Virtus's Reader

STT 817: CHƯƠNG 816: TA KHÔNG THÍCH CÓ KẺ NGÔNG HƠN TA

"Là bọn họ à!" Mộc Lúc có chút kinh ngạc. Vốn dĩ khi Mộc Thần Dật nói, hắn vẫn còn bán tín bán nghi, không ngờ đối phương lại đến thật.

Dương Diệu huých vào sau lưng Mộc Lúc, ra hiệu cho hắn bớt lời lại.

Mộc Thiên Chí liếc nhìn mấy người, vốn định mời họ vào nhà chiêu đãi một phen, dù sao khách từ xa đến.

Nhưng vừa thấy vẻ kiêu căng ngạo mạn của bọn họ, ông lập tức mất hết hứng thú, kéo bà vợ lại gần Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật mời hai ông bà ngồi xuống ghế trong sân, sau đó nhìn về phía vị cao thủ Thiên Quân Cảnh đỉnh phong kia.

"Nơi này không phải Mộc gia của các ngươi, mà là Mộc gia của ta. Ngươi dám dọa người nhà của ta, ta rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng đấy!"

"Nhưng ta trước nay luôn rộng lượng, ngươi quỳ xuống nhận sai thì chuyện này coi như cho qua."

Những người có mặt nghe Mộc Thần Dật nói vậy đều ngẩn người.

Gia đình chú hai của Mộc Thần Dật chưa từng thấy cậu nói những lời như thế, đột nhiên cảm thấy đối phương thật xa lạ.

Còn người của Mộc gia Trung Châu thì không ngờ Mộc Thần Dật đã ngông cuồng đến mức này!

Bọn họ biết đối phương cuồng vọng tự đại, dù sao chuyện trong di tích đã lan truyền ra ngoài, nhưng trong di tích toàn là đám tiểu bối, ra khỏi di tích lại có người che chở, người khác không dễ gì động đến hắn.

Mà bây giờ, Thánh địa Dao Quang vẫn chưa có cao thủ nào xuất hiện, bên cạnh hắn toàn là người thường, chỉ có một tiểu nha đầu là có chút tu vi.

Dưới tình huống không có ai bảo vệ, đối mặt với những cao thủ như bọn họ mà đối phương vẫn không coi ai ra gì như thế, bọn họ thật sự có chút không hiểu.

Chẳng lẽ cái thứ chó má này không sợ bọn họ nổi giận sẽ ra tay tiêu diệt hắn ngay tại chỗ sao?

Vị cao thủ Thiên Quân Cảnh đỉnh phong nhìn về phía Mộc Thần Dật, "Bổn quân không có thói quen nhận sai!"

Mộc Thần Dật khinh miệt cười, "Vậy ngươi nên sửa cái thói quen đó đi!"

"Nếu bổn quân không sửa thì sao?"

"Vậy thì ngươi hơi bị ngang ngược rồi đấy! Mà ta lại không thích có kẻ ngông hơn mình! Vì vậy, ngươi phải trả một cái giá nhất định."

"Cuồng vọng! Bổn quân cũng muốn xem thử, ngươi có thể bắt bổn quân trả cái giá gì!"

Mộc Thần Dật mỉm cười, búng tay một cái.

Ngay sau đó, hai chân của vị cường giả Thiên Quân Cảnh đỉnh phong kia bắt đầu tan biến, tựa như cát đá bị phong hóa, từ từ bay đi trong gió nhẹ.

Mọi người thấy vậy đều chấn động, đặc biệt là vị cường giả Thiên Quân Cảnh đỉnh phong kia, cả người đã ngã lăn trên mặt đất.

Hắn mồ hôi đầm đìa, toàn thân run lên không ngừng.

Lúc này, hắn đang bị một luồng uy áp vô hình bao phủ, có thể bị luồng sức mạnh đó xóa sổ bất cứ lúc nào. Hắn hoàn toàn quên cả việc vận chuyển linh khí, máu tươi từ vết thương tuôn ra không ngớt.

Một vị Thiên Quân khác lập tức đến bên cạnh đồng bạn, vội vàng cầm máu cho hắn.

Mấy người còn lại cũng vây lại.

"Chuyện gì thế này?"

"Không hề có dấu hiệu gì, sao hắn lại biến thành thế này?"

"Chẳng lẽ thật sự là do cái búng tay của tiểu tử kia?"

...

Trong khi đó, gia đình chú hai của Mộc Thần Dật lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bởi vì trước mặt họ là một màn sương tím mịt mù, hoàn toàn không thể nhìn rõ tình hình xung quanh.

Mộc Lúc nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Hai ông bà đã có chút hoảng loạn.

Dương Diệu đoán rằng chuyện này có liên quan đến Mộc Thần Dật nên không quá lo lắng.

Mà trên thực tế, trước khi ra tay, Mộc Thần Dật đã dùng linh khí tạm thời che đi tầm mắt của người nhà để tránh dọa đến họ.

Bên kia.

Mày của Mộc Ngọc Nhân nhíu chặt, hắn không ngờ sự việc lại biến thành thế này.

Đó là một cường giả Thiên Quân Cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu một bước nữa là có thể trở thành Đại Đế, vậy mà lại mất đi hai chân trong tình huống không hề có dấu hiệu báo trước.

