STT 196: CHƯƠNG 195: NGƯƠI MUỐN LÀM GÌ?
Nữ đệ tử nhìn bóng lưng Mộc Thần Dật xa dần, thầm mắng: “Ta đã thế này rồi mà còn không ra tay, đúng là đồ vô dụng!”
“Tên đàn ông khốn kiếp, phỉ!”
Còn Mộc Thần Dật thì bay ra ngoài Kim Dung Phong.
Hắn nghe nói Nguyễn Ngọc Long vì vấn đề tử khí trên người nên quanh năm tu luyện ở một ngọn núi hoang, để tử khí không ảnh hưởng đến người khác, y rất ít khi quay về Kim Dung Phong.
Mộc Thần Dật đến gần một ngọn núi hoang, vận dụng Thần hồn chi lực, rất nhanh đã phát hiện ra tung tích của Nguyễn Ngọc Long, hắn lập tức bay qua đó.
Hắn vốn định quan sát thói quen sinh hoạt của đối phương hai ngày rồi mới hạ thủ.
Nhưng không ngờ đối phương lại quanh năm ở một mình bên ngoài, đúng là trời cũng giúp hắn.
Mộc Thần Dật lập tức đuổi theo, đến một cửa động. Bên ngoài động còn có một vài vật dụng sinh hoạt, xem ra đối phương đúng là sống ở đây.
Nguyễn Ngọc Long vốn đang tu luyện trong động, cảm nhận được có người bên ngoài nên bước ra.
Y nhìn người trước mặt, thấy lạ hoắc nên hỏi: “Có chuyện gì không?”
Mộc Thần Dật cười nói: “Ta cố ý đến tìm ngươi đây, ta cần một thứ trên người ngươi.”
Nguyễn Ngọc Long hỏi: “Ồ? Là thứ gì?”
Mộc Thần Dật chậm rãi bước tới, nói: “Tử khí trên người ngươi, ta rất cần.”
Ánh mắt Nguyễn Ngọc Long lạnh đi. Trước đó y tỷ thí thất bại, không thể đến Tháp Truyền Thừa của tông môn, vấn đề của bản thân không giải quyết được, đang lúc chán nản thoái chí.
Lúc này, có kẻ lại nhắc đến tử khí ngay trước mặt y, chẳng phải là đang khiêu khích y sao?
Dù tính tình y có tốt đến đâu cũng không nhịn được, lập tức tung một chưởng đánh về phía Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật đưa tay đối một chưởng với Nguyễn Ngọc Long, đối phương lập tức bị đánh bay, đập vào vách đá bên ngoài sơn động.
Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt y, rồi vận dụng Kiếp Linh Chỉ, điểm liên tiếp mấy huyệt trên người đối phương.
Nguyễn Ngọc Long lập tức cảm thấy một luồng hàn khí tiến vào cơ thể, đang xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ của mình, cùng lúc đó, toàn thân y mềm nhũn, linh khí đã không thể vận chuyển.
Y nhìn Mộc Thần Dật, cất tiếng: “Ngươi muốn làm gì?”
Thực lực của đối phương vượt xa y quá nhiều, y còn có thể làm gì được nữa? Chỉ đành nhận thua.
Mộc Thần Dật nói: “Đừng căng thẳng, ta chỉ cần tử khí trên người ngươi mà thôi.”
Nói rồi, hắn đặt tay lên ngực đối phương, vận chuyển công pháp Cửu Tử Bất Diệt Thân, bắt đầu hấp thụ tử khí trên người y.
Vô số luồng khí đen thông qua lòng bàn tay hắn, bị hút vào trong cơ thể. Quá trình này có hơi chậm.
Dù sao đối phương cũng không phải người chết, việc cưỡng ép hấp thụ thế này vẫn có chút khó khăn.
Còn Nguyễn Ngọc Long thì mặt mày kinh hãi, tử khí trong cơ thể y đang giảm đi nhanh chóng.
Y không hiểu, tại sao đối phương có thể hấp thu tử khí mà không hề kiêng dè gì, cho dù có những công pháp và linh kỹ cần dùng đến tử khí, cũng không thể nào hoàn toàn không sợ tử khí gây tổn hại cho bản thân được chứ?
Nguyễn Ngọc Long thấy tử khí bị đối phương hấp thụ, trong mắt ngoài sự kinh ngạc ra còn có một tia vui mừng.
Bình thường y bị tử khí trong người hành hạ không ít, tuy việc tử khí bị đối phương hấp thu không giải quyết được tận gốc tai họa ngầm của bản thân, nhưng cũng có thể giúp y nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Gần nửa canh giờ sau.
Mộc Thần Dật dừng lại, tử khí trên người đối phương đã bị hắn hấp thụ toàn bộ, nhưng vẫn còn thiếu một chút mới đủ lượng cho hắn chết một lần.
Ngay sau đó, hắn điểm hai cái lên người Nguyễn Ngọc Long, giải trừ hiệu quả của Kiếp Linh Chỉ.
Rồi hắn nhìn đối phương, nói: “Ngươi mau tu luyện đi!”
Nguyễn Ngọc Long không hiểu tại sao: “Hả? Tu luyện?”
Mộc Thần Dật nói: “Nhanh lên, ta cần tử khí!”
