Virtus's Reader

STT 793: CHƯƠNG 792: TA CHÍNH LÀ VÔ SỈ NHƯ VẬY ĐẤY!

Tần Lân thở dài một hơi: “Hoàng thúc, với thái độ này của người, hắn không trở mặt ngay tại chỗ đã là may lắm rồi!”

Tần Phong vô cùng bất mãn: “Hắn chỉ là một tiểu bối mà dám xấc láo như vậy, thật sự là thiếu dạy dỗ!”

Tần Lân lắc đầu, vị hoàng thúc này của hắn cũng không nghĩ đến thân phận hiện giờ của Mộc Thần Dật. Đối phương là Thánh Tử của Dao Quang Thánh Địa, hơn nữa, có tin tức đáng tin cậy nói rằng hắn là người của Mộc gia.

Ngoài ra, hai vị Đại Đế của Dịch gia và Diệp gia cũng có quan hệ không tầm thường với Mộc Thần Dật, chuyện này sao có thể không có sự cho phép của Dịch gia và Diệp gia được chứ?

Tần Lân lại thở dài, nói tiếp: “Phía sau hắn còn có không ít thế lực, hắn đối xử với người như vậy đã là đủ khách sáo rồi! Cho dù hắn có thiếu dạy dỗ thật thì cũng không đến lượt người ra tay đâu!”

“Ta thấy tiểu tử ngươi cũng hơi thiếu dạy dỗ đấy!”

“Hoàng thúc, người nguôi giận đi! Việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách đổi lấy vật phẩm.”

Tần Lân thầm bất đắc dĩ, Vạn Cương Thánh Triều của bọn họ so với các thế lực khác thì chẳng có thực lực gì đáng kể.

Bây giờ, chút ưu thế mà họ có được nhờ vào tỷ tỷ của hắn cũng đã bị sự nóng nảy của vị hoàng thúc này chôn vùi hoàn toàn.

Tần Phong nén lại cảm xúc, sau đó ra lệnh: “Ngươi truyền tin về, bảo người trong nhà đưa ít đồ qua đây. Ta đi gặp người của Tử Thư gia, xem có thể nghĩ ra cách nào khác không.”

Tần Lân gật đầu, sau đó cúi người hành lễ rồi đi ra ngoài.

Tần Phong đợi Tần Lân rời đi, gương mặt liền trở nên vặn vẹo. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chửi rủa: “Thằng nhãi con đáng ghét! Đồ chó đẻ…”

Hắn lẩm bẩm chửi rủa trong đình một lúc lâu, tâm trạng mới khá hơn một chút, sau đó mới đứng dậy rời đi, đến nơi ở của người nhà Tử Thư gia.

Bên này, Mộc Thần Dật trở về phòng, lần lượt viết thư cho các thế lực đã gửi thiệp mời. Nội dung không nhiều, chỉ có một câu.

“Ai ra giá cao thì được.”

Sau đó, hắn đưa thư cho hạ nhân của Dịch gia mang đi.

Buổi tối.

Mộc Thần Dật ra khỏi cửa, đi đến khu vực hồ trong đình của Dịch gia.

Hắn đợi không lâu thì thấy Tần Lâm đã tới.

Mộc Thần Dật tiến lên, kéo lấy bàn tay mềm mại của Tần Lâm: “Nếu ta không nhờ Tần Lân nhắn lại, có phải nàng sẽ không ra gặp ta không?”

Tần Lâm muốn rụt tay về, dù sao ở đây cũng có không ít người, ngại ngùng chết đi được, nhưng lại bị Mộc Thần Dật kéo thẳng vào lòng.

Nàng giãy ra không được, đành phải vùi đầu vào lồng ngực hắn, cố gắng không để lộ mặt để tránh bị người khác nhận ra, thật xấu hổ.

“Chàng không đến tìm ta, cớ gì ta phải đi tìm chàng…” Tần Lâm lí nhí, rõ ràng là đang có chút hờn dỗi.

Trong di tích, vì một sự cố trong lúc tu luyện mà hai người đã phát sinh quan hệ, nhưng nàng không cảm thấy mình và đối phương có bao nhiêu tình cảm.

Tần Lâm chẳng qua chỉ không cam lòng vì đã đánh mất thứ quý giá nhất của mình như vậy mà thôi.

Thế nhưng khi nhìn thấy Mộc Thần Dật tay trong tay với Tuyết Hồng Trần và Ninh Quỳnh Vũ, lòng nàng lại dâng lên cảm giác mất mát, tủi thân khó tả. Vì vậy, lúc Mộc Thần Dật nhìn về phía mình, nàng mới hoảng hốt bỏ chạy.

Thứ gọi là tình yêu này nảy mầm thật không chút dấu vết, thậm chí có phần hoang đường.

Về vấn đề tình cảm giữa hai người, Mộc Thần Dật lại khác với Tần Lâm.

Hắn vốn thích những tỷ tỷ xinh đẹp, cũng chẳng bận tâm lúc ban đầu có tình cảm hay không. Chỉ cần là người của hắn thì sẽ hết lòng yêu thương, không phải người của hắn thì sẽ tìm cách biến thành của mình, rồi hết lòng yêu quý.

Cái gọi là tình cảm, ở bên nhau lâu rồi tự nhiên sẽ có.

