STT 530: CHƯƠNG 528: NGƯ ÔNG ĐẮC LỢI
Hiện tại, Mộc Thần Dật đã biết Xi Kinh Hồng bị nhốt ở đâu, chuyện tiếp theo sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Hắn chỉ cần lẻn vào Sơn trang Trong Mây là có thể đưa Xi Kinh Hồng đi, miễn là không bị phát hiện trước.
Mộc Thần Dật và mấy tên Ma tộc canh gác đã ở trong lao ngục đến tận nửa đêm, đợi đến khi có tốp lính khác đến đổi ca mới rời khỏi đấu trường.
Hắn và Lão Bát chia tay ở góc đường, sau đó lặng lẽ lẻn đến nhà của Lão Bát.
Lão Bát vừa về đến nhà, mở cửa phòng ra liền thấy một người đang ngồi trước bàn, đó chẳng phải là người đêm qua hay sao.
Gã lập tức quỳ xuống: “Tiền bối, sao ngài lại đến đây?”
Mộc Thần Dật cười nói: “Xem ra ngươi không chào đón ta lắm nhỉ?”
“Tiểu nhân không dám, tiền bối ngài ghé qua đã khiến nơi ở của tiểu nhân rực rỡ hẳn lên, trong phút chốc, tiểu nhân còn cảm thấy như được quang tông diệu tổ vậy.”
“Nói cho ta vị trí của Sơn trang Trong Mây!”
Lão Bát nghe vậy, lại nhớ đến lời lão đại nói lúc trước, gã lập tức liên tưởng đến người trước mắt, rất có thể đây mới chính là kẻ đầu sỏ đã thả đám Nhân tộc kia đi.
Gã cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, vội nói: “Tiền bối, Sơn trang Trong Mây ở vị trí cách tháp cao trung tâm thành một vạn dặm về phía chính tây.”
Mộc Thần Dật sững sờ, vậy mà lại không ở trong thành!
“Ngươi không lừa ta đấy chứ!”
Lão Bát lập tức cúi đầu nói: “Vị trí của Sơn trang Trong Mây có rất nhiều người biết, tiểu nhân trăm triệu lần không dám lừa gạt tiền bối.”
Gã thật sự không nói dối.
Ba vị Đế Cảnh của Sơn trang Trong Mây cảm thấy trong thành quá ồn ào nên đã xây dựng sơn trang ở nơi cách ngoài thành một vạn dặm.
Mộc Thần Dật biết được vị trí, liền đứng dậy đi về phía đối phương.
“Rất tốt.”
Nói rồi bóp lấy cổ gã.
“Tiền bối, ngài…”
“Tạm biệt!”
Mộc Thần Dật ra tay kết liễu đối phương, sau đó thu lại thi thể, rời khỏi phòng, lập tức ẩn mình rồi ra khỏi thành.
Sau khi ra khỏi thành, hắn lấy vài viên Hồn Linh Ngọc từ trong nhẫn Thần Ẩn ra đeo lên người, rồi mới tiến về phía Sơn trang Trong Mây.
Mộc Thần Dật đi một mạch về phía tây, rất nhanh đã đến chân một ngọn núi.
Hắn có thể cảm nhận được ba luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ tỏa ra từ sơn trang trên đỉnh núi.
Điều này có thể khẳng định, trên đỉnh núi kia chính là Sơn trang Trong Mây.
Mộc Thần Dật vừa định lặng lẽ đi lên thì lập tức dừng lại, quay đầu nhìn về một nơi rất xa phía sau.
Ngay sau đó, hắn thấy một bóng người thoáng chốc đã xuất hiện trên hư không ngay trên đỉnh đầu mình.
Mộc Thần Dật nhíu mày, người tới hai mắt phát sáng, là người của Ma tộc Song Hồn, khí tức mạnh mẽ kia không còn nghi ngờ gì nữa đã cho thấy đối phương là một vị Đại Đế.
Hắn không khỏi thắc mắc: “Lúc này lại có Đại Đế của Ma tộc Song Hồn tới đây, là vì chuyện gì, không lẽ chứng cứ đã chuẩn bị xong rồi?”
Hắn lắc đầu, nếu Ma tộc Song Hồn đã làm xong chứng cứ giả, thì căn bản không cần Đại Đế khác đến, ba vị Đế Cảnh ở đây là có thể dẫn người đi rồi.
Ngay lúc Mộc Thần Dật đang suy tư.
Từ trong sơn trang trên đỉnh núi, một bóng người bay ra, hai mắt cũng phát sáng.
Y nhìn người vừa tới: “Hình Nham, sao ngươi lại đến nữa?”
Hình Nham nói: “Ta đến thăm nàng, ngươi biết rõ còn cố hỏi làm gì?”
“Ta biết mục đích ngươi đến đây, nhưng Càn Thánh đã nói rồi, không cho phép ngươi tới nữa, bây giờ ngươi còn đến làm gì?”
“Ngươi không cần lấy Càn Thánh ra để ép ta, ta cãi lại thánh mệnh, sẽ tự gánh lấy hậu quả.”
Hình Minh thở dài: “Ta đang nhắc nhở ngươi… Ai! Thôi vậy, nói nhiều vô ích, ngươi về đi!”
Hình Nham nói: “Ta muốn gặp nàng!”
