STT 378: CHƯƠNG 377: NGHIÊM HÌNH BỨC CUNG
Vương Thụy mỉm cười, ngay sau đó, những đường vân màu tím trên cổ hắn lan thẳng lên mặt, gương mặt vốn trắng nõn cũng sạm đen đi trông thấy.
“Xem ra, ngươi không định ngụy trang nữa rồi.”
Mộc Thần Dật nhìn về phía đối phương, nói: “Tông chủ đại nhân đã sớm phát hiện, ta mà còn giả vờ nữa, chẳng phải sẽ bị tông chủ cười chê sao?”
Vốn dĩ hắn cũng không nghĩ có thể lừa được đối phương, dù sao hắn không hề hiểu biết về vị Phó tông chủ của Vạn Độc Môn. Cứ cho là khí tức giống nhau, nhưng thói quen sinh hoạt khác biệt, đối phương rất dễ dàng phát hiện ra.
Hắn chỉ muốn dụ đối phương ra ngoài mà thôi, nhưng không ngờ đối phương lại chủ động dẫn hắn rời khỏi doanh địa.
Bây giờ Mộc Thần Dật càng có thể chắc chắn rằng tấm lệnh bài kia không hề đơn giản, nếu không đối phương chỉ cần hô một tiếng trong doanh địa là hắn sẽ bị vây công ngay lập tức.
Vương Thụy nhìn Mộc Thần Dật, đoạn nói: “Các hạ tự mình khai ra, hay muốn ta dùng biện pháp mạnh?”
Mộc Thần Dật nuốt viên đan giải độc đã ngậm sẵn trong miệng, rồi cười nói: “Đã sớm nghe danh độc công của Vương tông chủ cái thế, hôm nay ta muốn lĩnh giáo một phen.”
Vương Thụy vung tay, một màn sương mù màu đen lập tức lan tỏa ra.
Mộc Thần Dật vội lùi lại.
Vương Thụy vận chuyển thân pháp, thoáng chốc đã áp sát Mộc Thần Dật, tung một chưởng vỗ tới.
Mộc Thần Dật vội vàng đánh ra một quyền, nhưng không dùng nhiều lực, sợ sẽ đánh chết đối phương.
Quyền chưởng giao nhau.
Vương Thụy nhân cơ hội tóm lấy nắm đấm của Mộc Thần Dật, ngay sau đó, bàn tay đỏ như máu của hắn liền phát ra một tia sáng.
Ngay lập tức, nắm đấm bị đối phương tóm lấy của Mộc Thần Dật bắt đầu đỏ rực, sắc đỏ lan dần lên cánh tay, thậm chí ra toàn thân.
Vương Thụy buông Mộc Thần Dật ra, cười nhạo nói: “Không biết tự lượng sức mình, cho dù là Thiên Quân Cảnh cũng không dám cận chiến với ta, vô tri sẽ phải trả giá bằng mạng sống!”
Mộc Thần Dật ngã xuống đất, sắc mặt đau đớn tột cùng, không ngừng rên rỉ.
Vương Thụy ngồi xổm xuống, túm cổ Mộc Thần Dật nhấc bổng lên, đoạn nói: “Ngươi lấy lệnh bài từ đâu ra, nói mau, ta có thể tha cho ngươi một mạng!”
Mộc Thần Dật vội nói: “Ta nói!”
Vương Thụy cười, hơi nới lỏng tay đang siết cổ đối phương.
Đúng lúc này, Mộc Thần Dật đột nhiên vươn ngón tay, nhanh như chớp điểm một cái vào người Vương Thụy.
Hai người ở khoảng cách quá gần, hơn nữa Vương Thụy lại cực kỳ tự tin vào độc công của mình, nên hoàn toàn không ngờ tới sự cố này.
Vương Thụy trúng chiêu, thân thể lập tức mềm nhũn ra.
Mộc Thần Dật đứng dậy, sau đó lại cách không điểm ra mấy chỉ, hoàn toàn phong bế linh mạch của đối phương.
Mà những chỗ biến đỏ trên người và tay hắn cũng lập tức trở lại như cũ.
Vương Thụy nhìn Mộc Thần Dật, nói: “Không thể nào, ngươi đã trúng Căn Nguyên Chi Độc do ta dùng thân thể nuôi dưỡng, vốn không có thuốc giải, sao ngươi có thể không hề hấn gì?”
“Chuyện đó không quan trọng.”
Mộc Thần Dật nói, một chân dẫm lên người đối phương, sau đó tháo nhẫn trữ vật của hắn xuống.
Rồi hắn lấy ra hai tấm lệnh bài từ bên trong, tiếp đó lại lấy ra tấm lệnh bài của Phó tông chủ.
Ngay sau đó, hắn ghép ba tấm lệnh bài lại với nhau.
Lệnh bài phát ra ánh sáng màu lam nhàn nhạt, rồi một khe nứt xuất hiện ngay giữa tấm lệnh bài của tông chủ.
Khe nứt mở ra, từ bên trong bay ra một chiếc chìa khóa màu trắng và một tấm bản đồ.
