STT 1736: CHƯƠNG 1739: VẬY CÁI NÀY THÌ SAO?
Khương Mộng Lam thấy cha mình hộc máu, không khỏi lo lắng.
Thân thể mềm mại đang uốn éo của nàng cũng ngừng lại.
“Phụ thân… Người bị thương rồi, phải làm sao bây giờ…”
Mộc Thần Dật dĩ nhiên biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn vội vàng trấn an: “Nhạc phụ đại nhân tu vi thâm hậu, sẽ không sao đâu.”
Trên không trung, trường thương hóa thành luồng sáng kia vì không có người điều khiển nên uy lực đã giảm đi quá nửa, còn chưa chạm tới lôi đao đã bị sức mạnh kinh khủng của lôi kiếp đánh cho vỡ nát.
Uy thế của lôi đao đã đạt tới đỉnh điểm, trực tiếp bổ về phía Khương Vân Long.
Lôi đao lướt qua đâu, không gian rung chuyển dữ dội đến đó, sấm sét gầm thét, uy thế của Thiên Đạo hiển lộ hết ra.
Khương Vân Long thấy vậy, lập tức vận chuyển linh khí phòng ngự, một tầng bạch quang tức thì bao phủ lấy cơ thể.
Hắn không hiểu vì sao vừa rồi lại đột nhiên không thể sử dụng linh khí, nhưng may là chỉ bị chút nội thương, bây giờ phòng ngự lôi đao chắc không thành vấn đề.
Ngay khi Khương Vân Long còn đang suy nghĩ vấn đề nằm ở đâu, linh khí trong cơ thể hắn lại một lần nữa mất kiểm soát.
Sắc mặt Khương Vân Long đại biến, mặc dù khoảng thời gian này không dài, chỉ chưa đến một giây, nhưng cũng đủ để tạo thành đòn đánh hủy diệt.
Chỉ thấy bạch quang trên người hắn bị lôi đao đánh tan, ngay sau đó lôi đao xuyên thẳng qua ngực hắn rồi đột nhiên nổ tung. Trong nháy mắt, bầu trời lại một lần nữa bị sấm sét bao phủ.
Toàn thân Khương Vân Long đã bị lôi điện ăn mòn, nửa người bên trái trực tiếp bị lôi điện nổ nát, ngũ tạng lục phủ cũng hóa thành tro tàn, ngay cả thần hồn chi lực cũng hao tổn nặng nề.
Đợi lôi điện tan đi, thân thể cháy đen của Khương Vân Long rơi xuống từ trên không.
Mặc dù Khương Vân Long đã có thể vận dụng linh khí, nhưng khi nhìn kiếp vân đang tan đi trên bầu trời, hắn cũng không còn tâm trạng nào để áp chế thương thế, mặc cho mình rơi thẳng xuống mặt đất.
Hắn lại một lần nữa đột phá thất bại, hơn nữa lần này thương thế còn vô cùng nghiêm trọng, lòng đã nguội lạnh như tro tàn.
Người nhà họ Khương thấy vậy, đã có rất nhiều người vội chạy qua.
Khương Mộng Lam dĩ nhiên cũng muốn đi, nhưng lúc này nàng vẫn đang bị Mộc Thần Dật ôm trong lòng.
Nàng thẳng người dậy, thân thể mềm mại khẽ vặn vẹo, muốn thoát khỏi vòng tay của hắn.
“Ta muốn đi xem phụ thân…”
Mộc Thần Dật ôm chặt nàng lại, nói: “Trước khi đi, nàng cũng nên thay một bộ quần áo khác chứ?”
Lúc này Khương Mộng Lam mới sực nhớ đến vấn đề quần áo trên người mình, nàng lập tức kéo Mộc Thần Dật trở về phòng.
Vài giây sau.
Khương Mộng Lam lại rời khỏi phòng.
Còn Mộc Thần Dật bên này cũng đã ẩn thân ra khỏi cửa, đi theo sau Khương Mộng Lam.
Không bao lâu.
Hai người đã đến một khoảng sân.
Một đám người đang vây quanh Khương Vân Long bị thương.
Khương Vân Long tuy dùng tu vi để cơ thể bị thương hồi phục, nhưng cũng chỉ là hồi phục vẻ bề ngoài mà thôi.
Nội tạng của hắn tuy đã khôi phục, nhưng vẫn bị sức mạnh Thiên Đạo ăn mòn.
Mộc Thần Dật nhìn qua, liền xác định thương thế của Khương Vân Long rất nặng. Với trạng thái này của đối phương, hắn cảm thấy mình đối đầu trực diện cũng có phần thắng rất lớn.
Tuy nhiên, hắn không thể đối đầu trực diện, vì dù sao bên cạnh vẫn còn có ám vệ canh giữ.
Sắc mặt Khương Vân Long trắng bệch, không còn chút huyết sắc, hắn nhìn đám người, gắng gượng chống người dậy.
“Ta không sao, không cần tụ tập ở đây! Thành Vũ và Lam Nhi ở lại, những người khác lui ra hết đi!”
Nói rồi, hắn nhìn về phía An Ẩn: “Đừng để ai vào.”
“Vâng.” An Ẩn đáp lời, ngay sau đó liền đuổi mọi người ra ngoài.
Mộc Thần Dật thấy vậy, nụ cười nơi khóe miệng không sao nén được, thầm nghĩ: “Đúng là trời cũng giúp ta!”
