Virtus's Reader

STT 1887: CHƯƠNG 1890: ÔM NÀNG BÁI KIẾN NHẠC PHỤ

Mộc Thần Dật đặt Tiếu Đạm lên sập, chậm rãi vén vạt áo nàng lên.

“Tuy ta đã thắng cuộc tỷ thí, nhưng đó chỉ là tạm thời.”

“Vạn nhất có ngày thân phận bại lộ, Tộc Linh Đồng chắc chắn sẽ tìm tới cửa.”

“Đến lúc đó, chắc chắn sẽ rước lấy phiền phức! Ta không thể nào vì sự an toàn và hưởng thụ của bản thân mà mặc kệ sống chết của người khác được.”

Mộc Thần Dật vừa nói, vừa cúi người hôn lên người thiếu nữ trong lòng.

Thực lực hiện tại của hắn vẫn chưa đủ để tung hoành ngang dọc ở Tiên Vực, bắt buộc phải nâng cao hơn nữa.

Ở lại Vân Linh Hoàng Thành tuy có thể ngày ngày ân ái với Tiếu Đạm, nhưng sẽ cản trở bước chân tiến tới của hắn.

Vì vậy, hắn phải đến Cửu Tiêu Vân Lâu!

Tiếu Đạm vòng tay ôm cổ Mộc Thần Dật, cúi đầu nhìn hắn, khẽ "ưm" một tiếng.

Ngay sau đó, nàng lại thở dài. Nàng muốn giữ hắn ở lại, nhưng những lời hắn nói không phải là không có lý.

Phụ thân và mọi người vẫn chưa biết chuyện Mộc Thần Dật đã làm. Giai đoạn này tuy bình an vô sự, nhưng không có nghĩa là sau khi chân tướng phơi bày, mọi chuyện vẫn sẽ ổn thỏa.

“Vậy ngươi… phải thường xuyên đến… thăm ta!”

Mộc Thần Dật vén làn váy nàng lên, gạt lớp nội y sang một bên.

“Nàng cũng có thể đến thăm ta mà!”

Nói rồi, hắn cũng từ từ tiến sát đến đôi môi của Tiếu Đạm.

Giữa tiếng rên khẽ, Tiếu Đạm cảm thấy có gì đó không đúng, “Đó là cái gì? Ngươi… A…”

Nàng trừng lớn mắt nhìn Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật hôn lên môi Tiếu Đạm, “Còn có thể là cái gì được nữa, không phải nàng đã thấy rồi sao?”

Thân thể Tiếu Đạm khẽ run lên, “Không phải… đã không còn rồi sao?”

Mộc Thần Dật cười nói: “Nó lại mọc ra rồi!”

“Ồ!” Tiếu Đạm nhíu chặt mày đáp một tiếng, nhưng ngay sau đó liền phát hiện có gì đó không ổn.

Sáng sớm mấy hôm trước, lúc nàng còn đang mơ màng cũng có cảm giác thế này.

“Ngươi lừa ta, ngươi vốn dĩ không hề…”

Mộc Thần Dật dùng một nụ hôn nồng cháy để cắt ngang lời Tiếu Đạm, đồng thời càng tiến sát vào người nàng hơn một chút.

Tiếu Đạm giãy giụa đôi chút, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi cảm giác của bản thân, hai tay bất giác ôm chặt lấy cổ hắn.

“Nhẹ… một chút…”

Mộc Thần Dật nói: “Ta đã rất nhẹ tay rồi.”

Thân thể Tiếu Đạm bất giác co rụt lại, nhưng bây giờ làm gì còn đường lui, chỉ đành rưng rưng nước mắt nhìn Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật khẽ vuốt ve gò má Tiếu Đạm, “Cứ từ từ thả lỏng, một lát nữa sẽ ổn thôi.”

Hồi lâu sau.

Thanh âm quen thuộc lại vang lên.

Tiếu Đạm gục trên ngực Mộc Thần Dật, cuộn tròn người lại, “Đồ lừa đảo…”

Mộc Thần Dật gạt mái tóc dài của nàng sang một bên, lau đi mồ hôi trên trán.

“Ta đâu có lừa nàng!”

Tiếu Đạm cắn nhẹ lên người Mộc Thần Dật một cái, “Rõ ràng là không hề ổn chút nào!”

Mộc Thần Dật nói: “Vậy chỉ có thể chứng tỏ là chúng ta chưa đến được mức ‘một lát nữa’ thôi. Hay là chúng ta nghiên cứu thêm một chút, biết đâu ngày mai sẽ ổn.”

Tiếu Đạm vội lắc đầu nguầy nguậy, “Ta không muốn.”

Mộc Thần Dật cũng chỉ nói đùa vậy thôi, đoạn ôm Tiếu Đạm vào lòng, bắt đầu kiểm tra thông tin của bản thân.

【… Mộc Linh Thân Thể (20%)…】

Sau khi có được thể chất này, hắn quả thực cảm nhận được vài điều khác biệt.

Cảm giác của hắn lại mạnh hơn trước một chút.

Thay đổi lớn nhất là hắn có thể cảm nhận được sự biến đổi của thảm thực vật trong sân.

Sự biến đổi này không chỉ ở bề ngoài, mà hắn có thể cảm nhận được hơi thở của hoa cỏ, một nhịp điệu tựa như hơi thở của sự sống.

Hơn nữa, giữa Mộc Linh Thân Thể và Tiên Linh Thể cũng có mối liên hệ.

Điều này đủ để khiến thủ đoạn che giấu thân phận của hắn lại được nâng cao thêm một bậc.

Chỉ số thiên phú đã lâu không thay đổi của hắn cũng tăng thêm một chút. (Có lẽ là 96 rồi).

