Virtus's Reader

STT 798: CHƯƠNG 797: CÁCH CHÀO HỎI THẬT ĐẶC BIỆT!

Mộc Thần Dật thu tay về, ôm lấy vòng eo của Dịch Mộng Dĩnh, nhẹ nhàng vỗ về.

“Tỷ tỷ, tu vi hiện giờ của tỷ, trong thế hệ trẻ đã thuộc hàng đầu, nhưng trước mặt tỷ vẫn còn một Diệp Lăng Tuyết.”

“Nửa năm trước, tu vi của nàng ấy đã là Thiên Quân Cảnh cửu trọng, nếu không có gì bất ngờ, sau lần xuất quan này, nàng sẽ là một cường giả Đại Đế Cảnh.”

Nghe vậy, Dịch Mộng Dĩnh khẽ chau mày.

Trong những năm qua, đã xuất hiện không ít người có thiên tư bất phàm, nhưng không một ai có thể đúng nghĩa lấy sức mình áp đảo cả thế hệ, nhưng ở thế hệ của họ, Diệp Lăng Tuyết đã làm được điều đó.

“Nghe đồn, Diệp Lăng Tuyết đã giải quyết được tai họa ngầm trong cơ thể, có thể tu luyện mà không còn gì cản trở, không ngờ lại là thật!”

Cùng là một trong sáu đại thế gia, Dịch gia vẫn có thể nghe ngóng được một vài tin tức về Diệp Lăng Tuyết.

Thế nhưng, những người biết chuyện đều cho rằng Dịch gia chỉ tìm được biện pháp tạm thời áp chế tai họa ngầm trong cơ thể Diệp Lăng Tuyết mà thôi.

Rốt cuộc Diệp Lăng Tuyết đã có bốn năm tu vi không hề tăng tiến, không ai tin Dịch gia có thể giúp nàng giải quyết được phiền phức đó.

Mộc Thần Dật nhìn Dịch Mộng Dĩnh: “Tỷ tỷ, tỷ từng sánh vai với Diệp Lăng Tuyết, bây giờ nàng ấy sắp đột phá Đại Đế, tỷ cũng không muốn bị nàng bỏ lại quá xa chứ?”

Dịch Mộng Dĩnh nhếch miệng, đưa tay véo má Mộc Thần Dật, dịu dàng nói: “Chuyện này ngươi không cần bận tâm đâu, ngươi cũng không giúp được ta.”

Mộc Thần Dật lắc đầu: “Tỷ tỷ, thế là tỷ xem thường ta rồi. Tỷ đi theo ta, ta có cách giúp tỷ đột phá nhanh chóng.”

Thấy Mộc Thần Dật có vẻ nghiêm túc, Dịch Mộng Dĩnh hơi sững sờ, chẳng lẽ hắn có cách thật sao?

Nhưng nàng nhanh chóng mỉm cười trở lại: “Bây giờ chưa thể đi theo ngươi được, để sau hãy nói.”

Mộc Thần Dật gật đầu, hắn không ngại chờ một thời gian, dù sao cũng phải để cho nàng chuẩn bị một chút.

Hai người lại ở lại một lúc lâu.

Mãi đến nửa đêm, họ mới trở về Dịch gia.

Dịch Mộng Dĩnh đưa Mộc Thần Dật về nơi ở, hôn hắn một cái rồi mới quay người rời đi.

Mộc Thần Dật trở lại sân viện, đi thẳng đến phòng của Diệp Lăng Ngưng.

Hôm sau.

Người của các gia tộc lại lần lượt tìm đến Mộc Thần Dật, nhưng chỉ có Thiên Kiếm Thánh Địa và Huyễn Âm Thánh Địa là chịu tăng giá.

Nguyệt Liên Tâm đưa ra mức giá mới, nhiều hơn trước 5 tỷ linh thạch.

Cao Nghiêm thì trên cơ sở ban đầu, tăng linh thạch lên đến 10 tỷ, đồng thời cho thêm một kiện Thiên phẩm thượng đẳng Linh Khí.

Mộc Thần Dật từ chối Huyễn Âm Thánh Địa và các thế lực khác, đem tử thi Đại Đế Cảnh và linh châu mô phỏng giao cho Cao Nghiêm.

Người của các gia tộc đành bất đắc dĩ rời đi, tuy không đổi được thứ mình muốn nhưng cũng không quá thất vọng, dù sao họ vẫn có thể nghĩ cách khác.

Ví dụ như, có thể trao đổi với các thế lực khác có nhiều tử thi, hoặc hợp tác với các thế lực khác, nhưng làm như vậy thì cái giá phải trả sẽ tốn kém hơn rất nhiều.

Buồn bực duy nhất chính là hai vị Đại Đế của Mộc gia.

Mộc Ngạn Bân và Mộc Ngạn Lâm đã đánh giá sai suy nghĩ của Mộc Thần Dật.

Họ cho rằng Mộc Thần Dật không muốn quay về Mộc gia chỉ là nhất thời nghĩ quẩn mà thôi, nhưng họ không ngờ rằng Mộc Thần Dật ngay cả ý định đặt chân vào cửa Mộc gia cũng không có.

Chuyện tử thi Đại Đế Cảnh kết thúc, Mộc Thần Dật cuối cùng cũng được rảnh rỗi.

Hắn ra ngoài, chuẩn bị đi gặp hai nàng dâu còn lại.

Mộc Thần Dật đi vào một đình nghỉ mát, ngồi đợi một lát thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau.

