STT 676: CHƯƠNG 675: GHÉT CỦA NÀO TRỜI TRAO CỦA ẤY
Dịch gia tọa lạc tại trung tâm thành Tiếng Sấm, là chủ nhân theo đúng nghĩa của nơi này.
Nhân viên của các thế lực lớn đến đây, tự nhiên đều được Dịch gia chiêu đãi.
Người nghênh đón nhóm Mộc Thần Dật là một cường giả Đại Đế Cảnh ngũ trọng của Dịch gia, tên là Dịch An Trác.
Dịch An Trác chắp tay với Chu Ngọc Lương, cúi người hành lễ.
“Chu tiền bối, đã lâu không gặp, tu vi của ngài lại có tiến triển, xem ra khoảng cách đến Đại Đế Cảnh cửu trọng cũng không còn xa nữa. Vãn bối xin chúc mừng ngài trước.”
Chu Ngọc Lương nghe vậy, thầm thở dài. Chuyện tu vi quả đúng như lời đối phương nói, gần đây ông có không ít lĩnh ngộ, tu vi cũng tăng lên đôi chút, nhưng muốn đột phá lại không hề đơn giản.
Tại Trung Châu, cường giả Đại Đế Cảnh công khai đã có gần 150 người, cộng thêm những chiến lực ẩn giấu của các gia tộc, e rằng con số đã vượt quá 200.
Nhưng người có thể đạt tới tu vi Đại Đế Cảnh cửu trọng lại chưa đến 20 người.
Trong những năm tháng sau trận đại chiến thái cổ, số người đạt tới cảnh giới Đại Đế trên đại lục Huyền Vũ đâu chỉ hàng vạn.
Nhưng những người này đừng nói là đột phá đến Hiển Thánh Cảnh, rất nhiều người trong số họ cả đời còn chưa từng bước qua được ngưỡng cửa Đại Đế Cảnh ngũ trọng.
Chu Ngọc Lương mỉm cười, nhìn về phía Dịch An Trác: “Lần trước chúng ta gặp nhau là mười mấy năm trước, khi đó ngươi mới chỉ là Đại Đế Cảnh tam trọng.”
“Vỏn vẹn mười mấy năm đã đột phá hai giai, cũng không uổng phí thiên phú tư chất tốt như vậy của ngươi.”
Thời trẻ, Dịch An Trác từng tu hành ở Thánh địa Dao Quang, cũng từng nhận được không ít chỉ điểm của Chu Ngọc Lương, đây cũng là lý do hắn kính trọng Chu Ngọc Lương đến thế.
Lúc ấy đối phương vẫn còn là một đứa trẻ, giờ đây qua bảy tám mươi năm, đối phương đã có tu vi Đại Đế Cảnh, Chu Ngọc Lương cũng không khỏi cảm khái.
Hai người hàn huyên vài câu.
Dịch An Trác liền mời nhóm Mộc Thần Dật vào trong Dịch gia.
Dọc đường đi, Mộc Thần Dật vô cùng căng thẳng, không ngừng quan sát bốn phía.
Diệp Lăng Ngưng ở bên cạnh thấy sắc mặt Mộc Thần Dật có chút hoảng loạn, lo lắng hỏi: “Ngươi sao vậy?”
Mộc Thần Dật không thể không căng thẳng, đây chính là Dịch gia, nếu hắn đụng phải Dịch Mộng Dĩnh thì chẳng phải là phiền toái lớn sao?
Hắn khẽ lắc đầu với Diệp Lăng Ngưng: “Không có gì, ta là dân nhà quê, chưa từng thấy sự đời nên có chút căng thẳng thôi.”
Diệp Lăng Ngưng lộ vẻ nghi hoặc, người này chính là kẻ từng làm chuyện kinh người trước mặt bàn dân thiên hạ, mà cũng biết căng thẳng sao?
Tuy nhiên, nàng cũng không hỏi nhiều.
