Virtus's Reader

STT 203: CHƯƠNG 202: VU OAN GIÁ HỌA

Không lâu sau đó.

Tả Vân Minh, Phùng Viễn Sơn và mấy nam đệ tử khác cũng lần lượt kéo đến.

Mọi người tụ tập lại, nhìn cảnh tượng ai nấy đều trần như nhộng, cũng đoán ra được chuyện gì đã xảy ra, không khỏi thở dài.

Trong lúc đó.

Mộc Thần Dật kín đáo đưa người đến cách Khương Minh Vũ không xa. Vốn dĩ bọn họ cũng đang định tiến vào tầng thứ ba nên đương nhiên không ai hoài nghi.

Chẳng bao lâu, có người chỉ về phía xa, nói: “Bên kia có người.”

Mấy người lập tức bay qua, liền thấy Khương Minh Vũ đang bất tỉnh trên mặt đất.

Nhìn bộ y phục quen thuộc, thanh kiếm quen thuộc, ai nấy đều giận sôi máu.

Tả Vân Minh tức giận mắng: “Bảo sao trông quen thế, hóa ra là tên cẩu tặc này! Thanh kiếm của hắn chính là do ta đi mua cùng hắn, vậy mà hắn lại dùng nó để đánh ta!”

Tất cả mọi người đều căm phẫn nhìn Khương Minh Vũ.

Một lúc sau.

Mấy nữ đệ tử khác cũng tìm đến nơi.

Nhìn thấy các nam tử thân thể trần trụi, các nàng không khỏi đỏ mặt.

Sau khi nghe kể lại sự tình, cả đám người lập tức vây lấy Khương Minh Vũ.

Bạch Kình thẳng tay tát một cái làm Khương Minh Vũ tỉnh lại.

Khương Minh Vũ tỉnh lại, thấy một đám người đang vây quanh mình thì vội vàng mặc lại y phục. Hắn không kịp suy nghĩ tại sao đối phương lại để lại quần áo cho mình.

Khương Minh Vũ mặc xong y phục rồi đứng dậy, nhìn dáng vẻ trần truồng của các nam đệ tử xung quanh, trong lòng đột nhiên dấy lên dự cảm không lành.

Một người trong số đó tiến lên, giật lấy nhẫn của Khương Minh Vũ rồi đổ hết đồ bên trong ra.

Một đống y phục bị đổ ra. Các nam đệ tử thấy quần áo của mình thì nhao nhao nhặt lên, vội vàng mặc vào.

Ngay sau đó, bộ y phục của Vân Y Nhu nằm bên dưới cũng lộ ra.

Vân Y Nhu trong đám đông thấy y phục của mình, sắc mặt lập tức biến đổi, không còn giữ được lý trí nữa, càng thêm chắc chắn chính Khương Minh Vũ đã ra tay với nàng.

Một nam đệ tử bên cạnh nói: “Tên súc sinh này, ngay cả quần áo của nữ nhân cũng lột, chúng ta không thể tha cho hắn!”

“Không sai!”

“Cẩu tặc! Mau trả đồ lại cho bọn ta!”

Ngay sau đó, hắn nghe mấy người kể lại quá trình “hắn” phạm tội.

Khương Minh Vũ hiểu rõ tình cảnh của mình. Hắn đã bị tên cẩu tặc kia vu oan giá họa, vẻ mặt lập tức trở nên nặng nề.

“Mọi người nghe ta nói, người đó không phải ta! Ta bị oan, chính ta cũng bị cướp!”

“Các người đến đây chẳng phải thấy ta đang trong trạng thái bất tỉnh sao?”

Những người khác làm sao có thể tin lời này?

“Tên khốn, ngươi còn muốn chối cãi à? Hôm nay ngươi không cho mọi người một lời giải thích, đừng trách bọn ta không khách khí!”

“Khương Minh Vũ, ta sớm đã thấy ngươi là kẻ đạo mạo giả tạo rồi, đến nước này mà ngươi còn không thừa nhận sao?”

Mộc Thần Dật thầm cười, đến lúc hắn lên tiếng rồi. Hắn muốn biến chuyện này thành sự thật.

“Mọi người đừng kích động, chuyện này có điểm kỳ lạ.”

Một người bên cạnh nói: “Còn có gì kỳ lạ nữa?”

Mộc Thần Dật nói: “Mọi người nghĩ xem, cho dù Khương sư huynh muốn cướp bóc, tại sao lại phải dùng chính thanh kiếm của mình? Đây chẳng phải là tự bại lộ thân phận sao?”

“Khương sư huynh không đến mức thiếu não như vậy.”

Mộc Thần Dật vừa dứt lời, mọi người đều im lặng một chút.

Lúc này, Vân Y Nhu nói: “Đây có lẽ là hắn cố tình làm vậy. Hắn làm thế chính là để có cớ đổ tội cho người khác.”

Những người khác lập tức hùa theo, cảm thấy rất có lý.

“Chắc chắn là như vậy.”

“Tên cẩu tặc này khẳng định là sợ mình bị phát hiện nên mới cố tình làm thế.”

