Virtus's Reader
Sau Khi Xuyên Không, Tôi Nhận Được Hệ Thống Song Tu

Chương 288: Chương 288: Nếu Đã Phải Liên Hôn, Hai Nhà Càng Thêm Xứng Đôi

STT 289: CHƯƠNG 288: NẾU ĐÃ PHẢI LIÊN HÔN, HAI NHÀ CÀNG THÊ...

Mộc Thần Dật nghe vậy, nói: “Đương nhiên là bên nào ta cũng thiên vị rồi.”

Lý Nguyệt Kỳ mỉm cười, sau đó nhìn về phía Diêu Khiêm Vũ.

Diêu Khiêm Vũ cười nói: “Lý tiểu thư và Mộc huynh cứ trò chuyện là được, ta chỉ đi cùng thôi, cô có thể coi như ta không tồn tại.”

Lý Nguyệt Kỳ nói: “Đặc sứ đại nhân và Diêu công tử đều rất thú vị!”

Mộc Thần Dật nói: “Vậy sao? Trước giờ người khác toàn khen ta có diện mạo tuấn tú. Những cô nương từng gặp ta đều nói, đời này không biết Mộc Thần Dật, dù có là tiên tử cũng phí hoài!”

Diêu Khiêm Vũ nhìn Mộc Thần Dật đang nhướng mày, thầm nghĩ, da mặt sao có thể dày đến thế?

Lý Nguyệt Kỳ che miệng cười khẽ, nói: “Đặc sứ đại nhân quả thật có diện mạo tuấn tú.”

Mộc Thần Dật nhìn thiếu nữ, nói: “Bổn đặc sứ nghe nói ít ngày nữa Lý tiểu thư sẽ đính hôn với Tả Vân Minh, không biết có chuyện này không?”

Lý Nguyệt Kỳ gật đầu, sau đó nói: “Quả có chuyện này, thời gian là nửa tháng sau.”

Mộc Thần Dật hỏi: “Lý tiểu thư có thái độ thế nào về việc này?”

Lý Nguyệt Kỳ liếc nhìn Mộc Thần Dật, đoạn đứng dậy đi vài bước rồi nói: “Ta không có ý kiến gì, chẳng qua chỉ là lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối mà thôi.”

“Từ lúc sinh ra, rất nhiều chuyện đã được định sẵn, không ai quan tâm đến suy nghĩ của ta cả.”

Mộc Thần Dật nghe vậy gật đầu. Con cháu xuất thân từ những đại gia tộc thế này, trừ phi bản thân có thiên phú xuất chúng, nếu không thì về cơ bản đều sẽ trở thành công cụ liên hôn.

Giống như lúc trước ở thành Hưng An, nếu không phải hắn và Mộc Lệ Dao song tu, thức tỉnh thể chất của đối phương, thì Mộc Lệ Dao lúc này e là đã gả cho người khác.

Diêu Khiêm Vũ liếc nhìn Lý Nguyệt Kỳ rồi cũng lắc đầu, hắn cũng chịu cảnh ngộ tương tự. Tuy thiên phú của hắn được xem là không tệ, nhưng bảo hắn có thể tự quyết chuyện trong nhà thì tuyệt đối không thể nào.

Mộc Thần Dật nhìn hai người, vuốt cằm cười thầm.

Sau đó, hắn nói: “Lý tiểu thư, có một câu không biết có nên nói hay không?”

Lý Nguyệt Kỳ xoay người nhìn về phía Mộc Thần Dật, nói: “Đặc sứ đại nhân cứ nói đừng ngại!”

Mộc Thần Dật nói: “Nếu đã như vậy, vậy xin thứ cho bổn đặc sứ nói thẳng.”

“Không giấu gì Lý tiểu thư, bổn đặc sứ và Tả Vân Minh là đồng môn, nên cũng có chút hiểu biết về hắn.”

“Tả Vân Minh người này tuy thiên phú cũng tạm, nhưng nhìn chung thì rất bình thường. So ra thì, ta cảm thấy hắn không xứng với Lý tiểu thư.”

Hắn vốn định phá hỏng chuyện liên hôn của hai nhà, tự nhiên là phải nói xấu đối phương trước.

Lý Nguyệt Kỳ nói: “Hắn có xứng với ta hay không, trước nay đều không quan trọng. Quan trọng là Tả gia xứng với Lý gia.”

Mộc Thần Dật nói: “Lý tiểu thư tuy nói không để tâm, nhưng trong lòng vẫn là không muốn.”

“Chuyện này cũng không phải không có cách xoay chuyển. Ở trong hoàng đô này, gia tộc có thực lực tương đương với Lý gia không chỉ có mỗi Tả gia.”

“Lấy Diêu gia làm ví dụ, Diêu tướng quân rất được Đế thượng tin tưởng, xét ở một mức độ nào đó, Diêu gia còn mạnh hơn cả Lý gia.”

“Lý tiểu thư thấy ta nói có đúng không?”

Lý Nguyệt Kỳ cau mày, nàng đương nhiên biết Diêu Minh Uy rất được Mộ Dung Thanh Hàn tin tưởng, dù cho tu vi của Diêu Minh Uy có kém Lý Thiên Thư một chút.

Nhưng chỉ cần Mộ Dung Thanh Hàn còn tại vị, thực quyền của Diêu Minh Uy tuyệt đối không kém Lý Thiên Thư, thậm chí Diêu Minh Uy còn có thể nhờ vậy mà lấn át Lý Thiên Thư một bậc.

Lý Nguyệt Kỳ liền nói: “Đặc sứ đại nhân nói rất phải, Lý gia quả thật không thể so được với Diêu gia.”

