Virtus's Reader

STT 324: CHƯƠNG 323: THÂN Ở NƠI KHÁC, LÒNG TẠI NƠI HUYNH

Lữ Lâm An nói: “Sư muội, dù muội muốn ở bên ai thì cũng nên tìm một người đáng tin cậy chứ!”

“Tên tiểu tử này vây quanh bao nhiêu nữ nhân như thế, sao có thể là thứ tốt được?”

Mộc Thần Dật nghe vậy liền không vui.

“Ồ! Ngươi đây là công kích cá nhân, là phỉ báng ta!”

“Ngươi mà còn ăn nói hàm hồ, lão tử sẽ không khách sáo với ngươi đâu.”

Lữ Lâm An khinh thường đáp: “Chỉ bằng ngươi?”

Ba cô gái đứng bên cạnh hiển nhiên cũng đã nổi giận. Tuy các nàng cũng thấy Mộc Thần Dật chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng người khác thì không được phép nói ra điều đó!

“Ngươi là cái thá gì mà dám nói về nam nhân của chúng ta?”

“Cũng không soi lại xem mình có xứng không?”

“Hắn rõ ràng là đang để ý Băng Thanh, lại còn viện cớ này cớ nọ, thật ghê tởm!”

“Hắn mà cũng dám tơ tưởng đến Băng Thanh, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!”

Lữ Lâm An tức đến sôi máu, nắm tay đã siết chặt, mái tóc dài cũng tung bay dưới sự chấn động của linh khí.

“Xem ra, ta đây với tư cách là sư huynh, cũng đến lúc phải dạy dỗ các ngươi cách nói chuyện với sư huynh rồi.”

Mộc Thần Dật khinh khỉnh đáp: “Ồ, vậy thì ta rất muốn được lĩnh giáo đây.”

Lữ Lâm An càng thêm khinh thường Mộc Thần Dật. Đối phương chẳng qua chỉ là Vương Cảnh ngũ trọng, vậy mà lại không biết trời cao đất dày như thế, hắn không hiểu các trưởng bối trong tông đã dạy dỗ y kiểu gì.

“Hôm nay sư huynh đây sẽ giáo huấn ngươi một trận ra trò.”

Nói rồi, hắn định tiến lên.

Nhưng lại bị một giọng nói cắt ngang.

“Sư huynh, khoan đã, chuyện này dừng ở đây thôi!”

Lữ Lâm An nghe vậy, quay người nhìn Bạch Tương Y rồi nhíu mày.

Đối phương là đệ tử của Tông chủ, lại cùng một gia tộc với ngài ấy, hắn không thể đắc tội được.

Nhưng nếu bắt hắn phải nén giận, chẳng phải là mất hết mặt mũi sao?

Lữ Lâm An bèn hỏi: “Sư muội, muội có thể đừng nhúng tay vào chuyện này được không? Muội yên tâm, ta chỉ giáo huấn hắn một chút chứ không ra tay độc ác đâu.”

Bạch Tương Y nói: “Chuyện này, đến đây là hết! Sư huynh, ta làm vậy là vì tốt cho huynh thôi!”

Nàng biết thực lực của Mộc Thần Dật, nếu không ngăn cản, Lữ Lâm An chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Khương Minh Vũ lúc trước thảm đến mức nào cơ chứ?

Nàng không muốn Lữ Lâm An lại đắc tội với Mộc Thần Dật, dù sao thiên phú của hắn cũng không tệ, thêm một thời gian nữa, hắn vẫn sẽ là một nhân vật quan trọng của Dao Quang Tông.

Lữ Lâm An thấy Bạch Tương Y không đồng ý, đành nói: “Thôi được! Ta nể mặt sư muội, lần này tha cho hắn.”

“Nếu có lần sau, ta sẽ không dung túng hắn nữa.”

Bạch Tương Y nói: “Cảm ơn.”

Chỉ là khi nói, nàng lại nhìn Mộc Thần Dật. Nàng không thể không cảm ơn y đã không động thủ, xem như cũng đã nể mặt nàng.

Lữ Lâm An không để ý đến chi tiết này, tưởng Bạch Tương Y đang nói với mình, bèn đáp: “Sư muội khách sáo rồi, không cần cảm ơn, sư huynh cáo từ trước.”

Lúc rời đi, hắn truyền âm cho Mộc Thần Dật: “Tiểu tử, tốt nhất ngươi nên cầu cho Bạch sư muội lúc nào cũng ở bên cạnh ngươi.”

Mộc Thần Dật nhìn bóng lưng Lữ Lâm An, không khỏi mỉm cười, xem ra đã đến lúc ngựa quen đường cũ rồi.

Lạc Băng Thanh nói: “Ta không ngờ hắn lại là người như vậy, xin lỗi…”

Mộc Thần Dật đưa tay vuốt ve gò má Lạc Băng Thanh, cười nói: “Chuyện này không liên quan gì đến nàng cả. Chúng ta đều là vợ chồng già rồi, sau này đừng nói những lời như vậy nữa.”