Mộc Thần Dật cười thầm, rất tốt, cứ suy đoán như vậy đi!

Hắn lặng lẽ lùi về phía sau đám đông.

Vận Tiểu Vũ đến trước mặt Mộc Thần Dật, truyền âm hỏi: “Là ngươi làm phải không?”

Mộc Thần Dật đáp: “Ngươi coi ta là loại người gì vậy? Ta không phải hạng người đó!”

Vận Tiểu Vũ nói: “Sớm biết vậy, ta đã đi theo ngươi rồi.”

Mộc Thần Dật ôm Vận Tiểu Vũ vào lòng. Chuyện này hắn không thể dẫn theo ai được, một mình hắn hành động mới chắc chắn không có sai sót, dẫn theo người khác rất dễ bại lộ.

Giữa sân đã có chút hỗn loạn.

Khương Minh Vũ càng lúc càng hết đường chối cãi, chỉ đành chịu đựng sự chỉ trích của mọi người.

Bạch Tương Y lên tiếng: “Được rồi, mọi người im lặng một chút. Chuyện này, đợi sau khi ra ngoài sẽ báo lên tông môn xử lý. Bây giờ, chúng ta vẫn nên nghĩ cách làm sao để đoạt được truyền thừa thì hơn!”

“Bắt đầu từ tầng thứ ba, sẽ xuất hiện truyền thừa do các cường giả đời trước của tông môn để lại, mọi người phải nắm chắc cơ hội.”

Mọi người lúc này mới yên tĩnh lại.

Khương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Bạch Tương Y một cái.

Bạch Tương Y không để ý, nàng chỉ không muốn sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát. Nơi này không có trưởng lão tông môn duy trì trật tự, một khi đánh nhau, hậu quả có thể sẽ rất nghiêm trọng.

Nàng nhìn về phía vầng sáng màu máu trên không trung, rồi nói: “Mọi người chuẩn bị tiến vào tầng thứ ba đi!”

Nhưng mà, đúng lúc này, đột nhiên có không ít dao động năng lượng xuất hiện ở bốn phía.

Ngay sau đó, mặt đất xung quanh mọi người nứt ra, mấy chục bộ xương khô chui lên, trên người tỏa ra dao động năng lượng kinh khủng.

Mí mắt Mộc Thần Dật giật giật. Những bộ xương khô này mạnh hơn rất nhiều so với bộ hắn gặp lúc đầu, khí tức mạnh hơn gần gấp ba.

Hắn lập tức kéo Lãnh Lăng và Lạc Băng Thanh đến bên cạnh mình.

Bạch Kình nói: “Mọi người cẩn thận, những bộ xương khô mang theo tàn niệm của các tiền bối này rất mạnh!”

Từ Thanh Nhan nói: “Cũng may số lượng không nhiều lắm, mọi người liên thủ thì sẽ không có vấn đề gì.”

Nàng vừa dứt lời, mặt đất gần đó lại nứt ra, hơn hai mươi bộ xương khô nữa bò lên, chỉ là khí tức có yếu hơn một chút so với tốp đầu.

Lúc này, những bộ xương khô đã tiến về phía mọi người, đồng thời, trên cánh tay chúng đã bắt đầu ngưng tụ linh khí.

Mộc Thần Dật lập tức thi triển Du Long Kính, một con hắc long dài gần 30 trượng lập tức hiện ra trên đỉnh đầu hắn.

Sau một tiếng rồng ngâm lảnh lót, thân thể hắc long lập tức cuộn tròn lại, bao bọc lấy Mộc Thần Dật và ba vị thê tử của hắn vào bên trong.

Những người khác thấy vậy cũng đều thi triển các thủ đoạn phòng ngự.

Các loại Linh Khí phòng ngự đều được lấy ra.

Chỉ có Bạch Kình là trực tiếp lao lên, toàn thân hắn linh khí dâng trào, ngay sau đó tay trái tung một quyền, đấm thẳng vào đầu một bộ xương khô.

Đầu của bộ xương khô bị trúng đòn vỡ nát, nhưng thân thể nó lại không hề ngã xuống.

Bộ xương khô vung cánh tay xương đánh tới, Bạch Kình dùng tay trái đỡ đòn, lập tức bị đánh bay về phía sau.

Lúc này, những bộ xương khô khác đều đã xông lên, tấn công những người còn lại.

Ầm vang ——

Âm thanh không ngừng vang lên, dao động linh khí liên tục khuấy động giữa sân.

Mấy bộ xương khô trực tiếp dùng nắm đấm tấn công hắc long.

Nắm đấm của chúng nện lên mình hắc long, kình khí và dao động linh khí mạnh mẽ trực tiếp chấn cho mặt đất bên dưới nứt toác, bụi mù bốc lên mịt mùng.

Nhưng bản thân hắc long lại không hề hấn gì, chỉ là màu sắc có nhạt đi một chút.

Ngược lại, cánh tay của mấy bộ xương khô kia đều bị chấn cho rạn nứt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!