Virtus's Reader

STT 1800: CHƯƠNG 1803: ĐÂY MỚI LÀ THẾ CỤC

Tiếu Nhạt nhìn Mộc Thần Dật, nói: “Nhưng nàng ta đã động sát tâm, ngươi không thể bắt ta chôn cùng ngươi được chứ?”

Mộc Thần Dật nói: “Phu thê vốn là chim cùng rừng mà!”

Tiếu Nhạt lắc đầu: “Chúng ta chỉ là hợp tác.”

“Vậy được rồi!” Mộc Thần Dật đưa hai khối ngọc thạch cho Tiếu Nhạt, “Ngươi đi trước đi, ta theo sau ngay.”

Tiếu Nhạt hoài nghi hỏi: “Ngươi làm được không đấy?”

Mộc Thần Dật đáp: “Ta lúc nào mà chẳng được!”

“Vậy ta đi thật đây!”

“Đi đi!”

Tiếu Nhạt nhận lấy ngọc thạch rồi lập tức phi thân rời đi.

Uông lão nhị nói: “Bây giờ muốn chạy, muộn rồi!”

Anh em nhà họ Uông thấy đại tỷ của mình đã nổi sát khí thì đương nhiên không thể giúp người ngoài, lập tức phi thân đuổi theo Tiếu Nhạt.

Cơ thể Mộc Thần Dật tuôn ra hắc khí, trong nháy mắt hóa thành hai con cự long, chặn ngay trước mặt anh em nhà họ Uông.

Hai anh em tuy không bị hắc long làm bị thương, nhưng tốc độ đã khựng lại, muốn đuổi theo Tiếu Nhạt là chuyện không thể nào nữa.

Nhưng Uông Mi không mấy để tâm, mục tiêu của nàng là Mộc Thần Dật. Kể cả Tiếu Nhạt có ở lại, nàng cũng chỉ răn dạy một phen là cùng.

Mộc Thần Dật nói với hai anh em nhà họ Uông: “Thời gian ba hơi thở đã qua, hai vị vẫn không làm theo lời ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.”

Uông lão tam cười khẩy, nói: “Huynh đệ, ngươi đang đùa đấy à? Cũng không nhìn xem thế cục bây giờ thế nào.”

Ngay giây tiếp theo, một bóng người đã xuất hiện trước mặt Uông lão tam, bàn tay trực tiếp bóp lấy cổ hắn.

Bàn tay Mộc Thần Dật bao phủ một lớp hắc quang mờ ảo: “Vậy ta xin thỉnh giáo xem, hiện tại là thế cục gì?”

Tu vi và thần hồn của Uông lão tam đều bị áp chế, hắn lắp bắp với vẻ mặt không thể tin nổi: “Ngươi…”

Mộc Thần Dật tăng thêm lực đạo trên tay, cắt ngang lời của Uông lão tam.

“Ngươi không cho rằng ta để Tiếu Nhạt nhà ta rời đi là vì sợ đấy chứ?”

“Hai chọi ba, ta có chút e dè, nhưng một chọi ba thì ưu thế lại thuộc về ta. Đây mới là thế cục hiện tại!”

Uông lão nhị thấy em trai mình mặt mày đau đớn, lập tức ra tay, tung một chưởng về phía Mộc Thần Dật: “Thả em ta ra!”

Mộc Thần Dật không né tránh, ngược lại còn kéo Uông lão tam ra chắn trước người.

Uông lão tam trúng chưởng, lập tức hộc máu tươi, sau đó bị Mộc Thần Dật ném về phía Uông lão nhị.

Sắc mặt Uông lão nhị kinh hãi, cú ném này của đối phương vậy mà lại gây ra chấn động không gian.

Nếu né tránh, em trai hắn chắc chắn sẽ bị trọng thương, hắn chỉ đành nghiến răng đón đỡ.

Nhưng lực đạo đó khủng bố hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, linh khí hắn ngưng tụ đã bị đánh tan, cả người bị một lực cực lớn hất văng ra ngoài.

Hai anh em như hai viên đạn pháo bay ngược ra, rơi vào khu rừng phía xa.

Ngay sau đó, “ầm ầm” hai tiếng, trong rừng xuất hiện hai cái hố lớn, bụi đất bốc lên mù mịt.

Mộc Thần Dật thở dài: “Ta buông tay thật mà, nhưng ngươi đỡ không nổi thì không thể trách ta được.”

Sau đó, hắn nhìn về phía Uông Mi: “Mi nhi tỷ tỷ, đến lượt tỷ rồi!”

Sắc mặt Uông Mi sớm đã đại biến, đối phương không chỉ đơn giản là một tên dâm tặc.

Chỉ thấy thanh trường kiếm trong tay nàng vung lên, thân hình lập tức hư hóa, trong nháy mắt đã lướt lên trên hư không, mũi kiếm từ trên cao chém thẳng xuống.

Mũi kiếm vung lên, kiếm thế kinh thiên, kiếm ý càng dẫn động phong lôi tám hướng.

Trong thoáng chốc, lôi điện giăng đầy trời, bão tố gào thét trên không trung.

Uy lực của sấm sét và sự cuồng bạo của gió lốc đều ngưng tụ trên kiếm quang, như thác nước từ chân trời cuồn cuộn trút xuống.

Thân hình Mộc Thần Dật lóe lên, lao thẳng lên không trung, chỉ một cái vung tay, kiếm quang đã vỡ tan trong nháy mắt.

