Virtus's Reader

STT 312: CHƯƠNG 311: TA SAO CÓ THỂ KHÔNG TIN SƯ TỶ CHỨ?

Mộc Thần Dật bất đắc dĩ cười, thực lực của hắn quả thật đã tăng cường gấp nhiều lần, nhưng chủ yếu là ở phương diện thân thể.

Tuy đã tiến vào Hoàng Cảnh, thần hồn của hắn lại được Ẩn Thức Thăng Hồn Thuật bổ trợ nên tăng lên rất nhiều, nhưng cũng chỉ có thể dò xét được một chút hơi thở của đối phương.

Hắn có thể phán đoán đại khái vị trí của đối phương, nhưng không thể biết chính xác nàng đang ở đâu.

Mộc Thần Dật liền nói: “Sư tỷ nói đùa rồi, dù ta đã vào Hoàng Cảnh thì đã sao, chẳng phải vẫn không làm gì được sư tỷ hay sao?”

Bạch Tương Y mỉm cười không nói, thực lực của Mộc Thần Dật đã khiến nàng vô cùng kinh ngạc. Ngay cả cao thủ Thiên Cảnh bình thường cũng không thể nào dễ dàng phát hiện ra nàng.

Mà Mộc Thần Dật chỉ dựa vào thần hồn đã có thể biết nàng tới, điều này đã đủ để nói lên vấn đề.

Nếu như lần đầu gặp gỡ nàng còn có thể áp chế Mộc Thần Dật, thì bây giờ nàng chỉ có nước chạy trốn mà thôi.

Mộc Thần Dật nhìn đối phương hỏi: “Sư tỷ, chúng ta nói chuyện chính đi! Về chuyện lần trước, Tông chủ tỷ tỷ nói sao rồi?”

Bạch Tương Y nói: “Sư phụ nói có thể trao đổi, nhưng công pháp và linh kỹ Chuẩn Thánh phẩm trong tông vốn không có nhiều, mỗi thứ chỉ có thể cho ngươi một quyển.”

“Còn về Thiên phẩm, công pháp và linh kỹ mỗi loại cho ngươi mười quyển. Dưới Thiên phẩm thì có thể cho ngươi tất cả, ngươi hẳn là biết nguyên nhân chứ?”

Mộc Thần Dật gật đầu.

Hắn đương nhiên biết nguyên nhân. Đồ vật Chuẩn Thánh phẩm đối với Dao Quang Tông mà nói cũng là bảo vật trấn tông, dù chỉ là bản sao cũng không thể nào đưa hết cho hắn.

Bạch Tử Tịch thân là Tông chủ, cũng phải suy xét cho Dao Quang Tông. Lỡ như bị tiết lộ ra ngoài, Dao Quang Tông sẽ tổn thất nặng nề.

Nhưng dùng một bản sao công pháp và linh kỹ để đổi lấy một món Linh Khí Chuẩn Thánh phẩm thì Dao Quang Tông vẫn có thể chấp nhận được.

Còn về Thiên phẩm, Dao Quang Tông không tính là nhiều nhưng cũng có đến mấy chục quyển. Dưới Thiên phẩm thì không cần quá coi trọng, không ảnh hưởng đến đại cục.

Bạch Tương Y nhìn Mộc Thần Dật, hỏi: “Sư đệ thấy thế nào? Nếu không có vấn đề gì, ta có thể giao đồ cho ngươi ngay bây giờ.”

Mộc Thần Dật nói: “Đương nhiên không thành vấn đề, ta chịu thiệt một chút cũng không sao. Coi như Tông chủ tỷ tỷ không cho ta thứ gì, ta đưa Linh Khí cho nàng chẳng phải cũng là điều nên làm sao!”

“Lúc đó ta đòi những thứ này cũng chỉ là thuận miệng nói thôi. Ta thân là đệ tử Dao Quang Tông, được tông môn che chở, cống hiến cho tông môn chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

Bạch Tương Y đã quen với sự mặt dày của Mộc Thần Dật. Còn cống hiến? Lần trước ở Tháp Truyền Thừa, đến cả lớp đất trồng U Minh Chi Hoa mà tên này cũng không tha.

Đừng nói là cống hiến, tên này không vặt lông tông môn đã là may mắn lắm rồi.

Bạch Tương Y liền cười nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ quay về bẩm báo lại với sư phụ từng lời của sư đệ, không sót một chữ.”

“Sư đệ có được giác ngộ thế này, chắc hẳn sư phụ cũng sẽ rất vui mừng. Nếu đệ tử trong tông ai cũng được như sư đệ, Dao Quang Tông nhất định sẽ càng thêm hùng mạnh.”

Mộc Thần Dật thấy Bạch Tương Y xoay người định đi, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng. Hắn chỉ nói lời khách sáo thôi, sao có thể là thật được chứ?

“Sư tỷ, nếu tỷ đã mang đồ đến rồi mà ta không nhận, chẳng phải là quá bất cận nhân tình sao? Chẳng phải là phụ tấm lòng của Tông chủ tỷ tỷ sao?”

“Ta đành phải miễn cưỡng nhận lấy, kẻo Tông chủ tỷ tỷ lại nghĩ ta không nể mặt nàng.”

Vừa nói, hắn vừa lấy thanh trường đao Linh Khí ra rồi nhét vào tay Bạch Tương Y.

Lúc rụt tay về, hắn còn tiện tay bóp nhẹ bàn tay mềm mại của nàng.

