Virtus's Reader

STT 692: CHƯƠNG 691: NGƯƠI ĐANG NGHĨ LINH TINH GÌ THẾ?

Mộc Thần Dật cầm lấy một thanh phi đao, sau đó nhẹ nhàng rạch một đường trên tay mình, một vết thương nhỏ và nông lập tức xuất hiện.

Hắn thử bẻ gãy phi đao, rất dễ dàng uốn cong được nó, nhưng vừa buông tay, phi đao lại khôi phục nguyên dạng, vô cùng dẻo dai.

Hắn lại cầm lấy mũi tên. Mũi tên dài gần bốn thước, thân tên còn chưa dày bằng ngón út, nhưng độ cứng lại rất mạnh, so với huynh đệ của hắn lúc đứng thẳng cũng chẳng kém cạnh.

Mũi tên vô cùng sắc bén, còn sắc hơn cả phi đao một bậc.

Mộc Thần Dật rất hài lòng về chúng, hắn để lại ấn ký không gian trên cả mũi tên và phi đao.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng ném phi đao ra rồi sử dụng dịch chuyển không gian, phi đao lập tức quay trở lại tay hắn.

Khóe miệng Mộc Thần Dật nhếch lên một nụ cười. Việc này nhẹ nhàng hơn dịch chuyển người gấp vạn lần, với cường độ cơ thể hiện tại của hắn, đủ để sử dụng không giới hạn mà không cần lo cơ thể không chịu nổi.

Còn về vấn đề tiêu hao linh khí, hắn cũng không cần lo lắng. Dịch chuyển phi đao tiêu hao chẳng bao nhiêu, cùng lắm thì cắn thuốc.

Đàn ông mà! Thời khắc mấu chốt cắn chút thuốc thì có gì mất mặt!

550 triệu linh thạch này tiêu cũng đáng, nếu hắn muốn đổi một bộ từ hệ thống thì ít nhất cũng phải tốn hơn 50 vạn điểm hệ thống.

【 Dật ca, ngài hài lòng chứ ạ? 】

“Hài lòng, rất hài lòng, ngươi làm tốt lắm!”

【 Hì hì… Vậy huynh cũng không được quên lời hứa với người ta đâu nha! 】

“Hứa hẹn? Hứa hẹn gì? Không có gì, ngươi về đi!”

【? 】

【 Ta * cái * nhà ngươi! 】

“Đồ chó nhà ngươi, dám ăn nói láo xược! Xem ta xử lý ngươi thế nào đây!”

Mộc Thần Dật và hệ thống giằng co kịch liệt, mãi đến gần rạng sáng mới được yên.

Sáng hôm sau.

Năm đại thánh địa chính thức bắt đầu tuyển người.

Mộc Thần Dật và những người khác theo Chu Ngọc Lương đi tới một quảng trường rộng lớn của Dịch gia. Nơi đây đã dựng sẵn đài cao, mỗi nhà đều được sắp xếp rõ ràng.

Năm đại thánh địa xếp thành một hàng ngang, trong quảng trường đã tụ tập không ít con cháu thế gia.

Những người này muốn gia nhập thánh địa nào thì xếp hàng bên dưới đài của thánh địa đó, sau đó tiếp nhận kiểm tra là được.

Mộc Thần Dật quan sát một lượt, trong năm đại thánh địa, hàng người trước đài Thánh địa Thiên Kiếm là đông nhất, ước chừng gần 600 người.

Còn Thánh địa Huyễn Âm có ít người xếp hàng nhất, chỉ chưa đến 50 người.

Nhưng cũng phải thôi, dù sao tiêu chuẩn tuyển nhận của người ta cũng là cao nhất, chỉ riêng một điều kiện là phải đủ xinh đẹp đã có thể loại cả một đám người rồi.

Thánh địa Dao Quang và Ma Vân Thánh Điện thì tàm tạm, đều có khoảng 350 người.

Điều khiến Mộc Thần Dật khá nghi hoặc là, bên Âm Dương Thánh Điện lại có gần 450 người.

Gần chín thành hậu bối muốn gia nhập thánh địa ở đây đều xuất thân từ sáu đại thế gia.

Người của thế gia luôn chú trọng thể diện, nhưng các thiếu gia tiểu thư này lại cứ thế hiên ngang đứng ở đó, trông không có vẻ gì là xấu hổ.

Mộc Thần Dật nhìn chằm chằm về phía đó, thở dài: “Hóa ra Trung Châu đã cởi mở đến mức này rồi à!”

Diệp Lăng Ngưng nghe vậy, hỏi: “Cái gì?”

Ngay sau đó, nàng thấy Mộc Thần Dật đang nhìn chằm chằm về một phía. Nàng nhìn theo ánh mắt của hắn, cũng đoán được hắn đang nghĩ gì.

“Ngươi đang nghĩ linh tinh gì thế?”

Diệp Lăng Ngưng truyền âm: “Trong Âm Dương Thánh Điện tuy có không ít người tu luyện bằng phương pháp song tu thái bổ, nhưng không phải tất cả mọi người đều như vậy!”