Mộc Thần Dật đưa tay vuốt ve gò má Tần Lâm: “Nàng nói không đúng rồi, ta không đến tìm nàng thì nàng cũng phải đến tìm ta mới đúng!”

“Dựa vào cái gì chứ!”

“Chỉ bằng câu nói của nàng, rằng nàng phải chịu trách nhiệm với ta!”

“Ta… lúc đó ta bị chàng nói cho quay cuồng, trong cả chuyện này, người chịu thiệt là ta!” Tần Lâm bắt đầu tức giận, véo một cái lên ngực Mộc Thần Dật!

“Đừng để ý những chi tiết đó, trọng điểm là nàng đã nói như vậy. Nếu nàng không làm theo, vậy nàng chính là không giữ lời hứa, là thất tín bội nghĩa, là người vô trách nhiệm.”

“Chàng… Vô sỉ! Đáng ghét!”

Mộc Thần Dật cười cười: “Ta chính là vô sỉ như vậy đấy!”

Hắn kéo Tần Lâm đến một góc đình ngồi xuống, sau đó bế nàng đặt lên đùi mình.

Tần Lâm định đứng dậy, nhưng eo đã bị Mộc Thần Dật ôm chặt.

“Chàng đừng như vậy… Nơi này đông người lắm…”

Mộc Thần Dật lắc đầu, lại ôm chặt nàng hơn vài phần.

“Nàng sợ gì chứ? Chúng ta quang minh chính đại, có phải hạng người không thể để ai nhìn thấy đâu.”

“Nàng đường đường là Công chúa điện hạ, thiên tư bất phàm, xinh đẹp động lòng người, hoàn toàn có thể ra mắt mọi người mà.”

Tần Lâm nhíu mày, vung tay tát về phía mặt Mộc Thần Dật: “Đáng ghét!”

Nhưng khi bàn tay gần chạm tới mặt hắn, nàng lại thu hết lực, chỉ còn là một cái vuốt ve nhẹ nhàng.

Mộc Thần Dật bắt lấy tay nàng: “Cứ yên tâm ngồi đi! Bọn họ đều đang bận tình chàng ý thiếp, không ai chú ý đến chúng ta đâu.”

Tần Lâm không giãy giụa nữa, mặc cho Mộc Thần Dật ôm.

“Chuyện ban ngày hôm nay, xin lỗi chàng…”

Mộc Thần Dật từ từ luồn tay vào trong váy, vuốt ve cặp đùi ngọc mịn màng của nàng.

Thân thể mềm mại của Tần Lâm run lên: “Chàng làm gì vậy! Nơi này… còn có người khác…”

Mộc Thần Dật cười cười: “Yên tâm, họ không thấy được đâu.”

Hắn tiếp tục vuốt ve, nghe tiếng rên khe khẽ không kiềm chế được của nàng, hắn liền cảm thấy vô cùng kích thích.

“Chuyện ban ngày không liên quan đến nàng, ta không để tâm đâu, nàng đừng lo. Còn về chuyện tử thi và linh châu, ta cũng có thể nể mặt nàng mà cho Vạn Cương Thánh Triều một chút ưu đãi.”

Sắc mặt Tần Lâm đã ửng hồng, hai tay nàng đã vòng qua ôm lấy cổ Mộc Thần Dật.

Nàng nhìn Mộc Thần Dật rồi lắc đầu: “Chàng không cần ưu đãi cho Vạn Cương Thánh Triều đâu. Ta là ta, Vạn Cương Thánh Triều là Vạn Cương Thánh Triều.”

Tần Lâm không muốn Mộc Thần Dật vì mình mà nhượng bộ với Vạn Cương Thánh Triều. Điều đó sẽ khiến nàng cảm thấy mình thấp hơn hắn một bậc khi đối diện, càng khiến nàng có cảm giác như đang bán mình cho hắn.

Mộc Thần Dật hỏi: “Thật sự không cần sao?”

“Không cần!”

“Ừm, được thôi!”

Hai người lại trò chuyện thêm gần nửa canh giờ.

Mộc Thần Dật kể sơ qua cho Tần Lâm về tình hình các thành viên trong gia đình mình, cũng là để nàng chuẩn bị tâm lý trước.

Không phải nàng không muốn nghe, mà thật sự là dưới sự trêu chọc của hắn, nàng đã vô cùng khó nhịn, căn bản không còn tâm trí đâu để nghe hắn nói gì nữa.

Điều quá đáng nhất là hắn vẫn luôn không hề an phận, không chỉ có tay, mà cả… thứ kia nữa, cứ luôn ngóc đầu dậy, thật khiến người ta… ghét cay ghét đắng!

Lúc này, cả người nàng đã dán chặt vào Mộc Thần Dật, gắt gao ôm lấy hắn.

Mộc Thần Dật cảm thấy đã dặn dò gần đủ, bèn nói: “Lâm nhi, đại khái là những chuyện đó, những việc khác sau này ta sẽ nói kỹ hơn với nàng.”

Tần Lâm cảm nhận được cánh tay đang ôm eo mình nới lỏng, lập tức muốn bỏ chạy. Nếu còn ở lại, nàng sẽ xấu hổ chết mất.

Mộc Thần Dật sao có thể để nàng rời đi dễ dàng như vậy được?

“Lâm nhi, nàng định làm gì thế?”

Tần Lâm đỏ mặt: “Trời không còn sớm nữa, ta phải về đây, chàng mau thả ta ra.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!