STT 1734: CHƯƠNG 1737: THƯƠNG TÍCH THỜI GIAN
Không lâu sau.
Khương Mộng Lam vừa về tới phòng, còn chưa kịp đóng cửa đã bị Mộc Thần Dật dùng tu vi kéo thẳng vào lòng.
Thấy Mộc Thần Dật nóng lòng không chờ được, đã ghé sát vào người mình, nàng chỉ đành miễn cưỡng đưa tay vuốt ve hắn, đồng thời cũng đưa mảnh vỡ cho Mộc Thần Dật.
"Đây rốt cuộc là cái gì vậy?"
Mộc Thần Dật thuận tay kéo y phục của nàng xuống đến bên hông, tay vuốt ve tấm thân mềm mại của nàng rồi nói: "Một mảnh vỡ của Linh Khí."
Khương Mộng Lam bị trêu chọc như vậy, đâu còn tâm trí nào để ý xem đó là Linh Khí gì.
Nàng khẽ cắn môi, lực trên tay cũng mạnh hơn vài phần.
Mà Tiểu Linh Nhi trong cơ thể Mộc Thần Dật đã không thể ngồi yên: "Ngươi mau luyện hóa đi!"
Mộc Thần Dật nói: "Không cần phải vội như vậy chứ?"
"Ngươi đương nhiên không vội, đó lại không phải mảnh vỡ thân thể của ngươi!"
"Nói hay lắm, ngươi chẳng phải là ta sao!"
"Vậy thì ngươi mau lên đi!"
Mộc Thần Dật ho khan một tiếng: "Linh Nhi này, ngươi xem, ta trăm cay nghìn đắng giúp ngươi tìm mảnh vỡ, ngươi có nên cho ta chút lợi lộc không?"
"Luyện hóa mảnh vỡ thân thể của ta vốn dĩ đã có lợi cho ngươi rồi!"
"Chút lợi lộc này sao mà đủ được?"
Tiểu Linh Nhi quá hiểu Mộc Thần Dật, hôm nay nếu không cho hắn chút ngon ngọt, tám phần là hắn sẽ không chịu luyện hóa mảnh vỡ thân thể của nàng.
Tuy mảnh vỡ này sau khi luyện hóa cũng không thể giúp nàng hồi phục hoàn toàn, nhưng có thể khôi phục một phần năng lực, cho nên nàng vẫn rất sốt ruột.
Tiểu Linh Nhi suy nghĩ một lát, sau đó đánh một đạo ấn ký vào trong thần hồn của Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật luyện hóa ấn ký, tâm trạng cũng có chút kích động. Lần này thứ đối phương cho là một loại linh kỹ tên là Thương Tích Thời Gian.
Người trúng phải Thương Tích Thời Gian sẽ bị cướp đoạt thọ nguyên trực tiếp, đồng thời thân thể và thần hồn còn không ngừng bị sức mạnh thời gian ăn mòn.
Điểm bá đạo nhất của linh kỹ này nằm ở chỗ, thọ nguyên bị cướp đoạt không thể bù đắp, tương đương với việc trực tiếp hạ thấp giới hạn thọ nguyên tối đa của người tu luyện.
Mà thân thể và thần hồn bị sức mạnh thời gian ăn mòn cũng không thể dễ dàng hồi phục, trừ phi người thi triển ra tay giải trừ ngay từ đầu.
Mộc Thần Dật lập tức thử sử dụng Thương Tích Thời Gian lên chính mình, chỉ trong nháy mắt, hắn đã mất đi gần 5 vạn năm thọ nguyên.
Thần hồn và thân thể của hắn cũng xảy ra vấn đề, sắc mặt tối sầm, toàn thân có chút suy yếu!
Hắn sợ đến mức vội vàng giải trừ hiệu quả, mấy phút sau mới khôi phục lại như cũ.
Mộc Thần Dật thầm kinh thán: "Trời ạ, Thương Tích Thời Gian này quả là tuyệt phẩm!"
Tiểu Linh Nhi nói: "Đó là đương nhiên!"
Hoàng cũng nói: "Lần này Linh Nhi chịu chơi thật!"
Mộc Thần Dật lập tức nói với Linh Nhi: "Linh Nhi, ngươi tốt với ta quá, sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi thật nhiều!"
Tiểu Linh Nhi khinh thường nói: "Nhìn cái bộ dạng nhà quê của ngươi kìa! Được rồi, lợi lộc đã cho, mau luyện hóa đi!"
Mộc Thần Dật cười một tiếng: "Hê hê..."
Tiểu nha đầu đã đưa đồ cho hắn rồi, hắn sao có thể để nàng kiêu ngạo như vậy được?
"Linh Nhi, lời ngươi nói làm ta tổn thương quá, ảnh hưởng đến tâm trạng của ta, ta không có cách nào luyện hóa!"
"Ngươi..."
"Ta làm sao?"
"Ai da, Mộc ca ca, huynh luyện hóa đi mà! Linh Nhi thích huynh nhất, cầu xin huynh đó, được không!..."
Mộc Thần Dật nghe vậy, khóe miệng giật giật không ngừng, lúc này mới cầm lấy mảnh vỡ trên bàn.
Một tia sáng trắng lóe lên trên tay, lòng bàn tay hắn lập tức nứt ra một vết cắt, máu tươi tức khắc nhuộm đỏ mảnh vỡ.
