Virtus's Reader

STT 666: CHƯƠNG 665: CUỒNG VỌNG ĐẾN TỘT CÙNG

Quách Phi Bằng thấy cảnh này, kích động không thôi.

“Sư đệ, ta khuyên ngươi vẫn nên nhận thua đi! Trình độ này cũng chỉ là món khai vị mà thôi, nếu ta nghiêm túc thì ngươi chắc chắn sẽ bị thương nặng.”

Tuy hắn muốn phế Mộc Thần Dật ngay tại chỗ, nhưng đối phương vẫn chưa nói rằng hắn không cần chịu trách nhiệm, một khi ra tay quá nặng sẽ bất lợi cho hắn.

Mộc Thần Dật nhìn đối phương, cười nói: “Sư huynh cũng quá tự tin rồi, chỉ là một cái Lĩnh vực thôi, dùng để đối phó với mấy tên hề nhảy nhót thì được, chứ với ta thì còn kém xa lắm!”

Quách Phi Bằng nhìn Mộc Thần Dật mình đầy máu tươi, đang bị liệt hỏa thiêu đốt, vẻ mặt vô cùng khinh thường.

“Phải không?”

Mộc Thần Dật muốn xem thử Lĩnh vực của đối phương rốt cuộc mạnh đến mức nào, hắn cũng hy vọng có thể mượn cơ hội này để tích lũy kinh nghiệm, biết đâu hắn cũng có thể lĩnh ngộ được Lĩnh vực.

Dù là Thiên Quân sơ kỳ ra tay toàn lực cũng chưa chắc phá được lớp phòng ngự thân thể của hắn, vậy mà đối phương lại làm được chỉ bằng vào Lĩnh vực.

Nếu hắn cũng sở hữu Lĩnh vực, lần sau đối mặt với cường giả Thiên Quân Cảnh, có lẽ sẽ không cần phải đánh lén nữa.

Nghĩ đến đây, Mộc Thần Dật nói thẳng: “Sư huynh cứ yên tâm ra tay, ta có xảy ra chuyện gì cũng không cần huynh chịu trách nhiệm.”

Quách Phi Bằng mừng rỡ: “Được, cứ theo lời sư đệ!”

Nói rồi, hắn thu trường đao lại, ngay sau đó ngọn lửa hừng hực bùng lên quanh thân, rồi cả người hóa thành một ngọn lửa mang ánh sáng vàng rực.

Ngọn lửa vàng rực lập tức lan ra bốn phía, ánh lửa trên toàn bộ lôi đài cũng biến đổi trong nháy mắt, hóa thành một biển lửa màu vàng.

“Liệt Hỏa Đốt Trời!”

Giọng nói của Quách Phi Bằng vang lên từ khắp nơi trên lôi đài, phảng phất như có vô số hắn đang đồng thanh cất lời.

Mà theo giọng nói của hắn vang lên, nhiệt độ trên lôi đài lại tăng lên lần nữa, bề mặt lôi đài đã có chút không chịu nổi, bắt đầu cháy xém.

Mộc Thần Dật cũng cảm nhận được một chút áp lực, ngọn lửa ban đầu chỉ có thể ăn mòn lớp da bên ngoài của hắn, còn bây giờ đã bắt đầu thiêu đốt cả huyết nhục.

Trong nháy mắt, hắn liền biến thành một người lửa, máu thịt trên cơ thể không ngừng bị thiêu cháy.

Dưới lôi đài.

“Không ngờ Lĩnh vực của Quách sư huynh lại mạnh như vậy, dù đứng ngoài Lĩnh vực mà ta cũng có chút chịu không nổi.”

“Nhưng mà, Mộc sư huynh cũng mạnh thật, bị đốt thành ra thế kia mà không rên một tiếng, tiếc cho khuôn mặt đẹp trai đó, không biết có thể hồi phục được không?”

