Virtus's Reader

STT 833: CHƯƠNG 832: CHUẨN BỊ TRỞ VỀ

Diệp Lăng Tuyết vừa nói vừa nhón gót, đặt một nụ hôn lên môi Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật ôm lấy vòng eo của nàng, bế bổng nàng lên.

“Đừng tưởng hôn vi phu một cái là xong nhé, ít nhất phải hai cái!”

Diệp Lăng Tuyết mỉm cười, lại hôn lên môi hắn.

“Chẳng trưởng thành chút nào.”

Mộc Thần Dật nhướng mày, ưỡn người về phía trước, “Nói bậy! Chỗ này mà còn bảo là không lớn lên à?”

Diệp Lăng Tuyết khẽ run, gò má ửng hồng. Nàng choàng tay qua cổ Mộc Thần Dật, mấy hành động vừa rồi của hắn khiến trái tim vốn đang xao động của nàng lập tức nóng rực.

Mộc Thần Dật ôm Diệp Lăng Tuyết, nhẹ nhàng nói bên tai nàng: “Tức phụ, về Tinh Vân Tông không có vấn đề gì, nhưng bên Diệp gia thì sao? Lão tổ có đồng ý cho nàng ở bên ngoài không?”

Diệp Lăng Tuyết khẽ “ừm” một tiếng, “Gia tộc sẽ không có ý kiến đâu, ta đã nói với lão tổ rồi, ta sẽ ở lại Dao Quang Thánh Địa một thời gian, sẽ không có vấn đề gì.”

Mộc Thần Dật nghe vậy, gật đầu ra vẻ suy tư, rồi thở dài: “Xem ra, quan hệ giữa Diệp gia và Dao Quang Thánh Địa rất vững chắc nhỉ!”

Diệp Lăng Tuyết cười đáp: “Diệp gia và Dao Quang Thánh Địa đã giao hảo hơn mười vạn năm. Trong số các đời gia chủ của Diệp gia, không ít người từng tu hành ở Dao Quang Thánh Địa.”

“Năm đó khi lão tổ còn ở Thánh Địa, uy vọng của người không hề nhỏ, ba vị Thánh Chủ hiện tại đều là vãn bối của người. Vì vậy trong mấy ngàn năm gần đây, quan hệ giữa Diệp gia và Dao Quang Thánh Địa đã đạt đến đỉnh cao.”

Trong lúc hai người trò chuyện.

Mộc Thần Dật đã ôm Diệp Lăng Tuyết tìm đến một nơi yên tĩnh giữa núi non trùng điệp.

Hắn lấy một tấm thảm ra, trải phẳng phiu dưới một gốc cây trong sơn cốc.

Y phục rơi lả tả trên mặt đất.

Mộc Thần Dật đã cùng nàng nằm trên tấm thảm.

Hắn nhẹ nhàng mơn trớn những đường cong tuyệt mỹ.

Mấy canh giờ sau.

Mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.

Hai người nép vào nhau, trò chuyện hồi lâu rồi mới chỉnh lại y phục và rời đi.

Mộc Thần Dật đưa Diệp Lăng Tuyết về nơi ở, mấy vị tiểu tức phụ của hắn đã sớm chờ sẵn.

Hắn đã báo trước cho các nàng, vì Diệp Vân Thánh đã đến nên đa số cường giả trong Thánh Địa đều sẽ đến chào hỏi một tiếng, vì thế các nàng cũng được rảnh rỗi.

Thấy Diệp Lăng Tuyết và Mộc Thần Dật trở về, các nàng lần lượt chào hỏi.

Diệp Lăng Tuyết nhìn những gương mặt quen thuộc xen lẫn xa lạ, tâm trạng không có quá nhiều biến động. Nàng vừa chào hỏi vừa tặng quà cho từng người.

Món quà không quá quý giá nhưng cũng chẳng hề rẻ tiền, mỗi món đều trị giá khoảng trăm vạn linh thạch.

Việc này khiến các nàng có chút ngại ngùng, dù sao Diệp Lăng Tuyết đến quá đột ngột, các nàng không có thời gian chuẩn bị từ trước.

Mộc Thần Dật thấy vậy liền nói: “Đều là người một nhà, không cần ngại ngùng. Nếu các nàng thật sự áy náy, sau này dành nhiều thời gian ở bên Lăng Tuyết và ta là được rồi.”

Mọi người nghe vậy đều lườm Mộc Thần Dật, các nàng sao lại không biết hắn đang nghĩ gì?

Chẳng qua mấy ngày nay có chuyện khác xen vào, nếu không tên cẩu tặc này đã sớm lôi các nàng đi chung chăn chung gối rồi.

Trong đám người chỉ có Vận Tiểu Vũ là hai mắt sáng rỡ.

Nàng đi đến bên cạnh Mộc Thần Dật và Diệp Lăng Tuyết, “Phu quân, Diệp tỷ tỷ, vậy lát nữa ta ở cùng hai người trước được không?”

Mộc Thần Dật xoa đầu Vận Tiểu Vũ, “Được chứ, đương nhiên là được!”

Khoảng thời gian gần đây, hắn có hơi lơ là Vận Tiểu Vũ nên liền đồng ý với nàng, dù sao nàng cũng chẳng làm gì được Diệp Lăng Tuyết.

