STT 629: CHƯƠNG 627: XEM NGƯƠI DỌA CON TRẺ SỢ NÀY
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Nhạc phụ đại nhân, xin hãy bớt giận!”
“Bản đế cho ngươi cơ hội cuối cùng. Ngươi có hai lựa chọn: một là đoạn tuyệt quan hệ với các nàng, chăm sóc cho Lăng Tuyết; hai là ngươi từ bỏ Lăng…”
Nói đến đây, Diệp Quân Minh khựng lại, cảm thấy có gì đó không ổn. Tên tiểu tử thối này làm gì có quyền từ bỏ nữ nhi bảo bối của hắn?
“Hai là, bản đế sẽ giết ngươi ngay bây giờ!”
Mộc Thần Dật thở dài một tiếng: “Tiểu tế không thể vứt bỏ các nàng, tất cả đều là lỗi của tiểu tế. Nhạc phụ đại nhân, xin ngài cứ động thủ!”
Nói rồi, hắn nhắm thẳng hai mắt, ra vẻ chờ chết.
Thấy Mộc Thần Dật ra cái vẻ lợn chết không sợ nước sôi, Diệp Quân Minh đứng bật dậy, đi tới trước mặt hắn.
“Ngươi có di ngôn gì không? Nếu có mà không quá phiền phức, bản đế sẽ nể mặt Lăng Tuyết, sai người đi làm giúp ngươi.”
Mộc Thần Dật ngẫm nghĩ rồi nói: “Xin Nhạc phụ đại nhân hãy phái người báo cho các thê tử của ta, nói rằng kiếp này ta không thể đi cùng các nàng đến cuối con đường, kiếp sau nhất định sẽ bù đắp.”
“Cũng xin hãy nói với Lăng Tuyết, là ta có lỗi với nàng. Nhạc phụ đại nhân giết ta là chuyện thiên kinh địa nghĩa, tuyệt đối đừng vì vậy mà mâu thuẫn với ngài.”
“Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế nói xong rồi, ngài động thủ đi!”
Diệp Quân Minh giơ tay, đặt lên trán Mộc Thần Dật: “Vậy bản đế phải ra tay thật đây!”
Mộc Thần Dật không hề hoảng sợ. Khí thế trên người đối phương tuy rất mạnh nhưng lại không có sát khí, hắn chẳng có gì phải lo.
Kể cả đối phương có muốn động thủ thật, hắn cũng có thể dùng đến át chủ bài mà Cố Tinh Vân để lại.
Huống hồ, hắn cảm nhận được nơi này còn có một người nữa, hẳn là nhạc mẫu của hắn. Hai vợ chồng chắc là muốn một người đóng vai ác, một người đóng vai hiền, nên vấn đề không lớn!
“Tiểu tế đã chuẩn bị xong, Nhạc phụ đại nhân cứ động thủ đi!”
Linh khí trên bàn tay Diệp Quân Minh dâng trào: “Bản đế sắp ra tay thật rồi đấy!”
Trong lúc nói, hắn liếc về phía hậu đường, đưa mắt ra hiệu.
Nhiễm Nhạc Tâm thấy Diệp Quân Minh đang trong thế đâm lao phải theo lao thì che miệng cười thầm, bụng bảo dạ: “Sớm biết thế này thì cần gì phải bày trò diễn kịch cho mệt?”
Ngay sau đó, nàng lập tức bước nhanh từ hậu đường ra, đi tới trước mặt Diệp Quân Minh và Mộc Thần Dật.
Nàng đưa tay nắm lấy cánh tay Diệp Quân Minh: “Phu quân, chàng đang làm gì vậy?”
Diệp Quân Minh nhướng mày: “Làm gì ư? Tên tiểu tử này tội ác tày trời, đáng bị tru di!”
Đồng thời, hắn truyền âm: “Tâm Nhi, nàng kéo dài lâu như vậy là muốn ta mất mặt phải không?”
“Còn không phải do chàng tự tìm sao.”
Nhiễm Nhạc Tâm lườm đối phương một cái, sau đó nói: “Phu quân, được rồi, đừng dọa thằng bé nữa.”
Nàng nói rồi đẩy cánh tay Diệp Quân Minh ra, đưa tay vỗ về trán Mộc Thần Dật, dùng khăn tay lau đi.
“Xem chàng dọa thằng bé sợ chưa kìa, toát cả mồ hôi lạnh rồi đây này.”
Mộc Thần Dật thầm cười, cuối cùng cũng qua ải.
Diệp Quân Minh phất tay áo, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người ngồi lại chỗ cũ.
Hắn lại không biết Mộc Thần Dật có sợ hay không sao?
Còn mồ hôi lạnh?
Tên tiểu tử đó chắc mẩm hắn sẽ không động thủ.
Tuy nhiên, hắn cũng thầm khâm phục dũng khí của Mộc Thần Dật. Lỡ như hắn thực sự ra tay, đối phương làm sao có thể may mắn thoát nạn?
Diệp Quân Minh nhìn Mộc Thần Dật. Vừa rồi lúc tiếp xúc, hắn đã nhân cơ hội kiểm tra cơ thể của đối phương.
Đối phương không chỉ có linh mạch đạt tới Thánh phẩm thượng đẳng, mà quan trọng hơn là còn sở hữu hai loại thể chất hàng đầu: Chân Linh Đạo Thể và Bất Diệt Thần Thể.
So với thiên phú của con gái hắn, đối phương cũng không kém là bao, thậm chí có phần hơn, chỉ có tu vi là kém một chút.
