STT 483: CHƯƠNG 482: TA CŨNG KHÔNG PHẢI QUAN TÂM NGƯƠI!
Xi Minh lại nhìn về phía mấy người, nói: “Trong các ngươi, nếu có kẻ nào dám nói bậy, thì nắm đấm của bổn quân đây sẽ có đất dụng võ!”
Mấy tên thủ vệ nhìn thi thể còn mới nguyên trên mặt đất, đâu còn dám nói bậy, chỉ hận không thể khâu miệng lại ngay lập tức.
Xi Minh dặn dò thêm vài việc rồi rời khỏi tầng hai của lao ngục.
Mấy tên thủ vệ nhìn vị đội trưởng mới nhậm chức.
“Lão đại, sau này mong ngài chiếu cố nhiều hơn ạ!”
“Không dám, không dám!”
“Đội trưởng, ngài nói Giám ngục trưởng có ý gì vậy ạ?”
“Có ý gì thì ta không biết, nhưng tên Nhân tộc kia rõ ràng là không thể chọc vào. Sau này bảo các huynh đệ đừng chọc giận hắn, để tránh xảy ra chuyện.”
…
Mộc Thần Dật nằm trên giường, ung dung hưởng thụ sự phục vụ chu đáo.
Đột nhiên, cửa phòng giam lại vang lên tiếng gõ.
Mộc Thần Dật nhìn ra cửa, “Vào đi.”
Vị đội trưởng cai ngục mới nhậm chức mở cửa bước vào.
“Hàn… Hàn đại nhân, ngài khỏe, thật xin lỗi đã làm phiền ngài.”
“Ta là người phụ trách mới của đám cai ngục ở tầng hai này. Sau này ngài có việc gì cứ tìm tiểu nhân, việc tiểu nhân làm được sẽ làm ngay, việc không làm được cũng sẽ nghĩ cách làm cho ngài.”
Mộc Thần Dật nhìn đối phương, cười nói: “Tên Ma tộc nhà ngươi cũng không tệ, sau này cứ biểu hiện cho tốt, tiểu gia sẽ không gây khó dễ cho ngươi.”
“Đa tạ Hàn đại nhân.”
“Không có việc gì thì ra ngoài đi!”
Đội trưởng cai ngục không lui ra ngay mà vỗ tay.
Ngay sau đó, năm Dục Ma ăn mặc mát mẻ, dáng người quyến rũ, vô cùng nóng bỏng bước vào.
Đội trưởng cai ngục nói: “Hàn đại nhân, đây là Giám ngục trưởng sắp xếp cho ngài, ngài xem thử, nếu vừa lòng thì giữ lại, không hài lòng thì tiểu nhân đi đổi người khác ngay.”
Mộc Thần Dật liếc mắt nhìn, sau đó nói: “Giữ lại hết đi!”
Đội trưởng cai ngục nói với mấy Dục Ma: “Các ngươi ở lại, hầu hạ Hàn đại nhân cho tốt, nếu dám chọc giận đại nhân, các ngươi chết chắc.”
“Vâng ạ.”
Đội trưởng cai ngục lập tức cười nịnh nọt với Mộc Thần Dật, sau đó lui ra ngoài.
Mộc Thần Dật nhìn về phía mấy Dục Ma mới tới, trực tiếp vẫy tay, ra hiệu cho các nàng đến gần.
Hắn suy nghĩ một chút, rồi bắt đầu để mấy Dục Ma xoa bóp khắp người cho mình.
Hai ngày sau.
Mộc Thần Dật sống vô cùng thoải mái, ăn uống vệ sinh ngủ nghỉ đều có người phục vụ.
Phòng giam cũng đã được người tu sửa xong trong hai ngày này.
Mộc Thần Dật cũng nhận được một vài thông tin về Sát Hại.
Sát Hại, xếp hạng thứ 6, 56 trận quyết đấu, 54 thắng, 2 hòa.
Sát Hại am hiểu sử dụng song đao, ra tay tàn nhẫn. Trong 42 trận quyết đấu, hắn đã dùng đao lóc sạch huyết nhục trên người đối thủ, chỉ để lại một bộ xương khô.
Vì thủ đoạn tàn nhẫn vô cùng, cảnh tượng cực kỳ đẫm máu nên hắn rất được những “khán giả” kia yêu thích.
…
Mộc Thần Dật nhìn thông tin của đối phương, lắc đầu, gặp phải hắn thì đối phương không phải toi đời rồi sao?
Dù hắn có đứng yên không nhúc nhích, đối phương cũng chẳng chém nổi! Lưỡi đao sẽ quằn lại, còn hắn thì chắc chắn không hề hấn gì.
Dù là Đại Đế, trong tình huống không thể vận dụng tu vi, cũng rất khó làm hắn bị thương!
Sau đó, rất nhanh đã đến ngày quyết đấu giữa Mộc Thần Dật và Sát Hại.
Đội trưởng cai ngục đã đợi sẵn ở cửa.
Tiểu Yến giúp Mộc Thần Dật sửa sang lại quần áo, “Nô tỳ chờ đại nhân quay về.”
Mộc Thần Dật ngay sau đó bước ra khỏi phòng, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng cai ngục rời khỏi lao ngục, đi về phía lối vào đấu trường.
