Virtus's Reader

STT 452: CHƯƠNG 451: SƯ HUYNH, ĐỪNG TRÊU CHỌC TA NỮA

Kể từ lần trước bị Mộc Thần Dật chiếm hết tiện nghi, Tô Niệm Vi đã có những cảm xúc khác lạ đối với hắn.

Dù sao đối phương cũng thực lực cường đại, lại có dung mạo tuấn tú như vậy. Hơn nữa, sau lần gặp lại này, nàng luôn cảm thấy hắn còn đẹp hơn cả trước kia.

Chẳng qua sau đó, vì nghe được những thủ đoạn của Mộc Thần Dật trên chiến trường mà nàng có chút sợ hãi. Lại thêm không có cơ hội ở riêng cùng hắn, nên thứ tình cảm mờ ám kia cũng phai nhạt đi ít nhiều.

Nhưng khi hai người lại có hành động thân mật như vậy, thứ tình cảm vốn đã phai nhạt lại một lần nữa trở nên sâu đậm.

Tô Niệm Vi quay đầu nhìn Mộc Thần Dật, thấy hắn đang ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm.

Nàng bất giác đưa tay, muốn vuốt ve gò má tuấn dật của hắn, nhưng tay mới đưa ra được nửa chừng đã ý thức được có gì đó không đúng, nữ nhi phải rụt rè.

Tô Niệm Vi rụt tay về, khẽ nhíu mày, thầm mắng mình: “Tô Niệm Vi, mày đúng là đồ ngốc, mày đã để người ta làm vậy rồi, còn rụt rè cái quái gì nữa!”

Nhưng nàng đã thu tay về, làm sao còn mặt dày mà đưa lên sờ lần nữa.

Mộc Thần Dật đã thấy hết hành động vừa rồi của nàng.

Bàn tay trái của hắn vẫn đặt trong vạt áo nàng, còn tay phải đang ôm eo nàng thì vươn ra, nắm lấy bàn tay mềm mại của đối phương rồi đặt lên mặt mình.

“Muốn sờ thì cứ sờ, không cần e ngại, cũng không cần khách sáo với sư huynh, cùng lắm thì ta chịu thiệt một chút thôi.”

Gương mặt đẹp trai này của hắn, chẳng lẽ không phải để cho nữ nhi ngắm và sờ hay sao?

Bàn tay nhỏ của Tô Niệm Vi nhẹ nhàng vuốt ve gò má Mộc Thần Dật, giữ cùng một nhịp điệu với bàn tay trái của hắn.

Trên mặt nàng ánh lên niềm vui nho nhỏ, nhưng đồng thời cũng có chút mất mát…

Mộc Thần Dật quan sát hai vị đại đế chiến đấu, luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì, có chút không đã ghiền.

Ngay sau đó, hắn dứt khoát kéo bung hơn nửa vạt áo của nàng, đưa cả hai tay vào trong.

Tô Niệm Vi “ưm” một tiếng, cũng dùng cả hai tay vuốt ve gương mặt Mộc Thần Dật, dù sao cũng không thể để mình chịu thiệt được.

Hai người không đợi lâu, khoảng ba mươi phút sau, đại quân Ma tộc bắt đầu rút lui.

Trên không trung, Lãnh Nguyên Húc và vị đại đế của Ma tộc cũng đã ngừng tay.

“Lãnh Nguyên Húc, ngươi già rồi, uy thế không còn được như xưa. Hôm nay ngươi cản được bản đế, nhưng trăm năm, ngàn năm sau, ngươi còn cản nổi không?”

“Đừng để đến lúc đó bản đế vẫn khí phách hăng hái, phong độ như xưa, còn ngươi đã sớm hóa thành một nắm đất vàng, biến mất khỏi thế gian này, ha... ha... ha…”

Vị đại đế của Ma tộc lải nhải một tràng với Lãnh Nguyên Húc, thấy đại quân đã an toàn rút lui, hắn liền lập tức bay ngược ra ngoài.

“Lãnh Nguyên Húc, bản đế sẽ còn trở lại…”

Lãnh Nguyên Húc nhìn Ma tộc rút lui, sắc mặt dịu đi không ít. Đại chiến kéo dài gần hai tháng, thương vong của Đế quốc Võ Linh không thể nói là không lớn.

Số binh sĩ tử trận đã lên tới gần hai triệu, người bị thương cũng gần ba triệu, nhưng lại chẳng có cách nào tốt hơn.

Đại chiến một khi đã nổ ra, chỉ có thể lấy mạng người để lấp.

“Nhanh chóng cứu chữa các tướng sĩ và đệ tử các tông bị thương, dọn dẹp chiến trường, nâng cao cảnh giác, đề phòng Ma tộc quay lại.”

Giọng nói của Lãnh Nguyên Húc vang vọng khắp chiến trường, còn bản thân hắn thì đã biến mất.

Hắn trở về doanh trướng, ngồi xuống trước bàn, cả người có vẻ hơi suy sụp.

Đối phương nói không sai, hắn đã già rồi, khí huyết đã có phần suy bại…

Nếu không phải trước đó nhận được chút lợi ích trong di tích, hắn muốn chống đỡ vị đại đế Ma tộc kia thật sự sẽ có chút khó khăn.

