STT 588: CHƯƠNG 586: CON CHÍNH LÀ CON RUỘT CỦA NGƯỜI
Mộc Thần Dật nhìn hai ông bà, đoạn nói:
– Nhị thúc, nhị thẩm, lần này con không thể đưa Tiểu Tình về cùng được, để con bé ở lại đó một mình, lòng con không yên.
– Đợi lần sau, con sẽ đưa Tiểu Tình về cùng, lúc đó con sẽ ở lại với nhị thúc, nhị thẩm thêm một thời gian.
Hai ông bà nghe Mộc Thần Dật nói vậy cũng không tiện khuyên can nữa.
Mộc Thần Dật đã nói với họ rằng đường đi phải mất không ít thời gian, không thể đưa Mộc Tiểu Tình về cùng cũng là vì đường sá xa xôi, sợ không chăm sóc tốt cho hai cô gái.
Hiện giờ, Mộc Thần Dật đã đi được một thời gian không ngắn, việc để Mộc Tiểu Tình ở lại một mình, họ cũng không quá yên tâm.
Mộc Thiên Chí liếc nhìn vợ mình một cái, sau đó quay đầu nói với Mộc Thần Dật:
– Tiểu Dật, cháu theo ta ra đây, ta và nhị thẩm cháu có chuẩn bị một ít đồ, các cháu mang theo khi đi.
Mộc Thần Dật đi theo Mộc Thiên Chí ra ngoài, đến phòng của Mộc Tiểu Tình thì thấy cửa phòng đã được khóa lại.
– Nhị thúc, người đây là?
Mộc Thiên Chí nhìn về phía Mộc Thần Dật, hỏi:
– Tiểu Dật, con bé Tiểu Tình có tâm tư gì với cháu, chắc cháu cũng biết rồi chứ?
Mộc Thần Dật ngượng ngùng gật đầu.
Mộc Thiên Chí tiếp tục hỏi:
– Tiểu Tình biết chuyện của cháu và Dao Nhi rồi chứ!
Mộc Thần Dật lại gật đầu, đâu chỉ biết, mà còn biết rất nhiều chuyện khác nữa là đằng khác!
Mộc Thiên Chí tiến lại gần Mộc Thần Dật hai bước.
– Vậy cháu có suy nghĩ gì về con bé?
– Nhị thúc, người nói gì vậy, hài nhi sao có thể… – Mộc Thần Dật lấy tay che mặt. – Thật xấu hổ quá!
– Ta là nhị thúc của cháu, cháu còn xấu hổ cái gì?
– Nhị thúc, người có chuyện gì cứ nói thẳng với hài nhi đi ạ!
Mộc Thiên Chí hít một hơi thật sâu, sau đó nói với Mộc Thần Dật:
– Tiểu Tình không phải con gái ruột của ta và nhị thẩm cháu.
Thấy Mộc Thần Dật vẻ mặt kinh ngạc, ông liền giải thích:
– Theo lý mà nói, ta không nên nói với cháu những chuyện này, nhưng con bé đó đối với cháu tình sâu nghĩa nặng, cho nên ta mới nói cho cháu biết chuyện này.
Mộc Thần Dật nghe vậy, hỏi:
– Nhị thúc, người không lừa con đấy chứ?
Hắn đã từng kiểm tra qua, hắn và Mộc Tiểu Tình thật sự có quan hệ huyết thống, chuyện này không thể nào là giả được.
Chẳng lẽ nhị thúc đang cố ép gả Mộc Tiểu Tình cho mình sao?
Mộc Thiên Chí lắc đầu.
– Chuyện này ta sao có thể lừa cháu được?
Ông nói cho Mộc Thần Dật biết chuyện này cũng là sợ sau này Mộc Tiểu Tình vì không thể ở bên Mộc Thần Dật mà đi làm chuyện dại dột.
Đồng thời, cũng là để Mộc Thần Dật không còn gánh nặng tâm lý.
Mộc Thần Dật nhìn Mộc Thiên Chí, cau mày hỏi:
– Nhị thúc, người chắc chắn Tiểu Tình không phải con ruột của người và nhị thẩm chứ?
Mộc Thiên Chí ngay sau đó kể lại chuyện cũ đã phủ bụi từ lâu, ông nói xong liền hỏi:
– Tiểu Dật, giờ thì cháu hiểu rồi chứ!
Mộc Thần Dật nghe vậy, gãi đầu nói:
– Nhị thúc, người chờ con sắp xếp lại một chút đã.
Hắn suy nghĩ về những gì nhị thúc vừa kể, rồi tổng kết lại.
Tình hình đại khái là thế này:
Ông ngoại của Mộc Thần Dật là ông nội của Mộc Tiểu Tình.
Ông nội của Mộc Thần Dật là ông ngoại của Mộc Tiểu Tình.
Cha ruột của Mộc Tiểu Tình là cậu của Mộc Thần Dật.
Cô ruột của Mộc Thần Dật là mẹ ruột của Mộc Tiểu Tình.
Nói tóm lại, Mộc Thần Dật và Mộc Tiểu Tình là anh em họ.
Mà Mộc Thần Dật sở dĩ có thể tra ra hắn và Mộc Tiểu Tình có liên hệ huyết thống là bởi vì hai nhà ở hai đời trước đã có thông gia với nhau, nên huyết thống của hai người mới có liên hệ.
