỉ, rồi ngay khi hắn định cởi váy áo của nàng, nàng lập tức sững người.
Sao nàng lại quên mất chuyện này chứ?
Sau đó, nàng vội nắm lấy cánh tay Mộc Thần Dật nói: “Đừng, không được… Giữa trưa nay ta… tới tháng rồi…”
Mộc Thần Dật nhẹ nhàng vuốt ve gò má, hôn lên môi nàng.
“Không thành vấn đề, chúng ta có thể dùng cách khác giải quyết mà!”
“Cách khác?” Khương Mộng Lam ngẩn ra, ngay sau đó liền phản ứng lại, sắc mặt càng thêm hồng nhuận.
Hắn mạnh mẽ như vậy, cách khác thật sự có được không?
Nhưng đúng lúc này, Mộc Thần Dật đã ôm Khương Mộng Lam vào lòng.
Khương Mộng Lam quay đầu nhìn Mộc Thần Dật phía sau, không khỏi hoảng hốt: “Ngươi đừng… Ta không muốn…”
“Hửm?”
“Phu quân, đừng mà!”
Mộc Thần Dật cởi thắt lưng của nàng, sau đó vén váy nàng lên, lại kéo chiếc quần lụa sang một bên.
“Không muốn cũng không được!”
Khương Mộng Lam đưa tay ra sau che chắn, nhưng làm sao nàng che nổi?
Bàn tay nhỏ bé của nàng đã bị Mộc Thần Dật nắm chặt.
Khương Mộng Lam hoảng loạn hô: “… Đừng, a…”
…
Cuối cùng, Khương Mộng Lam vẫn bị hắn giày vò một trận tơi bời.
Cũng trong tối hôm đó.
Khương Thành Vũ bị Khương Vân Long gọi qua.
Mộc Thần Dật biết được tin tức, thở dài: “Xem ra đã đến lúc làm một vụ lớn rồi.”
Khương Mộng Lam nghe vậy, vẻ mặt phức tạp nhìn Mộc Thần Dật: “Ngươi có phải muốn gây bất lợi cho cha ta không?”
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Sao có thể, ông ấy là lão nhạc phụ của ta mà!”
“Ngươi đừng làm hại cha ta được không? Ta có thể chiều theo ngươi mọi chuyện, cái gì cũng được!” Khương Mộng Lam dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật nhẹ vỗ lưng nàng, an ủi: “Ngốc ạ, nhạc phụ của ta tu vi cỡ nào, chút thực lực này của ta sao có thể làm tổn thương ông ấy được? Nàng lo lắng hão rồi!”
Lúc này Khương Mộng Lam đã biết tu vi của Mộc Thần Dật, tuy không cho rằng hắn có thể gây ra uy hiếp cho cha mình, nhưng vẫn vô cùng lo lắng.
Nếu Mộc Thần Dật thật sự đi tìm cha nàng gây sự, vậy hai người chắc chắn sẽ có một người gặp chuyện, đến lúc đó nàng biết phải làm sao?
Nàng vươn tay ôm chặt Mộc Thần Dật: “Ngươi vào Phủ Thành chủ chắc chắn có mục đích khác!”
“Ngươi nói cho ta biết, ta giúp ngươi nghĩ cách, ngươi đừng đi tìm cha gây sự được không?”
“Ta không muốn cha gặp chuyện.” Khương Mộng Lam nói rồi nhìn về phía Mộc Thần Dật, “Ta cũng không muốn ngươi gặp chuyện…”
Mộc Thần Dật cười cười: “Nhanh vậy đã bắt đầu lo lắng cho vi phu rồi, có tiến bộ.”
Khương Mộng Lam không nói gì, nàng đều đã bị hắn…, còn có thể làm sao bây giờ?
Mộc Thần Dật nói: “Ta đến Phủ Thành chủ là để tìm một thứ, nó ở bên dưới hồ trong sân.”
Khương Mộng Lam nghe vậy, khẽ nhíu mày, bên dưới hồ đó là bảo khố của cha nàng, dù là nàng cũng phải được cha đồng ý mới có thể đi vào.
Tuy nhiên, nàng vẫn nói: “Phu quân, ta sẽ nghĩ cách, chàng cho ta một chút thời gian.”
