STT 506: CHƯƠNG 504: GIẬU ĐỔ BÌM LEO, CHẮC LÀ HỢP LÝ LẮM NH...
Mộc Thần Dật nhìn khuôn mặt lấm lem của Bạch Tử Tịch, lắc đầu, xem ra hiệu quả không lớn lắm.
Dù dung mạo tinh tế tú mỹ của nàng có bị bôi đen mấy vệt, trông vẫn xinh đẹp như vậy, thật là tạo nghiệt!
Mộc Thần Dật liền lau thêm vài cái nữa. Có cơ hội quang minh chính đại chiếm tiện nghi, tại sao không làm tới bến?
Bạch Tử Tịch ngửa mặt ra sau, "Được rồi, ngươi dừng tay đi."
Mộc Thần Dật dừng lại, sau đó đặt Bạch Tử Tịch xuống, "Tông chủ tỷ tỷ, tỷ nên giả vờ ngủ đi."
Bạch Tử Tịch nghe vậy, bèn nằm xuống nền đất lạnh băng rồi nhắm mắt lại.
Đúng lúc này.
Cửa phòng giam bị mở ra.
Hai tên cai ngục bước vào, nhìn Mộc Thần Dật đang định đưa tay sờ soạng.
“Hầy, tên nhóc này, đã hai ngày rồi mà vẫn chưa chơi chán à!”
“Nhân tộc quả nhiên ti tiện, cũng chỉ có chút tiền đồ này thôi.”
…
Hai tên cai ngục chế nhạo Mộc Thần Dật một phen, sau đó quát: “Tên nhóc, đi theo chúng ta!”
Sau đó, Mộc Thần Dật bị giải đến Quyết Đấu Trường.
Đối thủ lần này của Mộc Thần Dật là một người Nhân tộc.
Vì vậy hắn cũng không ra tay nặng, chỉ đánh đối phương ngất đi.
Mộc Thần Dật lại một lần nữa trở về phòng giam, đợi đám cai ngục rời đi, hắn liền ôm Bạch Tử Tịch đang nằm trên đất vào lòng lần nữa.
Bạch Tử Tịch nói: "Thả ta xuống đi, vết thương của ta đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần phải ôm như vậy."
Mộc Thần Dật đương nhiên không đồng ý, ôm đã thành thói quen, hắn bèn siết chặt vòng tay thêm vài phần.
Bạch Tử Tịch thở dài, vị tông chủ như nàng ở nơi này đã chẳng còn chút uy nghiêm nào, đối phương hoàn toàn không sợ, nàng chỉ đành mặc cho hắn ôm lấy eo mình.
Mộc Thần Dật lại đưa tay, vỗ nhẹ lên mặt nàng.
Bạch Tử Tịch nhíu mày hỏi: “Ngươi lại muốn làm gì?”
Mộc Thần Dật nói: “Hóa trang là để cho người ngoài xem, ta lại không phải người ngoài, đương nhiên vẫn muốn ngắm dung mạo thật của Tông chủ tỷ tỷ rồi.”
Hắn lau sạch vết bẩn trên mặt nàng, nhìn gò má trắng nõn ấy mà suýt nữa không nhịn được hôn lên.
…
Thời gian cứ thế từng ngày trôi qua.
Trong khoảng thời gian này cũng không xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.
Phòng giam của Mộc Thần Dật cũng không có thêm người mới nào bị nhốt vào.
Điều này có chút nằm ngoài dự đoán của hắn.
Thật ra, mấy hôm trước sở dĩ đông như vậy là vì tám vị đại đế của Ma Tộc gần như đều đã đến, số tù binh bị mang tới cũng đột ngột tăng lên.
Bây giờ gần như không còn Ma Tộc nào dẫn người tới nữa, nên tù binh cũng ít dần.
Những vị đại đế này ngoài việc mang tù binh đến tham gia quyết đấu, thực chất còn được mời tham dự lễ tế tổ của Song Hồn Ma Tộc.
Vốn dĩ các tộc khác không muốn tham gia tế điển của tộc khác, nhưng ai bảo thực lực của Song Hồn Ma Tộc quá mạnh cơ chứ?
Về phía Mộc Thần Dật, hắn cũng đã chuẩn bị hành động.
Hai ngày này chính là thời gian tế tổ của Song Hồn Ma Tộc, các trận quyết đấu cũng tạm thời dừng lại, ngay cả cai ngục trong nhà lao cũng đã giảm đi một phần.
Qua mấy ngày quan sát, Mộc Thần Dật cũng đã phát hiện ra một vài quy luật.
Cai ngục trong nhà giam, ngoại trừ lúc vào phòng giam thỉnh thoảng dùng thần hồn dò xét, thì gần như sẽ không để ý đến tình hình bên trong, dù sao những phạm nhân này cũng không thể vận dụng thần hồn và tu vi, chẳng gây ra được chuyện gì.
Ở trên thang nâng lên xuống, có hai tên Song Hồn Ma Tộc tu vi Thiên Cảnh Bát Trọng canh gác, mỗi ngày chúng sẽ dùng thần hồn dò xét nhà giam bên dưới hai lần, thời gian tương đối cố định, sáng một lần, tối một lần.
Còn vị tổng quản ngục giam kia, mỗi ngày sẽ dùng thần hồn quét qua một lần, cũng chỉ là làm cho có lệ, có điều thời gian không cố định.
