Virtus's Reader

STT 688: CHƯƠNG 687: RA GIÁ

Dịch An Vân lại một lần nữa lên tiếng: “Tuy những mảnh vỡ này không có phẩm giai, nhưng có thể chắc chắn một điều, chúng là mảnh vỡ của Tiên phẩm Linh Khí.”

Mọi người trong sảnh đều ồ lên.

Vật phẩm cấp Tiên, vùng đại lục này đã rất lâu rồi chưa từng xuất hiện, bình thường cũng rất hiếm khi được nhắc tới.

Dịch An Vân thấy mọi người có vẻ kích động, bèn trấn an: “Mọi người không cần nóng lòng như vậy, tuy đây là mảnh vỡ của Tiên phẩm Linh Khí, nhưng đã hư hỏng rất nặng.”

“Hiện tại, những mảnh vỡ này cũng chỉ có thể xem như một vài loại vật liệu đỉnh cấp đặc thù mà thôi.”

Nghe vậy, sự nhiệt tình của mọi người giảm đi không ít, nhưng hứng thú vẫn còn rất lớn.

Vật liệu của Tiên phẩm Linh Khí chắc chắn không tầm thường, nhưng đó là chuyện thứ yếu. Quan trọng nhất là, biết đâu có thể thông qua những mảnh vỡ này để nghiên cứu, dò xét ra vài thứ khác.

Kể cả không được, chỉ cần bỏ ra một cái giá nhất định, vẫn có khả năng rất cao luyện chế được một kiện Thánh phẩm Linh Khí.

Dịch An Vân nhìn về phía tầng ba: “Thưa các vị, vật này không thể đo lường bằng lẽ thường, có lẽ ẩn chứa bí mật kinh thiên, cũng có lẽ chỉ có thể dùng làm vật liệu. Mong các vị ra giá cẩn thận.”

“Giá khởi điểm, 100 triệu linh thạch!”

“Mời các vị ra giá!”

Dịch An Vân vừa dứt lời.

Đã nghe một giọng nam từ tầng ba vang lên: “1,5 tỷ.”

Ngay sau đó, một giọng nữ khác lại ra giá: “2 tỷ.”

Dịch Mộng Dĩnh nói với Mộc Thần Dật: “Người đàn ông vừa ra giá là người của Ma Vân Thánh Điện, tên là Thạch Kinh Vũ. Sau khi Sở Đại Đế gặp chuyện, chiến lực của hắn đã lọt vào top ba Đại Đế cảnh ở Trung Châu.”

Mộc Thần Dật thầm ghi nhớ cái tên này. Loại người này hắn tạm thời không thể trêu vào, cần phải chú ý một chút.

Trong lúc đó, giá đã lên tới 3 tỷ. Người ra giá xem như người quen của Mộc Thần Dật, chính là Vô Song Cự Kiếm Cao Nghiêm của Thiên Kiếm Thánh Địa.

Ngay sau khi Cao Nghiêm ra giá.

Diệp Quân Minh vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra: “3,5 tỷ.”

Sau khi Diệp Quân Minh hô giá, cả sảnh đấu giá bỗng im ắng đi nhiều.

Bởi vì nếu chỉ xét theo giá vật liệu thông thường, 3 tỷ đã là giá trên trời. Diệp Quân Minh lại trực tiếp cộng thêm 500 triệu, nếu không thể tìm được gì từ trong mảnh vỡ, chắc chắn sẽ lỗ nặng.

Mức giá Diệp Quân Minh đưa ra rất tinh tế. 500 triệu đối với một thế gia không phải là con số quá lớn, nhưng cũng là một khoản chi không nhỏ.

Nếu còn tăng giá nữa, sẽ không còn mấy người muốn theo. Dù sao vật này đã được Dịch gia nghiên cứu, dò xét qua.

Bây giờ lại đem ra bán đấu giá, chắc chắn là họ không nghiên cứu ra được gì. Nếu bọn họ bỏ ra cái giá quá lớn, khả năng cao là sẽ lỗ vốn.

Mọi người do dự một lúc, lại có một giọng nói vang lên: “4 tỷ.”

Dịch Mộng Dĩnh nghe giọng nói, liền bảo: “Là người của Phó gia.”

Mộc Thần Dật nghe vậy, hỏi: “Phó gia? Phó Ánh Thu của Huyễn Âm Thánh Địa cũng là người của Phó gia sao?”

“Không sai, Phó Ánh Thu là con gái duy nhất của gia chủ Phó gia, Phó Tuyệt Luân.”

“Ồ? Vậy sao!” Mộc Thần Dật nghe thế, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Sau khi người của Phó gia ra giá, không còn ai lên tiếng nữa.

Cái giá này đã vượt quá xa, các thế lực lớn và các đại thế gia đều đã hoàn toàn từ bỏ ý định.

Ngay cả Diệp Quân Minh cũng bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần trở lại.

Dịch An Vân đợi một lát rồi nói: “Nếu không còn ai ra giá nữa, vật này sẽ thuộc về vị tiền bối của Phó gia.”

Mộc Thần Dật hô lớn về phía dưới lầu: “4,5 tỷ.”

Trong nháy mắt, sự chú ý của tất cả mọi người trong sảnh đều đổ dồn về phía Mộc Thần Dật.

Vị Đại Đế của Phó gia nhíu mày.