Bạch Tương Y tức giận vì bị trêu chọc, nhưng cũng chẳng làm gì được hắn.

“Sư đệ, không sợ ta cầm Linh Khí đi mất, không đưa đồ cho ngươi sao?”

Mộc Thần Dật nói: “Ta và sư tỷ tâm đầu ý hợp, từng kề vai chiến đấu trong di tích, lại giúp đỡ lẫn nhau ở Tháp Truyền Thừa, tình nghĩa sâu đậm.”

“Ta sao có thể không tin sư tỷ chứ?”

Bạch Tương Y dùng ngón tay khẽ vuốt lưỡi đao, nhìn Mộc Thần Dật với ánh mắt khinh khỉnh. Nàng còn lạ gì Mộc Thần Dật nữa sao?

Lần trước khi họ đến Tháp Truyền Thừa, Khương Minh Vũ đã bị hắn chỉnh thê thảm đến mức nào? Đến giờ vẫn còn đang bế quan, không dám lộ mặt, chỉ sợ vừa ra ngoài đã bị những người bị cướp đồ vây đánh.

Nếu nàng thật sự cầm đồ bỏ chạy, hắn có để cho nàng yên không?

Bạch Tương Y liền nói: “Sư đệ đã giở trò gì trên đây rồi phải không?”

Mộc Thần Dật đáp: “Sư tỷ nói gì vậy, ta chỉ để lại một tia ấn ký thần hồn thôi mà, chỉ là sợ lỡ làm mất thôi, sư tỷ đừng nghĩ nhiều.”

Hắn để lại tia ấn ký này, cho dù đối phương có bỏ chạy, hắn vẫn có thể dùng Ẩn Thức Thăng Hồn Thuật để cảm ứng vị trí của Linh Khí, không cần sợ Bạch Tương Y hòa vào giữa đất trời.

Bạch Tương Y nói: “Sư đệ làm việc thật cẩn thận!”

Vừa nói, nàng vừa đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho Mộc Thần Dật.

“Thứ ngươi muốn ở trong này, xem đi!”

“Không có vấn đề gì, ta phải mang Linh Khí về đây.”

Mộc Thần Dật nghe vậy, lập tức cầm nhẫn lên xem xét.

“Ta sao có thể không tin Tông chủ tỷ tỷ và sư tỷ được chứ? Coi ta là người thế nào vậy?”

Hắn xem một lượt thấy không có vấn đề gì, lúc này mới cất đồ đi.

Bạch Tương Y liếc Mộc Thần Dật một cái, tên này đúng là không cần chút mặt mũi nào.

Thấy Mộc Thần Dật đã kiểm tra xong, nàng nói: “Vậy ta không làm phiền sư đệ ở đây lên cơn động kinh, à không, là hóng gió nữa.”

Mộc Thần Dật thấy đối phương vừa mắng mình xong đã định chuồn, sao có thể chịu thiệt như vậy được?

Hắn lập tức gọi: “Sư tỷ, khoan đã!”

Bạch Tương Y xoay người, mở miệng hỏi: “Sư đệ, còn chuyện gì… Ưm…”

Nàng còn chưa nói hết lời đã bị Mộc Thần Dật hôn lên đôi môi đỏ mọng.

Mộc Thần Dật hôn lên môi nàng, còn vươn lưỡi liếm nhẹ một cái.

Ngay sau đó, hắn vận chuyển Thần Linh Bộ, thoáng cái đã biến mất không còn tăm hơi.

Bạch Tương Y mắng: “Tên khốn! Hôn xong liền chạy, ngươi có phải đàn ông không vậy?”

Nàng tức không chịu nổi, nhưng cũng chẳng làm gì được Mộc Thần Dật.

Bạch Tương Y không cảm nhận được hơi thở của Mộc Thần Dật, liền vuốt môi mình, thở dài.

“Ngươi đã có các sư muội, ngay cả sư phụ của mình cũng… cớ gì còn đến dây dưa với ta?”

Bạch Tương Y đứng trên đỉnh núi, nhìn lên bầu trời vô tận. Hồi lâu sau, thân ảnh nàng tan biến, rời khỏi nơi này.

Trong khi đó, Mộc Thần Dật đã ở một sơn cốc cách đó vạn dặm.

Hắn ngồi trên một tảng đá lớn bên bờ suối, lấy toàn bộ công pháp và linh kỹ trong chiếc nhẫn ra.

Mộc Thần Dật nhìn đống bản sao, ước chừng cũng phải có ít nhất một nghìn quyển.

Hắn cũng lười sắp xếp, trực tiếp mở hệ thống, chọn thu hồi hàng loạt.

【 Ký chủ thu hồi công pháp Chuẩn Thánh phẩm Thánh Quang Quyết, linh kỹ Chuẩn Thánh phẩm…, tổng cộng nhận được 270.000 điểm hệ thống. 】

Mộc Thần Dật nhìn thông báo của hệ thống, không khỏi mỉm cười. Quả nhiên so với việc thu hồi trực tiếp Linh Khí thì cách này lời hơn, ít nhất cũng nhiều hơn mười bảy vạn điểm.

Hắn vội vàng mở giao diện thuộc tính của mình, nhìn vào một mục trong đó.

【 Điểm hệ thống: 970.000 】

Mộc Thần Dật nhìn gần một triệu điểm hệ thống mình đang có, lần đầu tiên cảm thấy mình vô cùng giàu có.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!