Trên vách núi cách chiến trường mấy chục dặm.

Dưới một hồi trêu chọc của Mộc Thần Dật, Tô Niệm Vi đã có chút ý loạn tình mê, thân thể mềm nhũn, nếu không phải được hắn ôm lấy, e là đã ngã sõng soài trên đất.

Mộc Thần Dật vuốt ve tấm lưng nàng, thỉnh thoảng lại hít nhẹ mùi hương trên người đối phương, tâm tình vô cùng khoan khoái.

Tô Niệm Vi nũng nịu nói: “Sư… Sư huynh, huynh đừng trêu chọc ta nữa… Ta… ta không chịu nổi đâu…”

Mộc Thần Dật nghe vậy mới thu liễm lại một chút, nhưng vẫn ôm chặt lấy nàng.

Hắn thấy ở phía xa, binh lính của Đế quốc Võ Linh đã dọn dẹp xong chiến trường và đều đã trở về phòng tuyến.

Hắn nói: “Sư muội, có thể vào được rồi.”

Tô Niệm Vi nghe vậy, ngượng ngùng nói: “Sư huynh… Người ta còn… Chúng ta đừng ở bên ngoài được không…”

Nàng không có kinh nghiệm về phương diện này, tuy có chút mong chờ, nhưng bảo nàng làm chuyện đó ở ngoài trời thế này, nàng vẫn thấy hơi xấu hổ và bất an.

Nàng cảm thấy chuyện như vậy nên tìm một nơi yên tĩnh, riêng tư thì hơn…

Mộc Thần Dật đang nhìn về phía phòng tuyến nên không để ý đến biểu cảm của nàng.

Hắn thuận miệng đáp: “Chúng ta vào phòng tuyến, đương nhiên là không ở bên ngoài rồi!”

“Đi thôi!”

Mộc Thần Dật nói rồi kéo lại vạt áo đã bị hắn kéo xuống vai cho nàng, sau đó nắm tay nàng bay về phía phòng tuyến.

Tô Niệm Vi sững sờ, ngay sau đó cả khuôn mặt đỏ bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.

Thật ra cũng không thể trách nàng hiểu lầm.

Lúc Mộc Thần Dật nói câu đó, toàn thân hắn đều căng cứng, lại còn liên tục cọ vào người nàng. Quan trọng hơn là, khi nói “Có thể vào được rồi”, hắn còn không ngừng ngẩng đầu.

Nếu đổi lại là tiểu cô nương khác, chắc chắn cũng sẽ hiểu lầm.

Mộc Thần Dật thấy biểu cảm của Tô Niệm Vi không đúng, định thần lại mới nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn chỉ hận không thể tự tát cho mình một cái.

Hắn vô tình mà lại phụ tấm lòng của người ta rồi sao!

Mộc Thần Dật dừng lại, ôm nàng vào lòng, dùng ngón tay nâng cằm nàng lên.

Hắn nhìn Tô Niệm Vi đã e thẹn vô cùng, chỉ cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu, không nhịn được mà hôn tới.

Tô Niệm Vi nhắm mắt lại, cơ thể hơi run rẩy, dù có chút kháng cự nhưng vẫn từ từ đáp lại hắn.

Mộc Thần Dật dễ dàng cạy mở đôi môi của nàng.

Hai người hòa vào làm một.

Một lúc sau.

Mộc Thần Dật nói: “Niệm Vi, hay là chúng ta vào phòng tuyến rồi tìm một nơi yên tĩnh, sau đó… hê hê hê…”

Tô Niệm Vi mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Không… không cần…”

Chuyện thế này sao lại đi hỏi nữ nhi chứ, không thể bá đạo hơn một chút, vác thẳng lên vai rồi mạnh mẽ mang đi hay sao?

Tô Niệm Vi lập tức bay đi, sau đó truyền âm: “Ta muốn đi thăm phụ thân, ngươi đi cùng ta…”

Mộc Thần Dật phi thân đuổi theo, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, “Nhanh vậy đã muốn ra mắt phụ huynh rồi à!”

“Vậy ngươi đừng đi!”

“Đi chứ, sao có thể không đi được?”

Hai người bay vào trong doanh địa, lập tức có một đội binh lính vây lại.

Sau một hồi xác nhận, binh lính mới cho đi.

Mộc Thần Dật lấy lệnh bài ra, nói với tên lính dẫn đầu: “Xin tướng quân chỉ đường, chúng ta muốn đến thăm Tô tướng quân.”

Tên lính dẫn đầu thấy lệnh bài, lập tức quỳ xuống: “Tiểu nhân không biết đại nhân giá lâm, có nhiều mạo phạm, mong đại nhân thứ tội.”

“Tướng quân làm gì vậy? Mau đứng lên.”

Tên lính dẫn đầu đứng dậy, sau đó nói: “Đa tạ đại nhân. Tiểu nhân sẽ dẫn đường cho đại nhân ngay.”

“Làm phiền rồi.”

Mộc Thần Dật và Tô Niệm Vi đi theo sự dẫn đường của hắn, từ từ tiến vào sâu trong doanh địa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!