Không bao lâu, hắn liền nghe thấy tiếng reo hò của đám đông trong sân.
Mộc Thần Dật nghe động tĩnh, trong lòng có chút tiếc nuối. Đáng tiếc không thể tự mình đặt cược, nếu không hắn chắc chắn đã hốt một mẻ lớn rồi.
Trong sân vang lên một giọng nói.
“Thưa quý vị khán giả, xin mời nhân vật chính của ngày hôm nay, Sát Hại, chắc hẳn quý vị đã rất quen thuộc với hắn rồi, hãy thỏa sức hò reo đi!”
Mộc Thần Dật xuyên qua khe hở của cánh cổng sắt, nhìn rõ bộ dạng của Sát Hại.
Sát Hại đầu mọc hai sừng, tóc tai bù xù, da dẻ ngăm đen, thô ráp, là người của tộc Thiên Ma, một trong Bát đại Ma tộc.
Có lời đồn rằng tộc Thiên Ma là sản phẩm lai tạp giữa Ma tộc và loài mãng ngưu của Yêu tộc từ thời hoang cổ, trải qua thời gian dài diễn biến mới thành tộc Thiên Ma ngày nay.
Mộc Thần Dật nhìn đối phương, nghĩ thầm, hắn chưa từng nghe nói tộc Thiên Ma có bản lĩnh gì lợi hại, thứ duy nhất đáng khen có lẽ là phòng ngự.
Làn da thô ráp của đối phương, ngoài việc khó coi ra, thì lực phòng ngự có thể nói là mạnh nhất trong Bát đại Ma tộc.
Lúc này, trong sân lại vang lên tiếng nói.
“Thưa quý vị, tiếp theo đây, người sắp sửa lên sân khấu là một cường giả mới của đấu trường, trong trận quyết đấu lần trước, hắn đã dễ dàng đánh bại Bạo Quân, đủ để chứng minh thực lực của hắn!…”
Ngay sau đó, cổng sắt được mở ra.
Đội trưởng cai ngục nói: “Hàn đại nhân, ngài có thể lên rồi.”
Mộc Thần Dật bước vào trong đấu trường.
So với lần trước, tiếng reo hò của khán giả dành cho Mộc Thần Dật vẫn không lớn.
“Tên Nhân tộc này đúng là một hắc mã, nhưng so với Sát Hại thì vẫn kém xa.”
“Không sai!”
“Bạo Quân tuy lợi hại, nhưng cũng chỉ mạnh về sức lực, các phương diện khác yếu không chịu nổi. Tên Nhân tộc này có thể đánh bại Bạo Quân là thật, nhưng hôm nay đối mặt với Sát Hại thì không xong rồi!”
“Hôm nay tỷ lệ cược của Sát Hại là 1 ăn 4, của tên Nhân tộc kia là 1 ăn 8, cơ hội kiếm linh thạch của chúng ta tới rồi.”
…
“Quyết đấu bắt đầu.”
Vô số người đem toàn bộ gia tài đặt cược vào Sát Hại, vừa nghe thấy lời này, lập tức gào lên: “Sát Hại, lóc thịt tên Nhân tộc đó cho lão tử!”
“Lão tử đặt cược cả gia tài rồi đấy, ngươi đừng có lật kèo đấy nhé!”
…
Sát Hại giơ đao trong tay lên, liếm liếm thân đao, “Lâu rồi chưa được nếm mùi máu tươi, đặc biệt là máu của Nhân tộc, thật khiến ta hoài niệm a!”
Mộc Thần Dật nhíu mày, “Vậy thì ngươi cũng đừng liếm lưỡi đao chứ! Bị thương thì không tốt đâu?”
“Nhân tộc, ngươi vẫn nên quan tâm bản thân mình đi!”
“Không, ta không phải quan tâm ngươi! Ta sợ ngươi làm mình bị thương, máu chảy ra, mẹ nó ghê tởm chết đi được!”
Sát Hại múa song đao, bước về phía Mộc Thần Dật, “Xem ra phải lóc ngươi thêm mấy nhát!”
Hắn nói xong, cả người đột nhiên tăng tốc, một đao chém thẳng về phía bả vai Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật nghiêng người né tránh. Đối phương vừa ra tay không phải muốn kết liễu hắn, mà là muốn chém đứt cánh tay hắn, dụng tâm thật sự hiểm ác.
Theo ý định ban đầu của hắn, chắc chắn là cứ đứng yên cho đối phương chém tới, sau đó nhân lúc đối phương kinh ngạc mà ra tay, đánh cho hắn tàn phế luôn.
Nhưng hắn và Xi Minh đã bàn trước, không thể thắng quá dễ dàng, nếu không đối phương sẽ không kiếm được bao nhiêu lợi lộc.
Vì vậy, hắn phải cố gắng diễn sao cho có vẻ thắng một cách gian nan, đây chính là một việc đòi hỏi kỹ thuật.
Sát Hại né được đòn của Mộc Thần Dật, đồng thời, thanh đao còn lại đã đâm từ phía bên kia về phía sườn eo của hắn.
Mộc Thần Dật nhướng mày, cái thứ chó này lại định chọc vào thận của hắn, thế này mà nhịn được thì còn gì không nhịn được nữa!
Hắn lập tức lùi lại, ngay sau đó giả vờ loạng choạng, cả người ngã ngửa ra sau.