Sắc mặt Hình Minh khẽ biến, lạnh giọng nói: “Ngươi vẫn nên về thì hơn, ta đối với ngươi khách khí, nhưng bọn họ sẽ không khách khí với ngươi đâu!”
Khi còn trẻ, y và Hình Nham từng cùng bái sư một vị Đại Đế để tu luyện, tuy chỉ một tháng ngắn ngủi sau đó vị Đại Đế kia đã bất ngờ ngã xuống, nhưng giữa hai người cũng coi như có tình đồng môn.
Hình Nham không hề dao động, vẫn là câu nói đó.
“Ta muốn gặp nàng!”
Hình Minh tức giận: “Ngươi…”
“Tốt, tốt, tốt! Trong tộc đều đồn rằng Hình Nham ngươi ở cùng cảnh giới thì chiến lực vô song, bản đế ngược lại muốn xem, ngươi có thật sự vô song hay không!”
Hình Nham không nói gì, chỉ có linh khí quanh thân cuộn trào, khí thế đã tăng lên đến cực hạn, ngay cả những ngọn núi xung quanh cũng bị chấn động.
Đúng lúc này.
Trong sơn trang lại có một bóng người bay ra.
“Hình Nham, ngươi quá đáng rồi!”
Hình Nham nhìn người vừa tới, khí thế bất giác giảm đi ba phần: “Hình Du, ngươi cũng muốn cản ta?”
Hình Du nhìn Hình Nham: “Càn Thánh đã có mệnh lệnh, đám tiểu bối chúng ta nên tuân theo, Hình Minh đã lựa lời khuyên bảo mà ngươi vẫn không biết hối cải, thật sự là không coi Càn Thánh ra gì.”
Hình Nham nghe đối phương lại nhắc tới Càn Thánh, cả giận: “Ta sẽ tự mình giải thích với Càn Thánh.”
“Ngươi giải thích hay không là chuyện của ngươi, không cần nói cho bản đế nghe, nếu ngươi thật sự kiên định như vậy, sao không đến trước mặt Càn Thánh mà bày tỏ lòng mình đi?” Hình Du mặt đầy vẻ khinh thường: “Bộ dạng bây giờ của ngươi thật sự khiến bản đế thấy ghê tởm!”
Hình Nham nhìn đối phương: “Ngươi…”
…
Mộc Thần Dật liếc nhìn lên trên rồi mỉm cười, ba kẻ này bắt đầu xung đột, vừa hay hắn có thể yên tâm lên núi.
Hắn lập tức hòa mình vào giữa đất trời, đi thẳng lên đỉnh núi, chẳng mấy chốc đã lên tới nơi.
Mộc Thần Dật tiến vào trong sơn trang, cảm nhận một phen liền phát hiện có một luồng khí tức mạnh mẽ ở trong một sân viện.
Hắn nhìn về hướng đó rồi lập tức đi qua.
Khi đến sân viện, hắn phát hiện một người đang ngồi trong đình, tự rót tự uống.
Mộc Thần Dật quay người nhìn về phía đại điện sau lưng.
Trên tấm biển của điện có viết hai chữ “Trong Mây”.
Mộc Thần Dật cười, cuối cùng cũng đến nơi rồi.
Đại điện này có công năng ngăn cản sự dò xét, hắn không thể biết được tình hình bên trong, hai cánh cửa điện lại đóng chặt, nên hắn cũng không vội vàng đi vào.
Hắn chờ đợi một lát, xem có biến số gì xuất hiện không.
…
Trên hư không bên ngoài sơn trang.
Hình Nham bị lời của Hình Du kích động, đã tức đến muốn hộc máu.
“Hình Du, Hình Minh, các ngươi không nhường đúng không?”
Hình Du vẻ mặt khinh thường, chẳng thèm nhìn Hình Nham.
Hình Minh lắc đầu: “Về đi!”
Hình Nham thấy vậy, quanh thân trực tiếp trào ra một lượng lớn Thần Hồn Chi Lực, còn mang theo không ít Căn Nguyên Thần Hồn.
Hình Minh thấy thế, mày nhíu chặt, lập tức nói: “Ngươi làm gì vậy?”
Sắc mặt Hình Du cũng không khỏi biến đổi, đối phương phóng ra Căn Nguyên Thần Hồn, đây là tư thế muốn tự bạo.
Một vị Đại Đế thời kỳ toàn thịnh mà tự bạo ở khoảng cách gần như thế, bọn họ chắc chắn sẽ bị trọng thương, thậm chí có thể mất mạng.
Hình Nham phẫn hận nhìn hai người: “Các ngươi vẫn không nhường?”
Hình Minh không biết mở miệng thế nào, đối phương rõ ràng đã mất đi lý trí, nếu không cẩn thận, đối phương thật sự tự bạo, vậy thì chuyện sẽ lớn.
Hình Du lại tiến thẳng lên hai bước: “Bản đế không cho đấy, tới đây, Hình Nham ngươi tự bạo cho bản đế xem nào!”
Y nhìn đối phương, trong lòng cũng đã tính toán, cẩn thận một chút là được, cùng lắm thì bị trọng thương, y không tin đối phương thật sự dũng cảm như vậy.
Nếu cứ thế bị đối phương uy hiếp mà lùi bước, sau này chỉ có thể để y được đằng chân lân đằng đầu!
“Vậy mà muốn dùng tự bạo để uy hiếp bản đế, si tâm vọng tưởng!”