Lúc này, Khương Thành Vũ và Khương Mộng Lam đã cùng nhau đỡ Khương Vân Long vào phòng, để ông nằm lên giường.
“Phụ thân, người thấy thế nào?”
Khương Vân Long lắc đầu: “Bị trọng thương, cần một thời gian rất dài để tu dưỡng.”
Khương Thành Vũ nhìn “phụ thân” của mình, ánh mắt phức tạp. Hắn biết vấn đề nằm ở viên đan dược, nếu không cha hắn không thể nào ngay cả đạo lôi kiếp thứ hai cũng không qua nổi.
Khương Mộng Lam thì lấy đan dược ra: “Phụ thân, người mau uống thuốc đi.”
Khương Vân Long lắc đầu: “Sức mạnh Thiên Đạo đã ăn mòn sinh cơ trong cơ thể ta, đan dược thông thường vô dụng với ta, cất đi đi!”
Ngay lúc này.
Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
“Đan dược bình thường vô dụng, vậy cái này thì sao?”
Khương Vân Long lập tức thấy một nam tử trẻ tuổi cực kỳ tuấn tú xuất hiện sau lưng con gái mình.
Hắn thực sự vô cùng kinh ngạc, đối phương làm thế nào mà xuất hiện một cách lặng yên không tiếng động như vậy?
Đương nhiên, điều hắn để ý hơn là thứ trong tay đối phương, đó là một viên quả màu đỏ, tỏa ra lực sinh cơ vô cùng nồng đậm.
Viên quả đó tuy không thể giúp thần hồn căn nguyên của hắn hồi phục, nhưng tuyệt đối có thể giúp hắn nhanh chóng chữa lành thương thế trên người.
Ánh mắt Khương Vân Long biến đổi không ngừng, đang chuẩn bị lên tiếng thì đã nghe Khương Mộng Lam ở bên cạnh mở lời.
“Phu… phu quân, sao chàng lại tới đây?” Lời nói của Khương Mộng Lam ngập ngừng một chút, nhưng cuối cùng vẫn gọi ra hai chữ “phu quân”.
Mối quan hệ giữa nàng và hắn sớm muộn gì cũng phải để cha nàng biết. Bây giờ đã bị bắt gặp, nàng cũng không muốn giấu giếm nữa.
Đương nhiên, quan trọng hơn là, cha nàng hiện đang trọng thương, thực lực đã giảm xuống cực điểm, nàng sợ Mộc Thần Dật sẽ gây bất lợi cho cha mình.
Nàng gọi hai tiếng “phu quân” này chính là để nhắc nhở Mộc Thần Dật rằng người bị thương là cha nàng, bảo hắn đừng làm càn.
Khương Vân Long ngẩn người, nhìn con gái mình, rồi lại nhìn Mộc Thần Dật, có chút không hiểu tình hình.
Con gái của ông còn chưa gả chồng cơ mà!
Phu quân này từ đâu ra, sao ông lại không biết?
Khương Thành Vũ nhìn cảnh này, âm thầm thở dài. Tên cẩu tặc khống chế hắn cuối cùng cũng đến rồi, “phụ thân” của hắn chắc chắn cũng sẽ bị khống chế. Thiên Xu thành sắp đổi chủ rồi!
Khương Mộng Lam nhìn Mộc Thần Dật, trong lòng càng thêm thấp thỏm bất an.
Bởi vì nàng đã phát hiện không gian xung quanh đã xảy ra biến hóa, bị một sức mạnh bí ẩn nào đó phong tỏa.
“Phu quân, chàng…”
Khương Mộng Lam đang định cầu xin, thì thấy Mộc Thần Dật đã quỳ xuống trước mặt cha nàng.
“Nhạc phụ đại nhân, người bị thương, tiểu tế đau lòng.”
“Viên quả này tuy phẩm cấp không cao, nhưng dùng để chữa trị thương thế cho người chắc vẫn có chút tác dụng. Xin người hãy nhận lấy.”
Trong mắt Khương Vân Long lóe lên một tia cảnh giác, hắn không hề cảm thấy Mộc Thần Dật lại có lòng tốt như vậy!
Nếu không, tại sao đối phương vừa xuất hiện đã phong tỏa không gian xung quanh?
Chẳng qua, hiện tại không gian bị phong tỏa, hắn lại không chắc chắn về thực lực của đối phương, cho nên cũng không dám tùy tiện triệu gọi An Ẩn vào, chỉ đành cố gắng giữ vững tâm thái.
“Các hạ là người phương nào, và có quan hệ gì với tiểu nữ?”
Mộc Thần Dật nói: “Tiểu tế tên là Mộc Thần Dật, là người từ hạ giới phi thăng lên. Sau đó do một sự cố ngoài ý muốn mà đã có việc vợ chồng với Lam Nhi.”
“Vẫn luôn không có cơ hội bái kiến người, hôm nay mới đến được bên cạnh người.”
Khương Vân Long nhìn về phía Khương Mộng Lam: “Có đúng như vậy không?”
Khương Mộng Lam không muốn lừa dối cha mình, nhưng chuyện này nói ra lại khá phức tạp, thế là nàng gật đầu.
Mộc Thần Dật thì đã đứng dậy, ngồi xuống mép giường, cười nói: “Nhạc phụ đại nhân, thương thế của người không thể trì hoãn, nên dùng thuốc thôi!”