Lôi Mãnh sờ cằm: “Thằng họ Quách này cũng được phết, Lĩnh vực mạnh như vậy, Mộc sư đệ sao mà chịu nổi!”

Lâm Thiên Thư cũng lắc đầu, đến lúc này, hắn đã không cho rằng Mộc Thần Dật có thể thắng.

“Mộc sư đệ dù có thể chống đỡ được thì cũng chắc chắn sẽ tiêu hao cực lớn, nếu không thể tấn công được Quách Phi Bằng, cậu ấy chỉ có thể bị bào mòn đến chết.”

Thẩm sư tỷ nhìn Mộc Thần Dật trên sân, sau đó lại dời mắt đi, tuy ngọn lửa có thể che khuất tầm mắt của người khác, nhưng lại không ngăn được linh nhãn của nàng.

Nàng vừa mới thấy rõ “Mộc Thần Dật” lại lắc lắc hai cái!

Nàng không ngờ rằng, đến lúc này rồi mà đối phương vẫn còn tâm trạng nhàn nhã như vậy.

“Mộc sư đệ muốn tấn công Quách Phi Bằng, về cơ bản là không thể.”

“Quách Phi Bằng lấy thân hóa thành ngọn lửa, có thể nói trên lôi đài không có hắn, cũng có thể nói nơi nào cũng là hắn, muốn tấn công hắn, trừ phi có thể dập tắt toàn bộ ngọn lửa trên lôi đài trong nháy mắt.”

Lôi Mãnh lắc đầu: “Cậu ta đang ở trong Lĩnh vực của đối phương, sao có thể làm được chứ, muốn dập tắt toàn bộ ngọn lửa, trừ phi có thể phá vỡ trực tiếp Lĩnh vực của đối phương!”

Thẩm sư tỷ không nói gì, sự thật đúng là như vậy, nhưng tu vi của Quách Phi Bằng cao hơn, Mộc Thần Dật mạnh về thân thể, nhưng muốn dựa vào thân thể để phá Lĩnh vực thì khó đến mức nào?

Lôi Mãnh nhìn về phía Lâm Thiên Thư, hỏi: “Ngươi có chắc sẽ đánh thắng được Quách Phi Bằng bây giờ không?”

Lâm Thiên Thư nghe vậy, thầm đánh giá trong lòng, hắn không có tự tin này.

“Sao ngươi không hỏi sư tỷ?”

“Bởi vì sư tỷ chắc chắn có thể đánh bại Quách Phi Bằng!”

Lâm Thiên Thư nhướng mày, cái thằng này từ khi nào đã trở nên thông minh thế, còn học được cả cách nịnh bợ người khác.

“Ngươi thay đổi rồi, ngươi không còn là đứa trẻ ngoan ngoãn ngày nào nữa!”

“Lăn!”

Bên sân, Diệp Lăng Ngưng cũng đang nhìn Mộc Thần Dật, chỉ là trong mắt đã có thêm một tia lo lắng.

Tỷ tỷ của nàng rất để ý Mộc Thần Dật, nếu đối phương xảy ra chuyện, vậy thì…

Huống chi, nàng muốn đột phá cảnh giới, còn cần đến đối phương…

Diệp Lăng Ngưng thấy huyết nhục trên người Mộc Thần Dật đang vơi đi, chỗ cổ tay đã sắp lộ ra xương trắng, nội tâm đã nôn nóng bất an.

Đương nhiên không chỉ có mình nàng.

Ngay cả mấy vị đại lão có mặt ở đây cũng có chút lo lắng.

Về công, Mộc Thần Dật là đệ tử có thiên phú nhất Thánh Địa, về tư, y là đệ tử của Thánh Chủ, nếu xảy ra chuyện thì không dễ giải quyết.

Nhưng trớ trêu thay, Mộc Thần Dật trước đó đã nói không cần đối phương chịu trách nhiệm.

