STT 705: CHƯƠNG 704: TIẾN ĐỘ CỦA CÁC NGƯƠI NHANH VẬY SAO?
Mộc Thần Dật bất giác đưa tay ôm lấy vòng eo của nữ tử, ngón tay lướt nhẹ trên tấm thân mềm mại.
Hắn cảm nhận được vòng eo nàng chỉ được che bởi một lớp lụa mỏng.
Bàn tay khẽ siết, cảm nhận sự mềm mại, non mịn tuyệt mỹ.
Nữ tử vươn tay ôm lấy vai Mộc Thần Dật, thì thầm khe khẽ: “Aiya! Ngươi xấu quá đi!”
Giọng nói nũng nịu, mềm mại mang theo hơi thở ngọt ngào, vẻ mặt càng thêm e lệ ngượng ngùng.
Mộc Thần Dật mạnh tay hơn, buông lời: “Yêu tinh!”
Hắn biết mình đã rơi vào ảo cảnh do Tuyết Hồng Trần tạo ra, nhưng với cảnh tượng và đãi ngộ thế này, hắn thật sự không muốn thoát ra ngoài.
Tuyết Hồng Trần nhìn Mộc Thần Dật, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường: “Tên háo sắc!”
Nàng gần như chẳng tốn chút công sức nào, Mộc Thần Dật đã tự mình lún sâu vào ảo cảnh, còn tích cực chủ động phối hợp, trông có vẻ vô cùng khoái trá.
Tuyết Hồng Trần không thèm để ý đến Mộc Thần Dật nữa, người nàng quan tâm hơn là Giang Thắng Tâm. Muốn dạy dỗ Mộc Thần Dật, thì phải giải quyết tên tiểu lừa trọc này trước.
Ảo thuật của nàng, tám phần đều tập trung vào phía Giang Thắng Tâm.
Bên trong chiếc chuông vàng khổng lồ.
Giang Thắng Tâm không dám lơ là, ngay khi nhìn thấy hồng quang trong mắt Tuyết Hồng Trần, hắn đã lập tức nhắm nghiền hai mắt.
Ảo thuật của đối phương không hề đơn giản, nó ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần của hắn, hắn phải cẩn thận đối phó.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng bên tai lại văng vẳng tiếng thủ thỉ của nữ nhân, những tiếng rên rỉ khe khẽ không ngừng khuấy động tâm trí hắn.
Hơi thở của nữ tử liên tục phả vào tai hắn, trong khoang mũi cũng ngập tràn hương thơm thoang thoảng từ cơ thể nàng.
Cả thể xác và tinh thần hắn đều đang phải chịu thử thách.
Giang Thắng Tâm vẫn không dao động: “A Di Đà Phật, tâm như mặt nước lặng, lục căn thanh tịnh, mới có thể thành Phật.”
“Hôm nay chính là thử thách mà Đức Phật dành cho tiểu tăng, tiểu tăng sao có thể lùi bước?”
Nói rồi, hắn đột ngột mở mắt, và lập tức thấy rõ cảnh tượng bên cạnh mình, có hai nữ tử đang ở ngay đó.
Hai nữ tử đang múa lượn quanh người hắn, thỉnh thoảng lại lướt nhẹ qua cơ thể Giang Thắng Tâm.
Và lớp váy áo trên người họ cũng đang từ từ trượt xuống, lụa mỏng tung bay, y phục mỏng manh lay động trong gió.
Sắc hồng mờ ảo.
Làn sóng đen huyền bí.
Tất cả, tất cả đều đã lọt vào trong mắt Giang Thắng Tâm.
Sắc mặt Giang Thắng Tâm đã hơi ửng đỏ, vội vàng niệm Phật hiệu: “A Di Đà Phật.”
Thế nhưng, dù hắn thiên tư bất phàm, Phật tính thâm sâu, nhưng cũng chẳng phải là Phật thật. Ngọn lửa nhỏ bé bị đóa sen vàng niêm phong dưới đáy lòng đã bắt đầu lớn mạnh không ngừng.
Lửa dữ bùng lên, dục hỏa công tâm.
Sắc mặt Giang Thắng Tâm đã đỏ bừng, chuỗi tràng hạt trong tay hắn được vê ngày một nhanh, tốc độ nhanh đến mức mắt thường gần như không thể thấy rõ.
Ngay sau đó, “bụp” một tiếng, sợi dây xâu chuỗi tràng hạt đứt phựt, những hạt châu lách tách rơi xuống đất.
Giang Thắng Tâm trừng lớn hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước.
Lớp lụa mỏng manh đã rơi xuống, cảnh sắc hồng hào không còn mờ ảo.
Cảnh xuân trong rừng đã hiện ra rõ mồn một.
Chiếc chuông vàng khổng lồ ngừng quay, ánh sáng từ Phạn văn dần thu lại, kim quang đang từ từ biến mất.
Phật tâm của Giang Thắng Tâm đã hỗn loạn, Đức Phật trong lòng hắn đang dần sụp đổ.
Tuyết Hồng Trần nở một nụ cười, hai mắt nàng ngập tràn hồng quang, ảo cảnh được tạo ra có thể khơi dậy dục vọng sâu thẳm nhất trong lòng người.
Tu luyện giả cũng chỉ là những kẻ mạnh hơn người thường một chút, đã là người thì không thể thoát khỏi dục vọng vô tận. Tu vi của đối phương không kém nàng bao nhiêu, nhưng cũng chẳng mạnh hơn, làm sao có thể không bị ảnh hưởng?
Mộc Thần Dật ôm lấy nữ tử bên cạnh, giữa những tiếng cười vui vẻ, hắn cũng thấy được sự thay đổi của Giang Thắng Tâm.