Lạc Băng Thanh gật đầu.

Mộc Lệ Dao nói: “Người này thật quá đáng.”

Vương Thi Mộng gật đầu, nói: “Hắn đã để ý sư tỷ ngay từ đầu rồi.”

Mộc Thần Dật nói: “Không sao, cứ từ từ chơi với hắn là được.”

Vận Tiểu Vũ truyền âm: “Ngươi chắc chắn lại định đi làm chuyện xấu, dẫn ta đi cùng được không?”

Mộc Thần Dật nghĩ một lát rồi đáp: “Không được, tu vi của muội bây giờ chưa cao, dễ bị bại lộ. Muội cứ tập trung tu luyện đi, lần sau ta sẽ dẫn muội theo.”

Vận Tiểu Vũ cũng không nói gì thêm nữa.

Bạch Tương Y nhìn Lữ Lâm An rời đi, sau đó quay người truyền âm cho Mộc Thần Dật: “Sư đệ, đừng làm quá.”

Mộc Thần Dật cười đáp: “Yên tâm đi! Ta luôn rất có chừng mực mà, sư tỷ còn không biết sao?”

Bạch Tương Y đương nhiên biết, không ai rõ hơn nàng.

Nửa đêm.

Mọi người gần như đã giải tán hết.

Mộc Thần Dật cũng đưa mấy bà vợ của mình về lều.

Sau đó, hắn nói với bốn cô gái: “Vi phu ra ngoài một lát, các nàng ngoan ngoãn chờ ta về.”

Bốn cô gái gật đầu, họ đều biết Mộc Thần Dật định đi làm gì.

Mộc Thần Dật chậm rãi ra khỏi lều, tìm một góc khuất rồi thay một bộ đồ đen, đồng thời thay đổi cả dung mạo.

Hắn lấy ra một chiếc khăn đen che mặt, sau đó nghênh ngang đi lại trong doanh trại.

Trang phục của Mộc Thần Dật lúc này không khác người của Ảnh Vân Tông là mấy, nên cũng không ai để ý.

Hắn chỉ cách lều của Lữ Lâm An chừng mười mấy trượng, đi vài bước đã đến một nơi cách lều đối phương hơn năm mét.

Đúng lúc này, Lữ Lâm An vừa hay bước ra từ trong lều.

Hắn liếc nhìn Mộc Thần Dật ở cách đó không xa, một tên cặn bã Vương Cảnh ngũ trọng, hắn đương nhiên chẳng thèm để tâm, sau đó liền đi về phía sau doanh trại.

Mộc Thần Dật chờ một lát, sau đó dùng Ẩn Thức Thăng Hồn Thuật để thu liễm hoàn toàn hơi thở rồi mới chậm rãi bám theo.

Khoảng vài phút sau.

Mộc Thần Dật theo Lữ Lâm An đến một khu rừng nhỏ sau núi của doanh trại, loáng thoáng còn nghe thấy những âm thanh kỳ lạ vọng ra từ trong rừng.

Thấy Lữ Lâm An nhìn ngó xung quanh, hắn lập tức nấp sau một gốc cây.

Lữ Lâm An tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã vào sâu trong rừng.

Lúc này, một bóng người xuất hiện trước mặt Lữ Lâm An.

“Lữ sư huynh, huynh làm nô gia chờ khổ quá đi!”

Mộc Thần Dật nấp sau cây nhìn sang, phát hiện đó là Lâm Di đã gặp ban ngày, thầm nghĩ: “Cẩu nam nữ!”

Lữ Lâm An nói với Lâm Di: “Ta đến rồi đây còn gì!”

Lâm Di dựa vào lòng Lữ Lâm An, rồi đưa ngón trỏ tay phải lướt trên ngực hắn.

Còn tay trái của nàng đã lần xuống phía dưới, tóm lấy vật kia của hắn.

“Nô gia nhớ huynh lắm đó!”

Lữ Lâm An không nén được rên khẽ một tiếng, một tay siết chặt eo nàng, tay kia đã luồn vào trong vạt áo.

“Nhớ ta? Ngươi cũng nói như vậy với Ninh Vạn Dặm đúng không!”

“Chắc là buổi chiều, ngươi đã hầu hạ hắn thoải mái lắm nhỉ!”

Nơi đẫy đà trắng nõn của Lâm Di bị bóp mạnh một cái, nàng nhíu mày, bất giác “ưm” một tiếng.

“Lữ sư huynh sao lúc nào cũng nói những lời làm tổn thương người ta vậy?”

“Buổi chiều, nô gia tuy người ở chỗ Ninh sư huynh, nhưng lòng vẫn luôn vướng bận Lữ sư huynh, trong lòng gọi tên cũng là Lữ sư huynh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!