Một đoàn người đi đến cửa một biệt viện.
Dịch An Trác nói với người đang đứng ở cửa: “Dĩnh Nhi, còn không mau tới gặp Chu tiền bối?”
Mộc Thần Dật nhìn về phía trước, khóe miệng giật giật. Đúng là ghét của nào trời trao của ấy!
Người đứng ở cửa chính là Dịch Mộng Dĩnh.
Dịch Mộng Dĩnh cũng đã phát hiện ra Mộc Thần Dật, khóe miệng nàng hơi nhếch lên, sau đó đi về phía Chu Ngọc Lương.
“Vãn bối Dịch Mộng Dĩnh, bái kiến Chu tiền bối.”
Dịch An Trác nói với Chu Ngọc Lương: “Tiền bối, đây là nữ nhi của vãn bối.”
Chu Ngọc Lương nhìn Dịch Mộng Dĩnh, khen ngợi: “Nếu ta nhớ không lầm, Mộng Dĩnh năm nay 25 tuổi rồi nhỉ?”
“Vâng, thưa tiền bối.”
“Năm nay 25 tuổi đã có tu vi Thiên Quân Cảnh ngũ trọng, ưu tú hơn ngươi năm đó nhiều.”
“Tiền bối quá khen, đứa nhỏ này còn kém xa lắm!”
Dịch An Trác xoay người nhìn về phía Dịch Mộng Dĩnh: “Dĩnh Nhi, con hãy sắp xếp cho mấy vị sư đệ sư muội này nghỉ ngơi. Họ đều là đồng môn của ta, không được thất lễ.”
“Vâng, thưa phụ thân.”
Dịch An Trác gật đầu, sau đó mời Chu Ngọc Lương đi uống trà.
Dịch Mộng Dĩnh thấy phụ thân và Chu Ngọc Lương rời đi, quay đầu nhìn về phía mấy người Mộc Thần Dật: “Hay là chúng ta tự giới thiệu trước đi!”
“Ta tên Dịch Mộng Dĩnh, tuy hiện là đệ tử của Thánh địa Thiên Kiếm, nhưng gia phụ từng bái nhập Thánh địa Dao Quang tu luyện, cho nên ta và các vị cũng coi như nửa đồng môn.”
“Không biết các sư đệ, sư muội xưng hô thế nào?”
Thẩm Tĩnh Văn, Lôi Mãnh, Lâm Thiên Thư lần lượt báo tên họ.
Đến khi Diệp Lăng Ngưng báo tên xong, Dịch Mộng Dĩnh hơi kinh ngạc.
“Hóa ra là Diệp thế muội, không hổ là muội muội của Lăng Tuyết, cũng ưu tú giống như Lăng Tuyết vậy.”
“Thế tỷ nói đùa rồi, ta không bì được với tỷ tỷ.”
Dịch Mộng Dĩnh mỉm cười, sau đó nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Ừm, vị sư đệ này xưng hô thế nào?”
Mộc Thần Dật chột dạ nói: “Mộc Thần Dật.”
“Hóa ra là Mộc sư đệ à! Ta nhìn sư đệ thấy quen mắt lắm, chúng ta hẳn là đã gặp nhau rồi, ừm? Gặp ở đâu, gặp ở đâu nhỉ?”
Mộc Thần Dật cười khổ, tiếng cười của đối phương giống như dã thú đã bắt được con mồi, khiến người ta không khỏi hoảng hốt.
“Sư tỷ, có lẽ tỷ nhớ nhầm rồi, ta mới đến Trung Châu gần đây thôi.”
“Vậy sao!”
Dịch Mộng Dĩnh vẫn giữ nụ cười: “Mấy vị sư đệ, sư muội, mời theo ta vào trong!”
Mấy người đi theo đối phương vào biệt viện.