Mộc Thiên Chí thấy Mộc Thần Dật đang đăm chiêu suy nghĩ, bèn nhướng mày, vỗ nhẹ lên đầu hắn một cái.
– Đừng nghĩ nữa, ta nói cho cháu biết không phải để cháu nghiên cứu mối quan hệ này, mà là để nói cho cháu biết, nếu cháu có ý với con bé thì đừng phụ lòng nó.
– Tuy cháu đã có vị hôn thê, nhưng cả cháu và Tiểu Tình đều do ta và nhị thẩm một tay nuôi lớn. Lúc trước để cháu mang Tiểu Tình đi, cũng là hy vọng hai đứa có thể… kia kia đó.
Lần trước ông và vợ đã định nói cho Mộc Thần Dật biết chuyện này, chẳng qua là chưa kịp mở lời mà thôi.
Họ cảm thấy hai đứa tuổi không còn nhỏ, ở bên ngoài thể nào cũng có thể xảy ra chuyện gì đó, nên cũng không mấy để tâm.
Nhưng lần này Mộc Thần Dật lại mang một vị hôn thê về, hai ông bà tuy vui mừng, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho Mộc Tiểu Tình.
– Tiểu Dật, lúc này ta nói với cháu những điều này có chút không thích hợp, nhưng cháu đừng trách nhị thúc…
Mộc Thần Dật lắc đầu:
– Nhị thúc, sao người lại nói vậy, hài nhi chính là con ruột của người, làm gì có đạo lý con cái trách tội cha mẹ chứ?
Mộc Thiên Chí nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười, tuy Mộc Thần Dật thật sự rất kính trọng hai vợ chồng ông, nhưng cũng chưa từng nói những lời này.
Lời nói bất chợt này thật sự khiến ông vô cùng vui sướng, trừ việc không phải ruột thịt ra, đây đúng là con trai ruột của ông rồi!
Hai người lại trò chuyện một hồi, Mộc Thần Dật mới biết thêm nhiều chuyện.
Mộc Tiểu Tình sở dĩ vẫn luôn được nhị thúc của hắn nuôi nấng là bởi vì gia đình cô của hắn gặp nạn, đành phải phó thác Mộc Tiểu Tình cho nhị thúc của Mộc Thần Dật, định bụng sau khi qua được kiếp nạn sẽ đón con bé về.
Nhưng mà trời không chiều lòng người, gia đình cô của hắn đã không qua khỏi, cho nên mới thành ra cơ sự như ngày hôm nay.
Mộc Thần Dật và Mộc Thiên Chí trò chuyện xong thì cũng đã gần trưa.
Hắn và Mộc Lệ Dao cáo biệt gia đình nhị thúc, sau đó liền rời khỏi thành Hưng An.
…
Nhị thẩm của Mộc Thần Dật hỏi:
– Ông nói cho Dật Nhi rồi à?
Mộc Thiên Chí gật đầu:
– Ừ.
– Nhưng Dật Nhi đã có vị hôn thê rồi, chúng ta làm vậy thật có lỗi với Dao Nhi.
– Đây chẳng phải là chuyện bất đắc dĩ sao? Nếu không nói, con bé Tiểu Tình biết phải làm sao? Dật Nhi là đàn ông, cưới thêm một người cũng không phải vấn đề gì lớn.
– Haiz… Chỉ mong không xảy ra chuyện gì.
…
Mộc Lúc và vợ mình trở về phòng, sau khi dỗ con ngủ, hai người liền trò chuyện với nhau.
Mộc Lúc hỏi:
– Phu nhân, thuốc kia còn không?
Dương Diệu lắc đầu, Mộc Thần Dật cũng chỉ cho nàng một viên mà thôi, nếu nàng sớm biết có hiệu quả này, lúc đó nên mặt dày xin thêm hai viên.
Tuy sau đó cũng có cơ hội, nhưng nàng nào có mặt mũi để mở lời chứ?
Mộc Lúc hơi thất vọng một chút, nhưng hứng thú vẫn còn, hắn duỗi tay ôm Dương Diệu vào lòng.
Dương Diệu vốn đang có chút lo lắng, nhưng không lâu sau, nàng liền lấy tay che miệng.
– Chàng nhẹ chút… Đây là ban ngày ban mặt…
Mộc Lúc nghe vậy, liền nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng ngay sau đó lại có phần không tự chủ được.
Dương Diệu trong lòng đã không còn lo lắng như vậy, tuy Mộc Lúc dù kém hơn tối qua một chút, nhưng vẫn rất tốt rồi.
Lúc này nàng mới nhớ tới, khi Mộc Thần Dật đưa đan dược cho nàng đã nói một câu: “Thế này hẳn là đủ để thay đổi rồi.”
Bây giờ nghĩ lại, hiệu quả của thuốc này hẳn là vĩnh viễn, nàng không khỏi có chút vui mừng, nếu Mộc Thần Dật chưa đi, nàng nhất định sẽ cảm tạ hắn thật hậu hĩnh.
…
Về phía Mộc Thần Dật, hắn ôm Mộc Lệ Dao bay qua ngàn non vạn nước.
Tốc độ chỉ đạt mấy vạn dặm một ngày, vẫn còn tương đối chậm, nhưng vẫn trở về Dao Quang Tông sau hai canh giờ.