Trong sáu đại thế gia, thực lực của Phó gia cũng chỉ nhỉnh hơn Tử Thư gia một chút. Lần này họ đến buổi đấu giá cũng chỉ với hy vọng có thể giành được vật này, cố gắng tìm kiếm một cơ hội lật mình.

Họ vốn không định tranh đoạt những món đồ tốt ở phía sau, cho nên mới dám ra giá như vậy, nhưng không ngờ lúc này lại có người tranh giành với mình.

Hơn nữa, đối phương lại là một tiểu bối.

Diệp Quân Minh cũng nhíu mày. Người khác không biết, chứ hắn làm sao không rõ?

Thằng con rể này của hắn xuất thân từ Nam Cảnh, làm sao có thể có nhiều linh thạch như vậy? Hơn phân nửa là đang ra giá thay cho Dao Quang Thánh Địa!

Hắn không hiểu, Dao Quang Thánh Địa định làm gì đây?

Người chủ sự của Dao Quang Thánh Địa lần này là Chu Ngọc Lương, căn bản không cần dùng Mộc Thần Dật để đi gây thù chuốc oán!

Đa số mọi người đều đang hỏi thăm về thân phận của Mộc Thần Dật, dù sao những người này chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy người.

Dịch Mộng Dĩnh nhìn Mộc Thần Dật: “Ngươi muốn mấy mảnh vỡ này làm gì? Ngay cả cường giả Hiển Thánh cảnh cũng không nhìn ra manh mối, ngươi lấy về thì có ích gì?”

“Dù ngươi có nhiều linh thạch cũng không nên tiêu xài như vậy chứ?”

Mộc Thần Dật cười nói: “Tỷ tỷ, với quan hệ của chúng ta, sao ta có thể thu giá cao như vậy cho những món đồ bán cho Dịch gia được?”

“Ta mà không thu thì Dịch gia sẽ mất mặt, nên bây giờ ta thu, rồi thông qua buổi đấu giá này trả lại cho Dịch gia một ít.”

“Để tránh trong Dịch gia có kẻ lắm lời, nói ta làm con rể mà không biết lễ nghĩa.”

Dịch Mộng Dĩnh lắc đầu: “Ngươi không cần phải làm vậy. Ta mà đã muốn, ngươi không cần trả bất cứ giá nào cũng có thể được ta mang theo bên người. Còn nếu ta đã không muốn, ngươi có trả giá bao nhiêu cũng vô dụng.”

Mộc Thần Dật lắc đầu: “Vì tỷ tỷ, ta cam tâm tình nguyện trả giá.”

Dịch Mộng Dĩnh mỉm cười, không nói gì thêm.

Dịch An Vân nhìn Mộc Thần Dật đang ngồi cùng hậu bối nhà mình ở lầu hai, cũng thoáng kinh ngạc, trong mắt lóe lên một vẻ khác thường, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại nụ cười.

“Mộc Thánh Tử ra giá 4,5 tỷ, các vị còn ai muốn tăng giá không?”

“Nếu không có, An Vân sẽ tự tay mang vật này đến cho Mộc Thánh Tử.”

Mộc Thần Dật nghe vậy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, đó là dù phải tiêu hết toàn bộ linh thạch trên người cũng phải đoạt được nó!

Vị Đại Đế của Phó gia tất nhiên sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy, ông ta trực tiếp tăng giá: “4,6 tỷ.”

Phó gia bọn họ không chuẩn bị tranh đoạt những vật phẩm khác, cho nên tổng cộng cũng chỉ chuẩn bị 5 tỷ mà thôi.

Ông ta không ngờ rằng lại sắp phải dốc hết toàn bộ, nhưng ông ta nghĩ cái giá này chắc là ổn rồi.

Dịch An Vân cũng không nhìn những người khác nữa, mà hỏi thẳng: “Mộc Thánh Tử, ngài còn muốn tăng giá không?”

Mộc Thần Dật đứng dậy: “Khụ khụ… Tỷ tỷ đã hỏi rồi, ta mà không tăng giá thì chẳng phải là không nể mặt sao?”

“4,7 tỷ.”

Dịch An Vân nhìn về phía Mộc Thần Dật, khẽ cười thành tiếng: “Đệ đệ nhiệt tình như vậy thật khiến tỷ tỷ cảm động, hôm khác rảnh rỗi nhất định phải mời đệ đệ một bữa.”

Mộc Thần Dật cười cười không nói gì. Nếu không phải nhạc phụ đang ở đây, hắn chắc chắn sẽ nói: Không cần hẹn ngày khác, đêm nay cũng được!

Dịch An Vân quay đầu nhìn về phía vị Đại Đế của Phó gia.

Vị Đại Đế của Phó gia siết chặt nắm tay: “5 tỷ.”

Đây là ông ta đã dốc cả gia tài của mình vào. Vượt qua cái giá này, ông ta thật sự không trả nổi nữa.

“Tiểu bối, nếu ngươi còn tăng giá, bản đế sẽ không theo nữa!”

Ông ta không thể không nhắc nhở Mộc Thần Dật một chút, vì sốt ruột nên giọng điệu có một tia ý vị khác thường.

Diệp Quân Minh lên tiếng: “Phó Tuyệt Bạc, có một số người không phải ngươi có thể động vào đâu. Lời này của bản đế, chỉ nói một lần.”

Tuy hắn có rất nhiều ý kiến với Mộc Thần Dật, nhưng đó là con rể của hắn. Hắn động vào thì được, chứ người khác thì đừng hòng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!