Dịch Mộng Dĩnh lần lượt sắp xếp chỗ ở cho Thẩm Tĩnh Văn, Lôi Mãnh và Lâm Thiên Thư.
Sau đó, nàng đi về phía Diệp Lăng Ngưng: “Diệp thế muội.”
Diệp Lăng Ngưng nhíu mày: “Thế tỷ.”
“Không biết Lăng Tuyết dạo này có khỏe không?”
“Tỷ tỷ rất tốt, phiền thế tỷ quan tâm.”
“Vậy thì tốt rồi, Diệp thế muội ở bên kia nhé! Đường sá xa xôi mệt nhọc, thế muội hãy nghỉ ngơi cho khỏe, tối nay ta sẽ mở tiệc đón gió tẩy trần cho các vị.”
“Làm phiền thế tỷ.”
Diệp Lăng Ngưng nói xong liền đi thẳng về phòng, không hề quay đầu lại.
Dịch Mộng Dĩnh đi tới trước mặt Mộc Thần Dật, gương mặt tươi cười nhìn hắn. Rõ ràng là một dáng vẻ ngọt ngào, nhưng lại khiến Mộc Thần Dật cảm thấy vô cùng tà ác!
Mộc Thần Dật nuốt nước bọt, cảm thấy nhỏ bé yếu ớt lại bất lực. Đây là địa bàn của đối phương, tuy hắn có thể chạy, nhưng thân phận đã bại lộ rồi.
Hắn tuy không nhìn thấy ánh mắt của đối phương, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra, hẳn là đang tràn ngập vẻ trêu chọc.
Dịch Mộng Dĩnh dịu dàng nói: “Lần này không chạy nữa sao?”
“Sư tỷ, tỷ đang nói gì vậy? Sư đệ nghe không hiểu lắm!”
“Phải không?”
Dịch Mộng Dĩnh vươn tay véo má Mộc Thần Dật: “Có muốn ta gọi Mộc Ngạn Bân đến đây ngay bây giờ không?”
“Tỷ tỷ, ta sai rồi.”
Mộc Thần Dật vươn tay nắm lấy cánh tay đối phương, vẻ mặt chân thành: “Ta cũng là bất đắc dĩ. Lần trước sau khi chia tay tỷ tỷ, trong lòng ta vô cùng áy náy, cho nên lần này ta đặc biệt đến tìm tỷ tỷ.”
Lần trước khi hai người đồng hành.
Dịch Mộng Dĩnh vì muốn nghiệm chứng lời Mộc Thần Dật là thật hay giả, đương nhiên đã liên lạc với Mộc Ngạn Bân.
Mà Mộc Ngạn Bân nghe tin Mộc Thần Dật vẫn bình an vô sự thì vui mừng khôn xiết, trực tiếp nói với Dịch Mộng Dĩnh: “Không sai, đứa nhỏ đó là con trai ta.”
Chẳng qua, Mộc Ngạn Bân lại kể cho Dịch Mộng Dĩnh một câu chuyện khác.
Mộc Ngạn Bân nói với Dịch Mộng Dĩnh, năm xưa khi ông du ngoạn, đã gặp gỡ mẫu thân của Mộc Thần Dật, hai người đến với nhau rồi xảy ra quan hệ.
Nhưng mẫu thân của Mộc Thần Dật không muốn cùng ông về Mộc gia, sau đó đã lén bỏ đi, cho nên Mộc Thần Dật vẫn luôn lưu lạc bên ngoài.
Mà khoảng thời gian trước.
Mộc Ngạn Bân và Dịch Mộng Dĩnh vẫn luôn tìm kiếm tung tích của Mộc Thần Dật, một người là vì muốn nhận lại con trai, một người là vì muốn hóng chuyện!
Nhưng vì Mộc Thần Dật vừa đến Trung Châu, căn bản không có mấy người từng thấy chân dung của hắn, hai người truy tìm gần nửa tháng không có manh mối gì, đành phải tạm thời từ bỏ.