Hắn liền cười nhạo: “Tiểu hòa thượng, không phải ngươi nói tất cả đều là mỹ nhân xương trắng sao?”
“Không phải ngươi nói, vạn ác dâm vi thủ sao?”
“Cái bộ dạng này của ngươi, Phật Tổ không tặng cho ngươi cái bát vàng mới lạ đó? Ha ha ha…”
Giang Thắng Tâm nhìn về phía Mộc Thần Dật, liền thấy hai tay đối phương đang tùy ý nắm lấy thân thể ngọc ngà mềm mại, cất tiếng cười lớn với hắn.
Trong phút chốc, hắn chỉ cảm thấy hổ thẹn không sao tả xiết.
“Tiểu tăng tâm tính không đủ, một cửa ải dâm tà nhỏ nhoi cũng không vượt qua được, tội lỗi, tội lỗi!”
Giang Thắng Tâm hai tay lại lần nữa chắp lại: “A Di Đà Phật.”
Tuyết Hồng Trần thấy Giang Thắng Tâm định một lần nữa nhập định thì khinh thường cười, nàng sao có thể để đối phương được như ý?
Chỉ thấy nữ tử trước mặt Giang Thắng Tâm khẽ cười đi ra sau lưng hắn, nhẹ nhàng ôm lấy vai hắn.
Cơ thể Giang Thắng Tâm bất giác run lên.
Đầu nữ tử từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên má Giang Thắng Tâm, tay thì trực tiếp vỗ về lồng ngực hắn.
Giang Thắng Tâm cố gắng nhẫn nhịn, gân xanh trên cổ đã nổi lên cuồn cuộn.
Mà một nữ tử khác thì càng táo bạo hơn, trực tiếp ngồi lên đùi Giang Thắng Tâm, nàng ôm lấy cổ hắn, cả bộ ngực căng tròn ép thẳng vào mặt hắn.
Giang Thắng Tâm từ nhỏ đã vào Vạn Phật Thánh Địa, dù chịu ảnh hưởng của Phật pháp, nhưng làm sao đã từng trải qua trường hợp hương diễm thế này.
Trong phút chốc, dục vọng của hắn đã bùng cháy dữ dội.
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Tiểu hòa thượng, ngươi đừng chỉ thủ chứ không công a! Ngươi lôi ‘hàng’ ra mà ‘chăm sóc’ nàng đi chứ!”
“Ngươi cứ thế này, đừng nói bảo vệ ta, chính ngươi cũng phải toi mạng đó!”
Mộc Thần Dật nói xong, ôm lấy nữ tử bên cạnh hôn một cái, nhận lại được tiếng rên rỉ nũng nịu của đối phương.
Mà mấy “mỹ nhân xương trắng” khác bên cạnh hắn cũng đã vây chặt lấy hắn, mấy người chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Giang Thắng Tâm chịu đựng sự tra tấn, đáp lại một câu.
“Tiểu tăng là người xuất gia, từ bi vi hoài, sao có thể vọng động tranh chấp?”
“Vậy thì đáng đời ngươi chịu tội!” Mộc Thần Dật nói một câu, rồi không thèm để ý đến hắn nữa.
Giang Thắng Tâm đã đến bờ vực sụp đổ, hạ thân đã phồng lên một khối.
Mà nữ tử trong lòng hắn lại càng không ngừng uốn éo vòng eo, tiếng cười trong như chuông bạc tràn đầy vẻ khiêu khích.
“A Di Đà Phật.” Giang Thắng Tâm thở dài, “Phật Tổ trên cao, tâm tính đệ tử kém cỏi, lại không chịu nổi thử thách cỏn con này.”
“Đệ tử cần phải vận dụng cấm thuật của Phật môn mới có thể ngăn cản, tội lỗi tội lỗi.”
Hắn nói rồi, trong miệng bắt đầu tụng kinh văn.
Trong nháy mắt, trên chiếc chuông vàng khổng lồ, những Phạn văn vốn đã ảm đạm lại một lần nữa lóe lên kim quang, có xu hướng chuyển động trở lại.
Tuyết Hồng Trần thấy vậy, lạnh lùng nói: “Đừng hòng.”
Nàng đánh ra một pháp quyết, sương mù hồng nhạt quanh thân càng thêm nồng đậm, hồng quang trong mắt cũng tăng lên mấy phần.
Hai nữ tử đang quấn lấy Giang Thắng Tâm trong ảo cảnh cũng càng thêm không kiêng nể gì.
Nữ tử phía sau hắn trực tiếp giật phăng tấm tăng bào trắng muốt không nhiễm bụi trần.
Còn nữ tử ngồi trước mặt thì trực tiếp hôn lên đôi môi đang không ngừng tụng kinh văn của hắn.
Mộc Thần Dật liếc mắt nhìn sang: “Vãi chưởng, tiến độ của các ngươi nhanh vậy sao?”
Nhưng ngay sau đó, hắn liền phát hiện có gì đó không đúng.
Mặc cho hai nữ tử kia ra sức quyến rũ, Giang Thắng Tâm lại không hề dao động, như một lão tăng nhập định, đóa sen vàng giữa hai hàng lông mày càng lúc càng rõ ràng, chói mắt.
Mặc dù nữ tử kia đã chặn miệng Giang Thắng Tâm, đầu lưỡi thậm chí còn tiến vào, quấy nhiễu hắn tụng kinh, nhưng lại không thể ngăn được tiếng kinh văn vang lên trong lòng hắn.
Kinh văn mà Giang Thắng Tâm sử dụng, chính là thuật nhập định khiến lục căn biến mất do vị Phật Thánh đầu tiên của Vạn Phật Thánh Triều sáng tạo ra.