Mộc Thần Dật nghe vậy, nói tiếp: “Cho nên nếu chọn đồng minh, Diêu gia tốt hơn Tả gia rất nhiều.”

“Nếu đã nhất định phải liên hôn, hai nhà các người lại càng thích hợp.”

“Lý tiểu thư, Diêu huynh đang ở ngay đây, huynh ấy tuổi tác xấp xỉ cô, thiên phú không tệ, lại tuấn tú lịch sự, quả là xứng đôi với Lý tiểu thư!”

Mộc Thần Dật vừa dứt lời, Lý Nguyệt Kỳ và Diêu Khiêm Vũ liếc nhìn nhau, cả hai đều đỏ mặt.

Diêu Khiêm Vũ nói: “Mộc huynh, huynh đây là… Ta không xứng với Lý tiểu thư!”

Mộc Thần Dật hỏi: “Chẳng lẽ huynh chê Lý tiểu thư sao?”

“Đương nhiên không phải, Lý tiểu thư thiên tư tuyệt sắc, tựa như tiên tử, sao ta có thể chê…”

Diêu Khiêm Vũ nói đến một nửa mới nhận ra mình quá kích động, bèn lập tức im bặt.

Mộc Thần Dật mỉm cười, vỗ vai Diêu Khiêm Vũ nói: “Diêu huynh sao không nói tiếp?”

Mặt Diêu Khiêm Vũ càng đỏ hơn mấy phần. Thật ra hắn nói hết hay không cũng vậy, ai mà chẳng đoán được câu tiếp theo là gì?

Mộc Thần Dật nhìn về phía Lý Nguyệt Kỳ, hỏi: “Lý tiểu thư thấy chuyện Lý gia và Diêu gia liên hôn thế nào?”

Thiếu nữ nhìn về phía Diêu Khiêm Vũ, rồi đỏ mặt ngoảnh đầu đi.

“Quan hệ hai nhà vốn không tốt, muốn liên hôn, về cơ bản là không thể nào.”

Lý Thiên Thư và Diêu Minh Uy đều là võ tướng, đều là đại tướng quân, vốn là đối thủ của nhau, sao có thể liên hợp lại được?

Diêu Khiêm Vũ cũng gật đầu, sau đó nói: “Đúng là như vậy, Mộc huynh, huynh đừng nói chuyện này nữa…”

Mộc Thần Dật nói: “Quan hệ hai nhà thế nào không quan trọng, quan trọng là hai người các ngươi nghĩ thế nào?”

“Chỉ cần hai người các ngươi thật lòng muốn ở bên nhau, thì chuyện này sẽ có cách xoay chuyển.”

Trong lòng Diêu Khiêm Vũ đương nhiên rất động lòng. Hắn vừa gặp Lý tiểu thư đã thấy kinh diễm, nếu được liên hôn với nàng, hắn tất nhiên là đồng ý.

Lý Nguyệt Kỳ có chút ngượng ngùng. Lúc nãy nàng không trực tiếp từ chối đề nghị của Mộc Thần Dật, mà chỉ nói rằng quan hệ hai nhà không tốt.

Trong lòng nàng, ấn tượng về Diêu Khiêm Vũ vẫn rất tốt. Nếu bỏ qua quan hệ hai nhà, đương nhiên nàng cũng vui lòng.

Trong tình huống bắt buộc phải liên hôn, tự nhiên ai cũng hy vọng có thể ở bên người mình vừa ý.

Mộc Thần Dật nhìn hai người, biết rõ cả hai đều hài lòng về đối phương, bèn nói: “Diêu huynh, Lý tiểu thư, hai người không cần nghĩ ngợi nhiều nữa. Hai vị trai tài gái sắc, vốn là trời sinh một đôi.”

Diêu Khiêm Vũ cũng không che giấu nữa, nói thẳng: “Nhưng mà, với quan hệ của hai nhà chúng ta, cho dù ta có thuyết phục được phụ thân đến cửa cầu hôn, Lý tướng quân cũng khó có khả năng đồng ý.”

Lý Nguyệt Kỳ nói: “Phụ thân ta căn bản sẽ không nghe ta…”

Mộc Thần Dật nói: “Đây đều là chuyện nhỏ, chúng ta hãy lên kế hoạch một chút.”

“Cùng lắm thì, gạo nấu thành cơm. Đến lúc đó, Lý tướng quân dù muốn không đồng ý cũng không được.”

Diêu Khiêm Vũ và Lý Nguyệt Kỳ nghe thấy mấy chữ “gạo nấu thành cơm” thì đều sững sờ, cả hai đều chưa có kinh nghiệm về phương diện này.

Trong phút chốc, cả hai chỉ cảm thấy vô cùng e thẹn.

Mộc Thần Dật lắc đầu, có gì mà phải e thẹn chứ, chuyện bé bằng cái móng tay, hắn đã quen từ lâu rồi.

Hắn liền nói: “Trong sảnh đường này hơi ngột ngạt, ta ra ngoài đi dạo một chút. Diêu huynh, Lý tiểu thư, hai người cứ từ từ tâm sự.”

Nói xong, hắn liền đi ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người.

Diêu Khiêm Vũ và thiếu nữ bốn mắt nhìn nhau, vì ngượng ngùng nên hồi lâu cũng không ai mở miệng nói lời nào.

Không khí nhất thời trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Hồi lâu sau, cuối cùng vẫn là thiếu nữ mở lời trước.

“Diêu công tử, mời ngài dùng trà.”

“À, được, được.”

Trong khi đó, Mộc Thần Dật đã đi dạo trong sân, trông như đang tùy ý tản bộ, nhưng thực chất là hắn đang làm quen với bố cục của phủ Lý gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!