Hắn không phải kẻ ngốc, tự nhiên biết chuyện này không thể nào là do một cái búng tay của Mộc Thần Dật làm được.

Đừng nói là Mộc Thần Dật, dù có là Đại Đế Cảnh cũng không mấy ai có thể dễ dàng làm được đến mức này.

Chỉ cần ra tay, chắc chắn sẽ có khí tức tiết ra ngoài và bị phát hiện, nhưng bây giờ, bọn họ không hề hay biết gì, người ra tay tám chín phần là một vị đại lão Hiển Thánh Cảnh.

Mộc Ngọc Nhân vừa nghĩ đến đây, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng đã hoảng loạn đến cực điểm. Hắn vạn lần không ngờ, đội hình như bọn họ đến một cái Nam Cảnh mà lại có nguy hiểm đến tính mạng!

Hắn vội vàng cúi người hành lễ, "Vãn bối Mộc Ngọc Nhân, ra mắt tiền bối. Hôm nay chúng tại hạ đường đột đến đây, đã quấy rầy nhiều, chuyện vừa rồi không phải cố ý, mong tiền bối thứ lỗi."

Mấy người khác cũng vội vàng cúi người, vị Thiên Quân Cảnh đỉnh phong kia thì nằm rạp thẳng trên mặt đất.

Mộc Ngọc Nhân trong lòng vô cùng lo lắng, nghĩ xem nên làm gì bây giờ, nhưng chờ mãi vẫn không nhận được hồi đáp.

"Mộc gia ta tuy không thân thiết với Thánh địa Dao Quang, nhưng hai nhà cũng không có xung đột. Vãn bối đối với ba vị Thánh Chủ và các vị tiền bối khác của quý thánh địa luôn một lòng kính trọng."

"Chỉ không biết là vị Thánh Chủ hay tiền bối nào của quý thánh địa đang ở đây, có thể mời tiền bối hiện thân để vãn bối được diện kiến bái lạy không?"

Mộc Thần Dật lắc đầu, thật sự hiện thân ra thì chẳng phải sẽ dọa chết đối phương sao?

Hắn nói với Mộc Ngọc Nhân: "Ngươi có thể dẫn người về Trung Châu, nói cho những kẻ ở Mộc gia biết, Nam Cảnh không phải là nơi chúng có thể tùy tiện đặt chân đến!"

Mấy người Mộc gia nghe vậy, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng thân thể lại không dám nhúc nhích, sợ mình sẽ gặp phải họa sát thân.

Mộc Ngọc Nhân trong lòng khổ sở, lần này hắn được phái đi, nếu cứ thế này trở về thì bản thân chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Tuy rằng có Hiển Thánh ở đây, không làm nên chuyện thì người trong nhà không thể trách hắn, nhưng cũng nhất định sẽ cho rằng hắn lỗ mãng, không gánh vác được việc lớn, sau này chuyện trong nhà sẽ không giao cho hắn nữa.

Mộc Ngọc Nhân lấy hết can đảm hỏi một câu, "Đây là ý của tiền bối sao?"

Mộc Thần Dật nhìn hắn, "Đây là ý của ta."

"Còn ý của tiền bối là gì, các ngươi tự mình đoán đi!"

Mộc Ngọc Nhân nghe vậy, tức không chịu nổi. Đoán? Đoán cái rắm à! Người còn chưa thấy, hắn biết đi đâu mà đoán?

Nhưng hắn cũng đành bất lực, không dám biểu lộ chút bất mãn nào.

"Nếu đã vậy, đám vãn bối xin cáo từ, ngày khác sẽ đến bái kiến tiền bối."

Hắn nói xong, đứng dậy, ra hiệu cho những người khác.

Một người dìu vị cao thủ Thiên Quân Cảnh đỉnh phong không còn hai chân, cả nhóm định rời đi.

Mộc Thần Dật lên tiếng: "Khoan đã."

Mộc Ngọc Nhân xoay người, nhíu mày, "Ngươi còn có chuyện gì?"

Mộc Thần Dật chỉ vào vệt máu trên mặt đất, "Dọn dẹp cho sạch sẽ! Không biết xả rác bừa bãi là hành vi rất vô đạo đức hay sao?"

Khóe miệng Mộc Ngọc Nhân giật giật, nhưng không nói gì, chỉ thấy hắn vận chuyển linh khí, một tia lửa từ đầu ngón tay bắn ra, đốt sạch vệt máu trên mặt đất.

"Được chưa?"

Mộc Thần Dật nhìn đối phương, híp mắt nói: "Mộc gia các ngươi không định trả thù ta đấy chứ?"

Mộc Ngọc Nhân gượng cười, cho dù bọn họ muốn trả thù thì cũng không thể nói thẳng trước mặt đối phương được? Nói ra rồi, bọn họ còn có thể bình an rời đi sao?

Vị Thiên Quân Cảnh đỉnh phong nhà hắn chỉ mới tỏa ra một tia khí thế, động tĩnh lớn hơn một chút đã bị phế đi hai chân, ai còn dám lỗ mãng nữa?

Nhưng hắn cũng hiểu, đối phương không phải hỏi thật, mà là đang cảnh cáo, có điều đối phương cảnh cáo Mộc gia chứ không hề để bọn họ vào mắt.

"Sao có thể chứ? Chúng ta dù gì cũng chung dòng máu mà!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!