Ngay sau đó, mảnh vỡ liền trực tiếp dung nhập hoàn toàn vào cơ thể hắn, hợp nhất với mảnh vỡ vốn có từ trước.
Sau khi hai mảnh vỡ dung hợp, chúng tỏa ra từng gợn sóng màu vàng kim.
Sức mạnh thời gian không ngừng lưu chuyển trong cơ thể Mộc Thần Dật, khả năng khống chế sức mạnh thời gian của hắn tự nhiên cũng tăng lên không ít.
Mộc Thần Dật nhìn quanh, đã có thể nhìn thấy một tia dấu vết của năm tháng luân chuyển, của thời gian biến đổi.
Khi hắn ngước mắt lên, trong mắt còn ánh lên sắc vàng nhàn nhạt.
Khương Mộng Lam tự nhiên cũng thấy được cảnh này, động tác trên tay bất giác dừng lại: "Quy tắc thời gian! Mảnh vỡ kia lại có năng lực thần kỳ như vậy!"
Nàng không khỏi thầm than, phụ thân nàng sở hữu một món đồ nghịch thiên như vậy mà lại dùng để kê chân bàn.
Mộc Thần Dật gật đầu, cũng đoán được suy nghĩ của đối phương.
"Mảnh vỡ này ở trong tay người khác cũng vô dụng, chỉ có ta mới có thể luyện hóa."
Khương Mộng Lam vô cùng kinh ngạc: "Vì sao?"
Mộc Thần Dật cười cười: "Bởi vì khí linh đang ở chỗ ta, người khác dù có được mảnh vỡ cũng chỉ là một cục sắt vụn cứng rắn mà thôi."
Khương Mộng Lam nghe vậy liền hiểu ra: "Thì ra là vậy." Tay nàng lại tiếp tục động tác.
Tâm trạng Mộc Thần Dật rất tốt, hiện giờ Không Gian Thần Thể của hắn đã viên mãn, Thời Gian Thần Thể tuy chỉ có một phần nhưng với sự trợ giúp của Tiểu Linh Nhi cũng đủ dùng.
Nếu hắn chăm chỉ tu luyện Thời Không Thần Điển, tu vi nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc!
Nghĩ đến chuyện tu luyện, Mộc Thần Dật liền nhìn Khương Mộng Lam đang dựa vào lòng mình.
Khương Mộng Lam thấy Mộc Thần Dật cứ nhìn mình chằm chằm, không khỏi hoảng hốt: "Sao... sao vậy?"
Mộc Thần Dật bế bổng nàng lên đi về phía giường: "Không sao, chỉ là muốn yêu thương nàng một phen thôi."
Khương Mộng Lam vội vàng lắc đầu: "Ta vẫn chưa được..."
Mộc Thần Dật khẽ vuốt qua gò má nàng, đầu ngón tay lóe lên những tia sáng vàng điểm xuyết.
Khương Mộng Lam vừa định nói chuyện liền cảm giác trạng thái của mình đã thay đổi, dường như có chỗ nào đó không đúng, nàng lập tức kiểm tra lại bản thân.
Sau đó, Khương Mộng Lam liền trợn to hai mắt, tấm thân đã mất đi sự trong trắng của nàng lại quay về như cũ: "Chỗ đó của ta... Sao có thể?"
Mộc Thần Dật liếm môi: "Chuyện nhỏ thôi, ta đã hồi tố cơ thể nàng về trạng thái của mấy ngày trước, nói cách khác, bây giờ ta có thể hảo hảo yêu thương nàng rồi."
"A? Vậy chẳng phải ta lại bị..."
"Lần trước tuy nàng có ý thức nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chắc chắn chưa thể cảm nhận trọn vẹn, chúng ta làm lại từ đầu."
Khương Mộng Lam nghe vậy, nhớ lại cảm giác lúc đó, thật sự là đau đến tột cùng!
Nàng không muốn trải qua lần nữa, lập tức muốn trốn khỏi tay Mộc Thần Dật nhưng lại bị hắn giữ chặt.
"Phu quân... đừng mà..."
"Đừng sợ, lần này sẽ không đau đâu."
"A, chàng lừa ta, ưm..."
...
Cuối cùng.
Người nào đó lại bị phá thân thêm một lần.
Nếu không phải Mộc Thần Dật thấy Khương Mộng Lam thật sự có chút chịu không nổi, hắn còn muốn mỗi ngày đều hồi tố cho nàng một lần.
Mộc Thần Dật bất đắc dĩ, cũng nghĩ ra một cách, trực tiếp nhất chính là tìm một nương tử có tu vi cao hơn.
Như vậy, hắn sẽ không cần quá câu nệ, mỗi ngày đều có thể hồi tố trạng thái cho đối phương.
Đương nhiên, hắn có ý nghĩ này hoàn toàn là vì muốn nâng cao khả năng khống chế sức mạnh thời gian, chứ không phải vì ham muốn phá thân.
Mộc Thần Dật ôm lấy Khương Mộng Lam, cũng đã quyết định, hắn phải nhanh chóng kết thúc chuyện ở thành Thiên Xu.
Hắn muốn đến Hoang Cổ Dị Tộc và Cửu Tiêu Vân Lâu xem thử, đặc biệt là vị phi thăng giả từ hạ giới tên Cố Minh Du kia.