Mộc Thần Dật liếc nhìn tấm bản đồ, cảm thấy có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã thấy ở đâu.
Hắn cất đồ đi.
Ngay sau đó nói: “Vương tông chủ, ngươi tự mình nói, hay muốn ta phải động thủ nghiêm hình bức cung?”
Vương Thụy nói: “Ta đường đường là một tông chủ, há có thể sợ ngươi nghiêm hình bức cung?”
Mộc Thần Dật cười nói: “Rất tốt, ta thích nhất là những kẻ xương cứng!”
Nói rồi hắn xòe tay, trên lòng bàn tay đã xuất hiện mấy cái bình nhỏ.
Mộc Thần Dật mở hết nắp bình, sau đó đổ toàn bộ đan dược và bột phấn bên trong vào miệng Vương Thụy.
Vương Thụy khinh thường nói: “Độc dược sao?”
“Định dùng thứ này để bắt ta khai ra bí mật ư? Si tâm vọng tưởng!”
Hắn chính là kẻ chơi độc, sao có thể sợ độc dược được?
Mộc Thần Dật nói: “Là độc dược, nhưng toàn bộ đều là xuân dược. Cho dù môn chủ ngươi có kháng thuốc mạnh đến đâu, cũng không thể chịu được liều lượng của bốn bình chứ?”
Vương Thụy sững sờ, hắn chơi độc chứ có rảnh rỗi đi chơi xuân dược bao giờ! Lấy đâu ra kháng tính?
Huống chi, đó là tận bốn bình!
Lúc này, dược tính cũng dần phát tác.
Vương Thụy chỉ cảm thấy dưới bụng trào lên một luồng hơi nóng, trong nháy mắt lan ra toàn thân. Chưa đầy mấy giây, cả người hắn như rơi vào lò lửa, nóng đến muốn mạng.
Hắn bất giác cào cấu cơ thể mình, áo ngoài đã bị hắn xé rách mấy mảng.
Vương Thụy không khỏi lăn lộn trên mặt đất, áp mặt xuống đất cọ tới cọ lui, da mặt hắn nhanh chóng bị mài rách.
Hắn muốn dùng cơn đau để át đi cảm giác khô nóng trong người, nhưng vô ích, chẳng khác nào muối bỏ bể.
Mộc Thần Dật nói: “Vương tông chủ, với liều lượng này, ngươi không chịu nổi đâu, mau nói sớm đi! Kẻo lại nổ tan xác mà chết.”
Vương Thụy tiếp tục lăn lộn, mặt đất nơi hắn lăn qua trực tiếp xuất hiện mấy cái lỗ nhỏ.
Trông như bị một vật giống côn gậy đâm vào.
Mộc Thần Dật thấy đối phương vẫn muốn cố gắng, cũng không vội, hắn ngồi xuống một chỗ không xa, rồi bắt đầu nghiên cứu tấm bản đồ.
Hắn nhìn vài lần, đột nhiên nhớ tới tấm bản đồ lấy được từ trong nhẫn của tên Thực Thi Ma tên Linh Sanh mà hắn đã giết trước đó, hình như cực kỳ giống với tấm này.
Hắn lập tức tìm tấm bản đồ kia trong nhẫn ra, đặt hai tấm cạnh nhau so sánh, phát hiện quả nhiên gần như giống hệt, nhưng tấm của Linh Sanh rõ ràng không chi tiết bằng tấm này.
Chỉ có điều, trên tấm bản đồ này không hề có địa danh nào được đánh dấu, duy chỉ có một ngọn núi cao có tên là Trong Mây Sơn.
Mộc Thần Dật nhìn Vương Thụy đang quằn quại trên đất, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Vạn Độc Môn có cấu kết với Ma Tộc?”
Hắn đi về phía Vương Thụy, rồi tung một cước đá thẳng vào.
Vương Thụy bị đá bay, đập thẳng vào một tảng đá lớn bên cạnh, tảng đá nứt ra, Vương Thụy kẹt cứng bên trong.
Mộc Thần Dật đi tới gần, hỏi: “Vẫn chưa chịu nói sao?”
Vương Thụy lúc này cực kỳ khó chịu, đã ở bên bờ vực sụp đổ, hắn biết nếu cứ tiếp tục thế này, chưa đến nửa khắc nữa, hắn chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ.
Hắn lập tức nói: “Ta nói… Ngươi… muốn… biết… cái gì?”
Mộc Thần Dật lấy ra bản đồ và chìa khóa, nói: “Chuyện về hai thứ này.”
Hắn tiện tay ném một viên đan dược xuống đất: “Viên đan này có thể tạm thời áp chế dược tính.”
Vương Thụy lập tức giãy giụa thoát khỏi tảng đá, vơ lấy viên đan dược trên đất, rồi lập tức nuốt cả đan dược lẫn bùn đất vào bụng.
Mấy giây sau, sắc mặt hắn cuối cùng cũng khá hơn một chút, cảm giác khô nóng trên người cũng đã vơi đi quá nửa.
Mộc Thần Dật nhìn đối phương: “Nói mau!”