Mộc Thần Dật hỏi: “Nàng định làm thế nào?”
Khương Mộng Lam nói: “Ta có thể đi cầu xin cha, cha rất thương ta, chắc chắn sẽ đồng ý… Ta còn muốn cha chấp thuận chuyện của chúng ta.”
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Khó lắm.”
Nếu để Khương Vân Long biết hắn đã làm chuyện đó với Khương Mộng Lam, chẳng phải ông ta sẽ đến chém hắn hay sao?
“Lúc này mà nàng nói cho Nhạc phụ đại nhân, e là ông ấy sẽ không tha cho ta đâu.”
“Vậy ta lại nghĩ cách khác.”
Mộc Thần Dật lại lắc đầu: “Chuyện này không vội.” Hắn đã cho người đi làm rồi, dù không thành thì cũng có thể đợi sau.
Bây giờ hắn quan tâm đến một chuyện khác hơn, hắn vươn tay dùng ngón tay vỗ nhẹ lên môi nàng.
“Chúng ta có phải nên làm chuyện chính trước không?”
“Chuyện chính gì?”
“Chính là chuyện nàng nói lúc trước đó.”
“Ừm, được thôi!” Khương Mộng Lam đứng dậy, gạt mái tóc dài sang một bên, sau đó chậm rãi cúi đầu.
Sau một thoáng do dự, nàng vẫn hôn lên người hắn.
Mộc Thần Dật thở ra một hơi, sau đó nói: “Vợ yêu… nhẹ tay một chút.”
“A, đúng rồi, cứ như vậy…”
…
Trong khi đó, ở một nơi khác.
Khương Thành Vũ đang quỳ trước một người đàn ông vạm vỡ: “Hài nhi bái kiến phụ thân.”
Khương Vân Long nói: “Đứng lên đi!”
Khương Thành Vũ đứng dậy, ngồi sang một bên: “Phụ thân, vết thương của người?”
Khương Vân Long nói: “Đã không còn gì đáng ngại.”
Lời nói tuy bình thản, nhưng trong mắt lại thêm một phần cô độc.
“Con phải tu luyện cho tốt, đừng phụ sự kỳ vọng của vi phụ, sau này gia tộc này còn phải dựa vào con!”
“Tiểu muội của con thiên phú tuy tốt, nhưng dù sao cũng là con gái, cuối cùng vẫn sẽ bị thằng nhóc nhà khác ôm đi mất, ai…”
Một gia tộc có thể nhờ nữ tử mà trở nên hùng mạnh, vinh quang, nhưng muốn kéo dài thì chỉ có thể dựa vào nam tử.
Khương Thành Vũ nhìn về phía Khương Vân Long: “Phụ thân, người mới là trụ cột của gia tộc này, hài nhi tin rằng, người nhất định có thể đột phá!”
Khương Vân Long lắc đầu: “Vi phụ đã thất bại 6 lần, nếu không có cơ duyên, e là không thể tiến thêm bước nào nữa.”
Khương Thành Vũ lấy Cửu Tiêu Thanh Vân Đan ra: “Phụ thân, đan dược này có lẽ có thể giúp người!”
“Đây là?” Khương Vân Long nhìn viên đan dược, vô cùng nghi hoặc.
Khương Thành Vũ bèn nói về hiệu quả của viên đan dược.
Khương Vân Long nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sáng: “Thật sự có hiệu quả này?”
Khương Thành Vũ gật đầu: “Trong tông môn của con đã có người dùng qua, xác thực có hiệu quả.”
“Tốt.” Khương Vân Long cất viên đan dược đi, “Vậy vi phụ sẽ chuẩn bị, đột phá trong vài ngày tới.”
Hắn đã nghĩ kỹ, cho dù đan dược có hạn chế cũng không sao, chỉ cần có thể đột phá, hắn sẽ có thể giành được nhiều tài nguyên hơn.
Dù cho đến lúc đó hắn sẽ phải dừng chân ở cảnh giới Thiên Tôn, nhưng một trai một gái của hắn lại có thể dựa vào tài nguyên dồi dào hơn để tiến bộ nhanh chóng