“Âm Dương Thánh Điện có ba phân tông. Âm Dương Vô Cực Tông ở Nam Cảnh và Âm Dương Thánh Tông ở Trung Châu tu luyện bằng phương pháp song tu thái bổ. Còn Âm Dương Đạo Tông ở phía tây Trung Châu thì tu luyện âm dương nhị khí.”

“Trong Âm Dương Thánh Điện tồn tại cả hai phương thức tu luyện khác nhau này!”

Mộc Thần Dật nghe vậy, gật đầu: “Hóa ra là vậy.”

Xem ra, vị tỷ tỷ mà cha vợ hắn hẹn hò có lẽ là người tu luyện âm dương nhị khí.

Bảo sao mà! Cha vợ hắn tốt xấu gì cũng là một nhân vật lớn có tiếng tăm, không đến mức tìm một người như vậy!

Chẳng qua, Diệp Lăng Ngưng không nói ra rằng, phần lớn người tu luyện âm dương nhị khí cuối cùng đều không chống lại được sự cám dỗ.

Không lâu sau.

Chu Ngọc Lương nhìn các con cháu thế gia và một vài người trẻ tuổi đến từ các khu vực lân cận đang xếp hàng bên dưới.

“Bản đế là Chu Ngọc Lương, người phụ trách tuyển đệ tử cho Thánh địa Dao Quang lần này. Bản đế nhắc nhở các ngươi trước một điều, những người được tuyển lần này sẽ trực tiếp tiến vào thánh địa tu luyện, cho nên yêu cầu đối với linh mạch của các ngươi sẽ tương đối cao!”

“Chỉ những người có linh mạch đạt tới Thiên phẩm mới có khả năng gia nhập thánh địa, những ai có linh mạch chưa đến Thiên phẩm thì hãy tự động rời đi!”

Các đệ tử bên dưới vừa nghe xong liền bắt đầu bàn tán. Tuy đã sớm nghe về quy tắc này, nhưng đối phương nói yêu cầu tương đối cao, chẳng phải là nói nhảm sao?

Đây rõ ràng là yêu cầu cực kỳ cao có được không!

Dù là ở Trung Châu, linh mạch có thể đạt tới Địa phẩm trung đẳng đã được xem là khá rồi.

Nhưng vì Thánh địa Dao Quang là thế lực đỉnh cấp nên cũng không ai dám nói gì.

Hơn nữa, người ta cũng đã cho cơ hội, người không có linh mạch Thiên phẩm có thể gia nhập phân tông của thánh địa, chỉ cần đạt được điều kiện nhất định ở phân tông thì vẫn có thể tiến vào thánh địa tu luyện.

Bốn thánh địa còn lại cũng có quy tắc tương tự.

Kiểm tra linh mạch là vòng thử nghiệm đầu tiên.

Sau khi cuộc kiểm tra bắt đầu.

Người đầu tiên Mộc Thần Dật kiểm tra là một thiếu niên tuấn tú, khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, nhưng đã trút bỏ vẻ non nớt, khí độ bất phàm. Vừa nhìn đã biết là người được thế gia hun đúc, đã có vài phần phong thái của người lớn.

Thiếu niên tiến lên, chắp tay thi lễ: “Sư huynh, tại hạ là Mộc Ngọc Hoa của Mộc gia, làm phiền sư huynh.”

Mộc Thần Dật hơi kinh ngạc, không ngờ người của Mộc gia đã tới. Chắc là họ đến vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, nếu không thì hắn đã không thể không nghe thấy động tĩnh gì.

“Không cần khách khí, đặt tay lên là được.”

Thiết bị dùng để kiểm tra linh mạch là một hộp kim loại hình chữ nhật dài một thước, rộng nửa thước, cao hai tấc.

Trên đó có vài hoa văn, các hoa văn nối liền với ba viên ngọc thạch màu trắng được khảm trên hộp.

Chỉ cần vận chuyển linh khí rồi đặt tay lên, là có thể dựa vào sự thay đổi màu sắc của ngọc thạch để phán đoán phẩm giai linh mạch.

Linh mạch Phàm phẩm thì ngọc thạch không đổi màu, Huyền phẩm thì ngọc thạch chuyển sang màu xanh lục, Địa phẩm màu lam, Thiên phẩm màu tím, Thánh phẩm màu vàng, Tiên phẩm màu đỏ, Tuyệt phẩm màu đen.

Sáng một viên là hạ đẳng, hai viên là trung đẳng, ba viên là thượng đẳng.

Mộc Ngọc Hoa mỉm cười, rất tự tin đặt tay lên hộp.

Ngay sau đó, ngọc thạch chuyển sang màu tím, và có hai viên sáng lên.

Mộc Thần Dật cười nói: “Thiên phẩm trung đẳng, thiên phú không tệ, chúc mừng ngươi đã qua vòng thử nghiệm đầu tiên.”

Hắn đưa một tấm thẻ gỗ cho đối phương, đó là bằng chứng để tham gia vòng thứ hai.

Mộc Ngọc Hoa ôm quyền thi lễ: “Đa tạ sư huynh.”

Nói xong, hắn liền đi xuống.

Mộc Thần Dật thầm cười lạnh: “Vòng sau sẽ loại ngươi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!