Hắn đứng dậy tiến tới, ôm chầm lấy đối phương: “Trần Nhi, nhớ ta không?”

Tuyết Hồng Trần tựa vào vai Mộc Thần Dật, hờn dỗi nói: “Không thèm nhớ.”

Mộc Thần Dật bế bổng nàng lên: “Hai ngày nay ta bận, chuyện này nàng biết mà!”

Tuyết Hồng Trần khẽ hừ một tiếng, vòng tay qua cổ Mộc Thần Dật. Nàng quả thật biết hai ngày nay hắn đang gặp gỡ người của các thế lực lớn, nếu không, nàng đã chẳng dễ dàng để hắn hẹn ra như vậy.

Nàng ngửi mùi hương trên người Mộc Thần Dật, dịu dàng nói: “Hôm nay ta phải đi…”

Mộc Thần Dật sững sờ: “Nhanh vậy sao?”

“Ừm, nếu ngươi nhắn tin trễ hơn một chút, có lẽ ta đã không gặp được ngươi rồi.”

“Lỗi của ta! Lẽ ra ta nên lẻn vào phòng nàng lúc đêm khuya tĩnh lặng mới phải.” Mộc Thần Dật nhìn nàng: “Trần Nhi, hay là đừng về nữa, đi cùng ta đi.”

Tuyết Hồng Trần lắc đầu: “Không được, ta dù sao cũng phải nói với phụ thân một tiếng…”

“Cũng phải, vậy nàng đợi ta một thời gian, chờ ta giải quyết xong một vài chuyện nhà, sẽ đến bái kiến nhạc phụ đại nhân, sau đó đón nàng đi.”

Tuyết Hồng Trần gật đầu, ngay sau đó khẽ rên lên: “Ngươi đừng… sẽ bị người khác nhìn thấy!”

Mộc Thần Dật nhẹ nhàng xoa nắn nơi ngọc ngà mềm mại, nếu bây giờ không tranh thủ, sau này hắn sẽ phải xa nàng một thời gian dài.

“Yên tâm, gần đây không có ai, với lại, góc này người khác không chú ý tới đâu.”

“Ừm, đáng ghét… Đừng…”

Mộc Thần Dật và Tuyết Hồng Trần tình tứ âu yếm trong đình, trò chuyện phiếm.

Gần nửa canh giờ sau.

Tuyết Hồng Trần run giọng nói: “Tên đại xấu xa! Đừng… ta phải đi…”

Mộc Thần Dật không thể không dừng lại: “Ta đưa nàng về.”

Ngay sau đó, hắn nắm tay nàng đi ra ngoài.

Khi hai người đến gần cổng, liền thấy Giang Thắng Tâm đang đứng ngoài cổng viện, trò chuyện cùng hai vị tỷ tỷ của Âm Dương Thánh Điện.

Mộc Thần Dật thấy Giang Thắng Tâm thì khinh thường ra mặt, thấp giọng mắng: “Tên lừa trọc nhỏ này, đúng là một tên háo sắc!”

Tuyết Hồng Trần liếc Mộc Thần Dật một cái: “Ngươi thì tốt hơn chắc!”

“Ta là người đàng hoàng mà!”

“Người đàng hoàng mà ‘chào cờ’ cao thế à?”

“…”

Hai người tiến lại gần.

Mộc Thần Dật cười nói: “Chào hai vị tỷ tỷ.”

Hai nữ tử nhìn Mộc Thần Dật, mặt mày tươi rói.

“Cách chào hỏi của đệ đệ thật đặc biệt nha!”

Tuyết Hồng Trần đưa tay véo mạnh vào hông Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật ho nhẹ một tiếng: “Cũng đâu còn cách nào khác! Đều tại hai vị tỷ tỷ có sức hút lớn quá, ‘nó’ thật sự không chống cự nổi a!”

Tuyết Hồng Trần nghe vậy, tuy biết Mộc Thần Dật đang nói đùa nhưng lực tay vẫn tăng thêm vài phần.

Hai vị tỷ tỷ nhìn nhau, bật cười khúc khích.

“Sợ là vì sức hút của Hồng Trần lớn thì có!”

“Nha! Chuyện này mà cũng bị hai vị tỷ tỷ phát hiện ra.”

Mộc Thần Dật trêu đùa hai cô gái vài câu, rồi mới nhìn sang Giang Thắng Tâm mặt đã đỏ bừng bên cạnh.

“Tiểu hòa thượng, ngươi đến đây làm gì?”

Giang Thắng Tâm liếc mắt sang bên cạnh: “Cái này… tiểu tăng chỉ tình cờ đi ngang qua thôi!”

Mộc Thần Dật cười cười: “Thật không? Sợ không phải là đến tiễn hai vị tỷ tỷ chứ?”

“Mộc thí chủ đừng nói bậy, tiểu tăng là người xuất gia!”

“Người xuất gia không thể tiễn người khác sao?”

“Cái này…”

“Ngươi sợ là có ý đồ bất chính gì chứ gì!”

“Tiểu tăng tuyệt đối không có!”

Hai nữ tử thấy vậy, bèn lên tiếng.

“Đệ đệ đừng trêu chọc hắn nữa, hắn da mặt mỏng lắm.”

“Hắn đúng là đi ngang qua thật mà.”

“Hai vị tỷ tỷ cũng quá nuông chiều hắn rồi.” Mộc Thần Dật cười cười, nhìn về phía Giang Thắng Tâm: “Ta tin ngươi là đi ngang qua!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!