Đạt được hiệu quả như vậy đã khiến hắn vô cùng hài lòng.

Mộc Thần Dật đợi Tiếu Đạm nghỉ ngơi gần xong, lại đưa tay sờ lên lương tâm.

Tiếu Đạm đè vuốt ma của hắn lại, “Ngươi làm gì thế?”

Mộc Thần Dật nói: “Đương nhiên là làm tiếp rồi!”

Mấy ngày trước, giao dịch giữa hắn và hoàng thất Vân Linh chưa đạt thành nên hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Giờ đây hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, mối quan hệ với Tiếu Đạm cũng có bước tiến triển mới, mọi chuyện thuận lý thành chương, tự nhiên không cần phải e dè quá nhiều nữa.

Sáng hôm sau.

Tiếu Đạm dựa vào lòng Mộc Thần Dật, vẻ mặt yếu ớt, không hề muốn rời giường chút nào.

Mãi cho đến khi có thị vệ báo lại ở ngoài cửa rằng Hoa Lâm Khuyết muốn gặp Mộc Thần Dật, Tiếu Đạm mới cùng hắn ra ngoài.

Tiếu Đạm tựa vào vai Mộc Thần Dật, oán trách: “Đều tại chàng cả, ánh mắt bọn họ nhìn thiếp thật kỳ quặc!”

Mộc Thần Dật thở dài: “Tổ tông của ta ơi, là nàng nói mình đi không nổi, một hai đòi ta bế đi. Bọn họ thấy vậy mới nhìn nhiều thêm vài lần, sao có thể trách ta được!”

Tiếu Đạm nói: “Hay là chàng không muốn bế thiếp?”

“Ta đương nhiên là muốn ôm nàng mọi lúc mọi nơi rồi, đợi đến lúc ta đi, cứ thế này bế nàng đi luôn!”

“Thấy chưa! Là chàng một hai đòi bế thiếp!”

Mộc Thần Dật cười nói, “Được rồi, là ta một hai đòi bế Tiếu Đạm nhà ta, nàng đừng hòng xuống đất.”

“Hừ, người bị liên lụy là chàng, thiếp mới không xuống đâu!”

Hai người vừa đi vừa đùa giỡn, chẳng mấy chốc đã đến ngoài điện Vân Lăng.

Hoa Thiển Mộ đã đứng ở cửa đại điện chờ sẵn.

Thấy muội muội mình bị người ta bế suốt một đường, sắc mặt nàng ta tự nhiên không tốt cho lắm, “Hoàng muội, hai người… còn ra thể thống gì nữa?”

Mộc Thần Dật nói: “Hoàng tỷ, là ta một hai đòi bế Tiếu Đạm đến đây, là ta không phải!”

Tiếu Đạm nghe vậy thì vô cùng hài lòng, “Thế mới phải chứ! Được rồi, thả thiếp xuống đi, chúng ta vào gặp phụ thân.”

Mộc Thần Dật lắc đầu, “Không thả, lúc nãy đã nói rồi, nàng đừng hòng xuống đất!”

“Hôm nay, ta muốn bế nàng vào ra mắt Nhạc phụ đại nhân.”

Tiếu Đạm sững sờ, hóa ra tên khốn này đang chờ nàng ở đây!

Tuy nàng không tin Mộc Thần Dật thật sự dám bế mình vào, nhưng cái tên này vốn chẳng phải người biết giữ thể diện, lỡ như hắn bế nàng vào thật thì sao?

“Tiếu Đạm sai rồi, chàng thả Tiếu Đạm xuống đi mà!”

“Muộn rồi!” Mộc Thần Dật trực tiếp dùng thần thông áp chế tu vi và thần hồn của Tiếu Đạm, cứ thế bế nàng đi thẳng vào cửa đại điện.

Hoa Thiển Mộ đứng bên cạnh nhìn mà choáng váng, người trẻ tuổi bây giờ đều chơi bạo như vậy sao?

Nhưng nàng ta vẫn lên tiếng hỏi: “Ngươi thật sự định cứ thế này đi vào à?”

Mộc Thần Dật nhìn Hoa Thiển Mộ, “Ừm, ta khỏe lắm, bế luôn cả Hoàng tỷ vào cũng được!”

“Ta thấy lá gan của ngươi cũng to thật đấy!”

“Ta vốn dĩ đã định nhờ Nhạc phụ gả luôn cả Hoàng tỷ cho ta mà!”

Nói rồi, Mộc Thần Dật liền bước vào trong đại điện.

Hoa Thiển Mộ tiếp xúc với Mộc Thần Dật nhiều nên cũng biết hắn thích nói đùa.

Nhưng ít nhiều vẫn có chút dỗi, nên cũng không ngăn cản nữa mà đi theo sau lưng Mộc Thần Dật vào đại điện.

Bên trong đại điện.

Hoa Lâm Khuyết ngồi trên đài cao, thấy Mộc Thần Dật bế con gái mình tiến vào, sắc mặt vẫn bình thản.

Tuy ban đầu ông cũng không ngờ đối phương sẽ làm vậy thật, nhưng đối với cảnh tượng trước mắt, ông lại mừng thầm trong lòng.

Người trẻ tuổi thì nên có dáng vẻ của người trẻ tuổi, quá câu nệ ngược lại lại có vẻ không chân thành.

Mộc Thần Dật bế Tiếu Đạm, hướng về phía Hoa Lâm Khuyết hành lễ: “Tiểu tế, bái kiến Nhạc phụ đại nhân.”

Tu vi của Tiếu Đạm bị áp chế, không thể nào thoát ra được, chỉ đành vùi đầu vào ngực Mộc Thần Dật, dùng tay áo che mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!