Bây giờ trừ phi y lập tức nhận thua, nếu không bọn họ cũng không thể ngăn cản.

Một trong các vị đại đế đã truyền tin cho Phong Cô Yên, đồng thời cũng truyền âm bảo Mộc Thần Dật nhận thua.

Nhưng, Mộc Thần Dật chỉ coi như không nghe thấy, hắn đang cẩn thận cảm nhận Lĩnh vực của đối phương.

Hắn nhìn bốn phía: “Sư huynh chơi trốn tìm giỏi thật đấy!”

Dưới sự cảm ứng của thần hồn, hắn phát hiện toàn bộ lôi đài đều là hơi thở của đối phương, hắn cũng không ngờ sau khi đối phương hóa thân thành ngọn lửa lại có được hiệu quả đánh tráo thật giả, gây nhiễu loạn tri giác như vậy.

Giọng của Quách Phi Bằng lại vang lên: “Sư đệ thịt nát thấy cả xương rồi mà vẫn còn nói đùa được, bội phục!”

Mộc Thần Dật nhìn lại cơ thể mình: “Chỉ đến mức này thôi, sư huynh lo lắng cái gì?”

“Nhưng mà, nếu sư huynh đã lo lắng, vậy ta sẽ hồi phục một chút!”

Vừa nói, lớp huyết nhục bị thiêu cháy trên người hắn trực tiếp bong ra, sau đó cơ thể liền hồi phục như lúc ban đầu trong vòng vài giây, cứ như chưa từng bị thương.

Mọi người xung quanh thấy cảnh này không khỏi kinh hô thành tiếng.

Đây là tốc độ hồi phục gì vậy, còn chưa dùng đan dược mà vết thương ngoài da nặng như thế đã biến mất, Bất Diệt Thần Thể mạnh đến vậy sao?

Người kinh ngạc nhất chính là Quách Phi Bằng.

Hắn nhìn đối phương bị thiêu đốt thương tích đầy mình, lại tận mắt thấy đối phương hồi phục trong nháy mắt, điều này khiến trong lòng hắn dâng lên cảm giác đau nhói.

“Bất Diệt Thần Thể của sư đệ quả nhiên lợi hại.”

Mộc Thần Dật cười cười, thật ra hắn hoàn toàn không sử dụng Bất Diệt Thần Thể, mà chỉ vận dụng 20% sức mạnh của Vạn Cổ Thần Hoàng Thể mà thôi.

Bản thân năng lực hồi phục của hắn đã đủ biến thái, cộng thêm năng lực hồi phục của Vạn Cổ Thần Hoàng Thể, hắn có thể dễ dàng làm được đến mức này.

Chút thương tích nhỏ này, căn bản không cần dùng đến Bất Diệt Thần Thể, cũng không cần vận dụng công pháp.

Nhưng những chuyện này, hắn tự nhiên sẽ không nói ra.

“Đó là đương nhiên, trước đó ta đã nói rồi, Lĩnh vực mà thôi, cũng chỉ để đối phó với lũ tép riu!”

Quách Phi Bằng nghe vậy, đã có chút không kìm nén được lệ khí trong lòng.

“Đúng là cuồng vọng đến tột cùng!”

“Hết cách rồi, ta chính là có thực lực để cuồng vọng!”

Quách Phi Bằng điều khiển ngọn lửa trên sân: “Tụ!”

Ngọn lửa trên lôi đài lập tức tập trung về phía Mộc Thần Dật, ánh lửa vàng rực chói lóa khiến mọi người dưới đài khó mà mở mắt.

Huyết nhục của Mộc Thần Dật lại một lần nữa bị thiêu đốt, hơn nữa tốc độ thiêu đốt còn nhanh hơn trước gấp ba lần!

Hơn nữa ngọn lửa còn có hiệu quả giam cầm, cộng thêm sự áp chế của Lĩnh vực, khiến hành động của hắn có một chút khó khăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!