Hắn thầm thở dài: “Nhưng Lăng Tuyết vì tai họa ngầm trong cơ thể mà đã lãng phí mất bốn năm. Chờ đến khi tiểu tử này bằng tuổi Lăng Tuyết, tu vi e rằng sẽ vượt qua Lăng Tuyết của hiện tại.”
Tuy Diệp Quân Minh không có thiện cảm gì với Mộc Thần Dật, nhưng nếu bỏ qua việc đối phương có quá nhiều phụ nữ, thì hắn quả thực rất ưu tú, làm con rể của hắn cũng xem như tạm được.
Bên kia.
Nhiễm Nhạc Tâm đưa tay đỡ Mộc Thần Dật: “Mau đứng lên đi.”
Mộc Thần Dật nhìn về phía đối phương, liền phát hiện vị nhạc mẫu này cũng không hề đơn giản.
Đối phương không chỉ có dung mạo giống hệt Diệp Lăng Tuyết mà tu vi cũng kinh người, đã đạt tới Đại Đế cảnh bát trọng.
“Vừa rồi tiểu tế quá sợ hãi, không thể chào hỏi Nhạc mẫu đại nhân trước, xin Nhạc mẫu đại nhân thứ tội.”
Nói rồi, hắn liền dập đầu lạy ba cái.
Nhiễm Nhạc Tâm cười nói: “Đều là người nhà, mau đứng lên đi!”
“Tạ ơn Nhạc mẫu đại nhân.”
Mộc Thần Dật chậm rãi đứng dậy, dùng đến con mắt dò xét.
【Thiên phú tư chất: 72
Thể chất đặc thù: Thần Hoàng Thể】
Mộc Thần Dật xem thông tin xong cũng đã hiểu vì sao thiên phú của Diệp Lăng Tuyết lại mạnh đến vậy, hóa ra là do di truyền từ gốc rễ, thiên tư bất phàm!
Nhiễm Nhạc Tâm ngồi xuống bên cạnh Diệp Quân Minh, cười nhìn Mộc Thần Dật, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Dật Nhi, lại đây ngồi đi.”
Mộc Thần Dật liếc nhìn Diệp Quân Minh rồi lắc đầu.
“Tiểu tế đứng là được rồi.”
Nhiễm Nhạc Tâm quay đầu thấy Diệp Quân Minh đang sầm mặt nhìn Mộc Thần Dật, liền đưa tay gõ nhẹ lên bàn.
“Được rồi, đều là người một nhà, chàng cứ sầm mặt mãi làm gì? Cứ như ai thiếu nợ chàng không bằng!”
Diệp Quân Minh thu lại cảm xúc, nói với Mộc Thần Dật: “Chuyện mấy người phụ nữ của ngươi, chúng ta sẽ không truy cứu nữa, ngồi đi!”
Sự việc đã đến nước này, hắn cũng không muốn cứ mãi lạnh nhạt với đối phương, vẫn nên rộng lượng một chút!
Mộc Thần Dật nghe vậy thì vô cùng ngượng ngùng. Thông tin của đối phương vẫn còn thiếu sót, nhưng cũng không thể trách họ.
Diệp gia tuy thế lực lớn, nhưng ở Nam Cảnh lại không có nền tảng gì, muốn điều tra rõ những người bên cạnh hắn thì chỉ có thể bắt đầu từ Dao Quang Tông.
Mà người cầm quyền của Dao Quang Tông hiện tại lại là Tịch tỷ tỷ của hắn, Diệp gia có thể tra được bao nhiêu?
Hơn nữa, trong số các thê tử của hắn, có vài người rất ít ai biết đến, ví dụ như Xi Kinh Hồng và Xi Huỳnh, muốn điều tra rõ là chuyện cực khó.
Diệp Quân Minh uống trà, thấy Mộc Thần Dật vẫn đứng tại chỗ thì nhíu mày: “Bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi, ta đã nói không truy cứu thì chẳng lẽ còn tính toán với ngươi sao?”
Mộc Thần Dật gãi đầu, chậm rãi lên tiếng: “Cái đó… Nhạc phụ đại nhân, không phải vài người đâu ạ, mà là hơn chục người…”
“Hơn chục cái gì…” Diệp Quân Minh vừa nói vừa nhìn Mộc Thần Dật chằm chằm: “Hơn chục người phụ nữ?”
“Vâng…”
Chén trà trong tay Diệp Quân Minh tức khắc hóa thành tro bụi, không một tiếng động.
Nhiễm Nhạc Tâm ngồi bên cạnh cũng sa sầm mặt mày.
Diệp Quân Minh chậm rãi đứng dậy, nói một cách rất bình tĩnh: “Vẫn là nên giết quách nó đi!”
Nhiễm Nhạc Tâm vội vàng kéo Diệp Quân Minh lại: “Phu quân, chàng bình tĩnh lại!”
“Ta giết tên tiểu tử này là có thể bình tĩnh.”
“Phu quân, tuy Dật Nhi có hơi quá đáng, nhưng ít nhất nó… nó… nó thành thật mà!”
“Nó đâu chỉ quá đáng một chút?”
“Phu quân, chàng bình tĩnh đã. Nó còn trẻ lại thực sự ưu tú, bên người khó tránh khỏi oanh oanh yến yến, huyết khí phương cương không thể tránh được, năm đó chàng không phải cũng…”
“Tâm Nhi, ta không có! Ta chỉ có mình nàng thôi…”
“Hừ! Thế chẳng phải là do thiếp trông coi chàng chặt sao? Khỏi nói thời còn trẻ, ngay mấy năm trước thôi, nếu không phải thiếp để mắt, chàng sợ là đã rước con hồ ly tinh của Thánh Vũ Tông với ả Liễu Diễm của Thiên Kiếm Thánh Địa… về nhà hết rồi!”
…