Nguyễn Ngọc Long liếc Mộc Thần Dật một cái rồi bắt đầu tu luyện, không còn cách nào khác, đánh không lại đối phương!
Nửa canh giờ sau.
Mộc Thần Dật cảm thấy cũng kha khá rồi, liền ấn đối phương xuống, đặt tay lên lưng y, rồi lại một lần nữa hấp thụ tử khí trong cơ thể.
Nguyễn Ngọc Long muốn đứng dậy, nhưng Mộc Thần Dật ấn thẳng đầu y xuống đất, khiến y không thể nào phản kháng.
Y tức không chịu nổi, nhưng vẫn thầm nghĩ: “Thôi kệ, nể tình ngươi hấp thụ tử khí có lợi cho ta, tha cho ngươi lần này!”
Mộc Thần Dật hấp thụ xong tử khí, hài lòng thu tay lại, cuối cùng cũng đủ rồi, nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút lo lắng.
Lượng tử khí lần này gần như gấp mười lần trước, lần sau chắc chắn sẽ cần nhiều hơn. Chỉ dựa vào “nguồn cung cấp” trước mắt này thì vẫn chưa đủ, hắn phải nghĩ cách khác mới được.
Lúc này Nguyễn Ngọc Long mới đứng dậy, vận linh khí thổi bay bụi đất trên người, rồi bất mãn nói: “Ngươi muốn hút tử khí của ta thì cứ nói thẳng! Ta chắc chắn sẽ phối hợp, cần gì phải động tay động chân?”
Mộc Thần Dật nhìn Nguyễn Ngọc Long, nói: “Ngươi nói câu đó mà nghe được à? Vừa đến ta đã nói cần tử khí trên người ngươi rồi còn gì!”
Nguyễn Ngọc Long nghĩ lại, thấy cũng đúng, bèn nói: “Thì ta tưởng ngươi đến để chế nhạo ta chứ?”
Mộc Thần Dật khinh khỉnh nói: “Ai rảnh rỗi đi làm chuyện đó? Ngươi tưởng mình là ai chứ?”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Hắn chuẩn bị tìm một nơi an toàn, sau đó ung dung đi chết.
Nguyễn Ngọc Long thấy Mộc Thần Dật sắp đi, vội nói: “Ngươi tên gì? Là đệ tử ngọn núi nào? Ta tìm ngươi thế nào? Lần sau ngươi còn tới nữa không?”
Y đã nếm được mùi ngon, không muốn bỏ lỡ Mộc Thần Dật. Có hắn ở đây, sau này y có thể bớt khổ sở hơn nhiều!
Mộc Thần Dật nói: “Ngươi cứ tu luyện cho tốt, ta sẽ thường xuyên tới.”
Nguyễn Ngọc Long vẫy tay: “Ngươi phải giữ lời đấy, ta sẽ chờ ngươi.”
Mộc Thần Dật nghe những lời này mà thấy ớn lạnh, lập tức bay đi mất.
Không lâu sau.
Mộc Thần Dật đến đỉnh Tử Trúc Phong, hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là ở đây an toàn hơn một chút.
Hắn mở cửa phòng Diệp Lăng Tuyết rồi bước vào.
Diệp Lăng Tuyết đang mặc một chiếc váy dài màu lam trễ vai, mái tóc được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa đơn giản bằng một dải lụa.
Mái tóc được buộc gọn làm lộ ra khuôn mặt tinh xảo, tuyệt mỹ, cùng đôi vai ngọc ngà, trắng nõn, mềm mại.
Mộc Thần Dật tiến tới, đặt tay lên vai Diệp Lăng Tuyết, nói: “Nương tử, ta muốn…”
Tim Diệp Lăng Tuyết khẽ run, nàng nhìn hai bàn tay không đứng đắn của hắn, dịu dàng nói: “Không được đâu, mấy ngày nay ta không tiện.”
Mộc Thần Dật sững sờ, nhanh vậy đã đến ngày rồi sao?
Thật ra hắn muốn nàng dùng cách khác, hoặc hắn có thể đổi sang chỗ khác, nhưng lại sợ bị Diệp Lăng Tuyết tát cho một phát chết tươi.
Hắn đành sờ tay cho đỡ ghiền vậy.
Diệp Lăng Tuyết hỏi: “Chàng đến đây làm gì?”
Mộc Thần Dật lúc này mới nhớ ra mình còn có việc chính phải làm, hắn không khỏi thầm nghĩ, đều tại nương tử nhà mình quá quyến rũ.
Người xưa có câu: Ôn nhu hương là mồ chôn anh hùng.
Câu này quả không sai chút nào, hôm nay hắn sẽ chết ở nơi này.
Hắn nói với Diệp Lăng Tuyết: “Tuyết, ta muốn chết một lần ở đây.”
“Hả?”
Mộc Thần Dật giải thích: “Vì vấn đề công pháp tu luyện, lát nữa ta sẽ tắt thở hoàn toàn, nàng đừng lo lắng, cứ đứng nhìn là được.”
Diệp Lăng Tuyết gật đầu.
Nói rồi, Mộc Thần Dật ngồi thẳng xuống đất, vận chuyển công pháp Cửu Tử Bất Diệt Thân, ngay sau đó hộc ra một ngụm máu đen.
Sau đó, hắn ngã vật xuống đất, sinh cơ hoàn toàn biến mất.