Nét mặt Uông Mi ngưng trọng, cổ tay xoay chuyển, trường kiếm bay lên, lơ lửng trên đỉnh đầu nàng.

“Kiếm Tảo Bát Hoang!”

Nàng bắt kiếm quyết, thanh trường kiếm lập tức tuôn ra kiếm quang màu đỏ sậm, vô số kiếm ảnh hiện ra giữa hư không, kiếm ý bao trùm cả bầu trời.

Uông Mi một lần nữa nắm lấy chuôi kiếm, kiếm ảnh lượn lờ trên không trung rồi tụ hết vào thân kiếm, thanh trường kiếm lập tức hội tụ uy năng tám hướng.

Mũi kiếm rạch qua hư không, đột ngột đâm xuống, kiếm ý cường thịnh, đủ để lay chuyển trời đất.

Thân ảnh Uông Mi cũng lúc mờ lúc tỏ, hóa thành vạn đạo bóng hình, kiếm ý lại lần nữa tăng vọt.

Sau đó, Uông Mi hình thần hợp nhất, mượn cả thế của trời đất.

Thanh trường kiếm như một ngôi sao băng rực rỡ rơi từ trên trời xuống, khuấy động từng gợn sóng không gian.

Mộc Thần Dật thấy Uông Mi mang theo kiếm thế ngập trời lao tới, bất giác nhướng mày.

Một chiêu này của đối phương đã mạnh bằng ba phần uy lực của chiêu Yên Thần Diệt Tiên Chỉ mà em vợ hắn dùng lúc trước, quả thực không thể xem thường!

Hắn đương nhiên cũng cho đối phương đủ mặt mũi, trực tiếp đưa tay chộp lấy mũi kiếm.

Hai luồng sức mạnh va chạm.

Mộc Thần Dật nắm lấy mũi kiếm, lập tức bị kiếm ý vô tận bao phủ.

Kiếm khí không ngừng lướt qua cơ thể hắn, bộ y phục trên người lập tức xuất hiện vô số vết rách.

Uông Mi lạnh giọng quát: “Diệt!”

Ngay sau đó, kiếm ý trên người Mộc Thần Dật đột nhiên bùng nổ, y phục của hắn lập tức vỡ nát.

Kiếm ý vô tận không chỉ xé nát y phục của hắn mà còn xé toạc cả không gian xung quanh.

Từng đạo kiếm ảnh để lại những vết kiếm ngang dọc đan xen trên không trung.

Thế nhưng, mặc cho vết nứt không gian lan tràn, không gian sụp đổ, cơ thể Mộc Thần Dật vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, ngay cả một vết xước cũng không có.

Mộc Thần Dật cười cười, cũng may là hắn đã dồn Hủy Diệt Chi Lực của bản thân vào xương sống, nếu không kiếm ý mà đối phương ngưng tụ còn chưa kịp đến gần đã tan biến vào hư vô rồi.

Uông Mi kinh hãi: “Ngươi… sao có thể?”

Đáp lại Uông Mi là tiếng “răng rắc” từ thanh trường kiếm. Mộc Thần Dật từ từ ngẩng đầu, khi hắn tăng thêm lực đạo, thanh trường kiếm vỡ tan tành.

Uông Mi phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt.

Nàng vội lùi lại, vừa ổn định được thân hình thì đã thấy Mộc Thần Dật biến mất ngay trước mắt.

Ngay sau đó, một bàn tay từ phía sau đã ôm lấy vòng eo của nàng.

Cơ thể Uông Mi run lên, khi nàng định phản kháng thì đã bị một luồng sức mạnh bí ẩn nào đó khống chế, thần hồn và tu vi đều không thể sử dụng.

Uông Mi lập tức lòng nguội như tro.

Mộc Thần Dật đưa tay, dùng ngón tay lau đi vết máu trên khóe miệng Uông Mi: “Mi nhi tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?”

Uông Mi nghe vậy chẳng hề cảm thấy đây là lời quan tâm, chỉ thấy nhục nhã vô cùng: “Ngươi…”

Chẳng qua, lời còn chưa nói hết, do tâm thần vốn đã bị thương nên nàng lại hộc ra một ngụm máu tươi nữa.

Mộc Thần Dật quả thực đang quan tâm đối phương, hắn xoay người nàng lại đối mặt với mình.

“Mi nhi tỷ tỷ, bình tĩnh một chút, đừng xem thường sức khỏe của mình chứ?”

“Tuy vết thương của tỷ không nặng, nhưng liên tục tức giận công tâm thì vẫn rất nguy hiểm.”

Uông Mi thấy ngực nghẹn lại, lại có dấu hiệu sắp hộc máu.

Để phòng nàng phun máu vào người mình, Mộc Thần Dật lập tức đặt tay lên ngực nàng.

Xin thanh minh một chút, hắn không phải muốn chiếm tiện nghi, mà chỉ muốn ổn định thương thế cho nàng!

Có điều, do “bệnh nghề nghiệp”, hắn vẫn bất cẩn khum lòng bàn tay lại một chút, vừa vặn đặt trúng tâm điểm.

Dù tu vi bị hạn chế, nhưng đối mặt với hành động như vậy của Mộc Thần Dật, trong mắt Uông Mi lại bùng lên lửa giận.

Mộc Thần Dật dời tay đi: “Xin lỗi, ta thật sự không cố ý.”

Hắn đưa nàng đáp xuống khu rừng: “Ta nghĩ chúng ta nên nói chuyện tử tế!”

Uông Mi lạnh lùng đáp: “Ta và tên dâm tặc như ngươi không có gì để nói cả!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!