Mộc Thần Dật quyết định làm một vố lớn, san bằng cả nhà lao này.
Hắn đợi đến tối, cảm nhận được có người của Ma Tộc dùng thần hồn dò xét phòng giam, chính là hai tên cai ngục Thiên Cảnh Bát Trọng kia.
Mà vị tổng quản ngục giam đã kiểm tra vào buổi chiều, hắn có thể hành động rồi.
Mộc Thần Dật nhìn về phía Bạch Tử Tịch, đoạn bẻ gãy xiềng xích trên tay nàng, nói: “Tông chủ tỷ tỷ, chúng ta nên rời khỏi cái nhà lao này thôi.”
Hắn liền lấy ra một viên Sinh Tử Tuyệt Mệnh Đan, đưa đến bên miệng Bạch Tử Tịch.
Bạch Tử Tịch nhìn viên đan dược dẹt lép, đen thui, chỉ to bằng đầu ngón út, sắc mặt thoáng chốc biến đổi.
Nàng càng nhìn càng cảm thấy thứ đó tỏa ra một mùi kỳ lạ, giống như phân của động vật nào đó, chỉ nhìn thêm hai giây thôi cũng đã thấy hơi buồn nôn.
“Đây là thứ gì?”
Mộc Thần Dật cười cười, nói: “Đây là thứ tốt đấy, ăn vào rồi, Tông chủ tỷ tỷ sẽ không còn tri giác gì nữa, giống như đã chết vậy.”
“Dù có bị ta chiếm tiện nghi, Tông chủ tỷ tỷ cũng sẽ không biết đâu, khà… khà… khà…”
Bạch Tử Tịch mặt mày sa sầm, không phải nàng sợ Mộc Thần Dật chiếm tiện nghi của mình, hắn muốn thì nàng cũng chẳng thể phản kháng, sao còn phải làm chuyện thừa thãi này?
Nàng chỉ là cảm thấy hơi khó chịu với vẻ ngoài của viên đan dược, thật sự khó mà nuốt trôi.
Mộc Thần Dật nhìn Bạch Tử Tịch, “Tông chủ tỷ tỷ, tỷ muốn ta đút cho tỷ như thế này sao?”
Hắn vừa nói vừa cười gian, còn liếm môi một cái.
Bạch Tử Tịch nghe vậy, cau mày, cố nén cảm giác buồn nôn, nuốt thẳng viên đan dược xuống.
Nàng vừa đưa tay trái lên che miệng định nói gì đó, cả người liền mềm nhũn ra, không còn một tia sinh khí.
Mộc Thần Dật vỗ vỗ má nàng, thở dài: “Hiệu quả tốt thật, đây hoàn toàn là một cái xác chết mà.”
Hắn nói xong, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ của Bạch Tử Tịch.
“Một kẻ háo sắc như ta, nhân lúc cháy nhà mà hôi của một chút, chắc là hợp lý lắm nhỉ?”
“Không không không, đây không phải là hôi của, ta chỉ là thu chút lợi tức thôi mà.”
Ngay sau đó hắn vận chuyển linh khí, thu thân thể mềm mại của Bạch Tử Tịch vào trong Thần Ẩn Nhẫn.
Mộc Thần Dật nhìn về phía cửa lao, hắn cũng nên đi tìm tên kia tính sổ rồi.
Hắn ném xiềng xích xuống đất, thay một bộ quần áo khác, rồi vận dụng Huyễn Linh Bách Biến, biến thành một dáng vẻ hoàn toàn khác.
Sau đó trực tiếp dùng tay nhẹ nhàng kéo bung cửa lao.
Mấy tên cai ngục ở tầng ba nghe thấy động tĩnh, lập tức nhìn sang.
Nhưng, Mộc Thần Dật sao có thể cho mấy người đó cơ hội?
Hắn nắm chặt Trảm Linh Nhận trong tay, sau đó vận dụng Thần Linh Bộ, nhanh như chớp lướt qua bốn tên cai ngục.
Rồi hắn xách đao đi xuống tầng hai.
Bốn tên cai ngục kia vẫn đứng tại chỗ, nhưng đầu của chúng đã lìa khỏi cổ, thân thể cũng bị chẻ làm đôi, chết không thể chết hơn.
Cai ngục ở tầng hai và tầng một cũng bị Mộc Thần Dật giải quyết gọn ghẽ.
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mười mấy tên cai ngục còn chưa kịp phát ra tiếng động nào đã mất mạng.
Mộc Thần Dật nhìn về phía thang nâng.
Vì hai ngày nay không có ai bị đưa vào nữa, các trận quyết đấu cũng đã tạm dừng, nên thang nâng đang ngừng ở phía trên hang động.
Ở vị trí bên dưới, chỉ có hai tên cai ngục đang đứng tán gẫu.
Chúng phụ trách liên lạc với đám Ma Tộc ở trên.
Một trong hai tên cai ngục chính là tên Ma Tộc đã đá Mộc Thần Dật lúc hắn mới đến.
Mộc Thần Dật thoáng chốc đã xuất hiện bên cạnh hai tên cai ngục, Trảm Linh Nhận chém ra, trực tiếp giết chết một tên.
Tên còn lại thì được hưởng thụ tuyệt kỹ Kiếp Linh Chỉ của Mộc Thần Dật, lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.
Mộc Thần Dật xách hắn lên, đi về phía phòng giam, hắn sẽ không để tên này được chết dễ dàng.