Diệp Lăng Tuyết chỉ mỉm cười với Vận Tiểu Vũ, trong lòng nàng có chút bài xích, nhưng không phải vì Vận Tiểu Vũ.

Mà là nàng cảm thấy ngại ngùng với chuyện chung chăn chung gối. Tuy nàng không quá để tâm việc Mộc Thần Dật có nhiều nữ nhân bên cạnh, nhưng nếu thật sự phải ở cùng nhau, nàng nghĩ thôi đã thấy xấu hổ.

Sau khi mọi người trò chuyện xong, Mộc Thần Dật cũng nói vào chuyện chính.

“Lăng Tuyết có việc, ta cần đưa nàng ấy về Tinh Vân Tông.”

“Nếu đã đi, vậy cả nhà chúng ta cùng về, gia đình ta cũng nên tụ họp một phen.”

“Các nàng rời nhà cũng được một thời gian rồi, nhân dịp này về thăm nhà đi.”

Mấy ngày trước, Mộc Thần Dật đưa các nàng đến Hồn Tông, sau đó vào Thánh Địa, tính đến nay cũng đã nửa năm, cũng nên để các nàng về nhà mẹ đẻ thăm một chút.

Lần này hắn vội vã từ Nam Cảnh trở về vốn cũng định đưa các nàng về thăm nhà, bây giờ Diệp Lăng Tuyết muốn đến Tinh Vân Tông, đúng là một cơ hội tốt.

Mọi người nghe vậy, tự nhiên có chút vui mừng.

Mộc Lệ Dao vội nói: “Ta đi xin phép sư phụ ngay đây.”

Nàng rất nhớ Vương Thư Nguyệt, đó là người thân duy nhất của nàng hiện tại.

Hơn nữa, gần đây nàng bị Mục Tĩnh Huyên ép tu luyện rất gấp, dưới sự dạy dỗ và tài nguyên dồi dào của đối phương, tu vi của nàng đã đạt đến Hoàng Cảnh đỉnh phong, khiến nàng mệt rã rời.

Vừa nghe có thể trở về, nàng đương nhiên vô cùng kích động.

Trong số mấy vị tiểu tức phụ của Mộc Thần Dật, Mộc Lệ Dao không nghi ngờ gì là người có tiến bộ lớn nhất.

Bạch Tương Y nghe vậy, mày nhíu lại, có chút lo lắng, “Sư phụ của ta bên kia không dễ nói chuyện lắm, có lẽ ta không về được.”

Lý Hàm Nhu cũng nói: “Sư phụ của ta cũng không dễ nói chuyện.”

Thật ra nàng là người nhớ nhà nhất.

Các tỷ muội khác đều đã ở bên Mộc Thần Dật trước nàng, quan hệ giữa họ tự nhiên cũng thân thiết hơn.

Tuy mọi người chung sống hòa thuận, nhưng vẫn có những vòng tròn nhỏ vô hình.

Ví như Mộc Lệ Dao và Vương Thi Mộng, Vận Tiểu Vũ và Lạc Băng Thanh, Tô Niệm Vi và Nhan Ngọc Khuynh, Lãnh Lãnh và Bạch Tương Y.

Vì vậy, ngày thường Lý Hàm Nhu là người cô đơn nhất, nên cũng nhớ nhà hơn cả.

Đối với việc có thể về nhà hay không, nàng tự nhiên rất để tâm.

Những người khác ít nhiều cũng gặp vấn đề trong việc xin nghỉ, dù sao thiên phú của các nàng đều không tồi, lại vừa mới đến Thánh Địa không lâu.

Mới ở được mấy ngày đã muốn về nhà, cũng có chút không tôn trọng Thánh Địa.

Mộc Thần Dật suy nghĩ một lát rồi nói: “Chuyện nhỏ thôi, cứ để vi phu giải quyết cho các nàng.”

Đến lúc đó hắn chỉ cần nói một tiếng với Phượng Cô Yên, để nàng tùy tiện tìm một lý do là xong, mấy vị đại lão đó chẳng lẽ không nể mặt Phượng Cô Yên sao?

Hắn nhìn các nàng rồi nói: “Còn vấn đề nào khác không, vi phu giải quyết cho các nàng một thể.”

Các nàng đều lắc đầu.

Lúc này, Tử Thư Ngọc Ảnh lên tiếng: “Phu quân, Diệp tỷ tỷ, ta có một thắc mắc nhỏ.”

“Vấn đề gì?”

“Tinh Vân Tông là...?”

Tử Thư Ngọc Ảnh cũng xuất thân từ đại gia tộc, kiến thức tự nhiên không ít, nhưng từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng nghe nói đến sự tồn tại của một tông môn như vậy.

Đại lục này chắc chắn có không ít tông môn mà nàng chưa từng nghe qua, nhưng đó lại là nơi Diệp Lăng Tuyết muốn đến, lẽ nào lại là một tiểu tông môn?

Mộc Thần Dật suy nghĩ rồi đáp: “Ừm… Chuyện này giải thích khá phức tạp, nói đơn giản thì đó là một khu di tích.”

“Di tích?” Tử Thư Ngọc Ảnh hơi sững sờ, không ngờ đó lại là một di tích.

“Đợi đến nơi rồi, nàng sẽ hiểu.”

“Vâng.”

Nếu bạn thấy câu này, bạn đã được chọn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!