Virtus's Reader

STT 64: CHƯƠNG 64: VŨ ĐẾ: TA SAI RỒI

Mộc Thần Dật thầm nghĩ, đối phương dù sao cũng là một vị đại đế, chỉ khiến đối phương tạm thời mất đi linh khí thì vẫn còn hơi nguy hiểm.

Nếu đánh cho tàn phế luôn, đến lúc đó một vị đại đế vừa không có linh khí lại vừa trọng thương, gần như sắp chết, thì hắn cũng chẳng làm gì được.

Mộc Thần Dật giơ nắm đấm lên, nhìn vẻ mặt sợ hãi của Đan Mẫn rồi nói: “Yên tâm, ta sẽ không dùng linh khí đánh ngươi như lão tam đâu. Ta chỉ dùng sức mạnh thể chất thôi, mà sức của ta thì... cũng khoảng sáu vạn cân.”

Vũ Đế nghe vậy thì kinh hãi, nếu bị đánh trọng thương thế này, bọn họ sẽ thật sự không còn cơ hội xoay chuyển tình thế nữa.

Hắn vội vàng nói: “Tiểu bối, đừng quá đáng, bản đế…”

Mộc Thần Dật không đợi đối phương nói hết lời, đã vung một quyền nhẹ bẫng vào bụng Đan Mẫn.

Thân thể Đan Mẫn cong lại, máu tươi trào ra từ khóe miệng, sắc mặt đau đớn không chịu nổi.

Mộc Thần Dật nói: “Haiz! Ta còn chưa dùng sức mà ngươi đã không chịu nổi rồi à!”

Vũ Đế nói: “Tiểu bối, ngươi…”

Mộc Thần Dật lại giáng một quyền nữa, Đan Mẫn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, văng đầy cả mặt.

“Tiểu bối, ngươi…”

“Phụt…”

“Ngươi…”

“Phụt…”

Sau khi lặp lại như vậy vài lần, Mộc Thần Dật mới dừng tay, cảm thấy cũng gần đủ rồi. Với vết thương cỡ này, cho dù đối phương có khôi phục linh khí, hắn cũng không cần phải sợ.

Hắn không tin Vũ Đế có thể áp chế được cả loại vết thương này!

Mộc Thần Dật nghe rõ tiếng rên rỉ đau đớn của Đan Mẫn, nhưng hắn không hề có chút ý định thương hại nào.

Vũ Đế nói: “Tiểu… Phụt… Tiểu bối, ngươi không thể nghe bản đế nói một câu được à?”

Mộc Thần Dật nói: “Còn dám xưng ‘bản đế’ nữa, tiểu gia đánh chết ngươi luôn bây giờ!”

Đã đến nước này rồi mà còn ra vẻ, không thể nuông chiều được!

“Tiểu bối ngươi…”

Bốp! Một cái tát giáng thẳng vào mặt Đan Mẫn, khiến nó từ từ sưng lên.

Mộc Thần Dật nói: “Ngươi có ý kiến à?”

“Ngươi…”

Mộc Thần Dật trực tiếp nhặt thanh kiếm rơi bên cạnh lên, kề vào cổ Đan Mẫn.

“Ta khuyên ngươi nên nhận rõ tình hình, hiện tại là tiểu gia đang nắm đằng chuôi!”

Vũ Đế trong lòng giận tím mặt, nhưng người là dao thớt, ta là thịt cá, hắn thật sự đành bất lực. Nếu bây giờ Đan Mẫn bị giết, hắn cũng toi đời!

“Ta sai rồi.”

Mộc Thần Dật cười nhạo: “Lớn tiếng chút!”

“Ta sai rồi, cầu xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân.”

“Coi như ngươi thức thời!”

Đan Mẫn mắng: “Ngươi đường đường là một đại đế mà lại không có chút liêm sỉ nào, đúng là đồ rác rưởi!”

Vũ Đế chẳng cho là đúng, sống sót mới là chân lý. Vả lại, hắn chẳng qua chỉ chịu thua, còn nữ nhân này trước đó đã gọi Mộc Thần Dật là cha rồi kia mà! Chẳng phải còn mất hết liêm sỉ hơn sao?

Hắn không thèm để ý đến Đan Mẫn, quay sang nói với Mộc Thần Dật:

“Thật ra chúng ta không cần phải đánh đánh giết giết, hoàn toàn có thể hợp tác. Linh thạch ở đây không ít, đủ cho các ngươi dùng một thời gian dài.”

Mộc Thần Dật cười nói: “Ngươi nói cũng có lý, nhưng tại sao ta không thể hưởng một mình?”

Vũ Đế nói: “Giữ lại chúng ta có lợi cho ngài. Nàng có dung mạo không tệ, ngài có thể tùy ý hưởng dụng. Ta, một đời đại đế, cũng có thể chỉ điểm ngài tu luyện.”

Mộc Thần Dật khinh thường nói: “Ngươi đã thua trong tay chúng ta, thì có thể chỉ điểm ta cái gì? Chỉ điểm ta trở nên ngu xuẩn như ngươi à?”

Đối phương là đại đế, quả thực có thể chỉ điểm hắn, nhưng hắn biết đây chẳng qua là kế tạm thời của y để thoát khỏi tình thế nguy hiểm mà thôi.

Vũ Đế nói: “Ta chẳng qua là nhất thời sơ suất mới để ngươi đắc thủ. Người trẻ tuổi, tự phụ như vậy sẽ có ngày chịu thiệt đó!”

Mộc Thần Dật cười khẩy: “Chỉ là sơ suất thôi sao?”

Vũ Đế ho ra một búng máu, nói: “Ngươi dẫn nàng ta rời xa trận pháp, đồng thời để lộ tu vi, xóa đi sự nghi ngờ của chúng ta.”

“Sau đó lại lấy thân làm mồi, dụ địch vào sâu, rồi chờ thời cơ quyết đoán ra tay.”

“Đó cũng là bản lĩnh của ngươi.”

Đan Mẫn nghe đến đây, trong lòng tức muốn hộc máu.

“Nói cho cùng thì, ta bị hắn tính kế thì thôi đi, đằng này ngươi đường đường là đại đế cũng bị hắn lừa, ngươi phải rác rưởi đến mức nào chứ! Thảo nào lại thảm hại như vậy!”

Vũ Đế cũng cảm thấy hơi mất mặt, nhưng hắn cũng ấm ức lắm chứ!

Sao hắn ngờ được đối phương chỉ là một đứa nhóc mà lại có nhiều mưu kế đến vậy. Vả lại, lúc đó đầu óc hắn đã bị những lời nhảm nhí của đối phương làm cho rối loạn, sao mà nghĩ tới được?

Mộc Thần Dật nói: “Để đối phó với ngươi, ta đã phải lên kế hoạch hơn một canh giờ. Còn các ngươi, chắc chắn chưa hề nghĩ cách đối phó ta, cho nên các ngươi thua không hề oan uổng.”

Vũ Đế nghe vậy, khóe mắt giật giật, nói: “Đúng là đã coi thường ngươi rồi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!