STT 861: CHƯƠNG 860: TÂM TƯ CỦA TỬ TĨNH KỲ
Nhưng Tử Tĩnh Kỳ lập tức gạt bỏ tia suy nghĩ kỳ quái này, nàng không ngờ mình lại nảy ra ý tưởng táo bạo như vậy, trong lòng hoảng loạn vô cùng.
Nàng thu lại vẻ mặt, rồi lập tức nói: “Ân công, mời ngài vào nội đường!”
Nàng nói xong liền xoay người dẫn đường, trên mặt đã ửng lên một mảng hồng.
Mộc Thần Dật đi theo sau nàng, trên mặt nở nụ cười, hắn đang cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Hắn nghĩ nếu mình mà đến Huyễn Âm Thánh Địa một chuyến, chắc chắn sẽ có ngay một hậu cung.
Hắn thật sự có chút hối hận, lẽ ra lúc trước khi còn ở Dịch gia, hắn nên giao dịch với Huyễn Âm Thánh Địa.
…
Mộc Thần Dật đi theo Tử Tĩnh Kỳ, ngắm nhìn đường cong mê người của nàng, trong lòng đã nóng ran. Sức quyến rũ vốn có của nàng, lại cộng thêm thể chất đặc biệt, thật quá mức trí mạng.
Đến mức này, dù hắn có dùng tu vi để mạnh mẽ áp chế cũng thấy hơi miễn cưỡng.
May mà chẳng mấy chốc đã tới nội đường và có thể ngồi xuống, nếu không cái ‘lều’ kia của hắn sẽ bị bại lộ mất.
Dù đã ngồi xuống, vẫn có thể thấy một gò đất nhỏ nhô lên, nhưng nhờ có cánh tay và ống tay áo che khuất, nên cũng không dễ bị nàng chú ý, trừ phi nàng cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đó của hắn.
Tử Tĩnh Kỳ rót trà cho Mộc Thần Dật xong, nói: “Ân công, chuyện lần này đã làm phiền ngài rồi.”
Vốn dĩ nàng không định thông báo cho Mộc Thần Dật, nhưng không chịu nổi Sở Hồng Mính cứ thổi gió bên tai.
Hơn nữa, nàng đã để con gái nhận hắn làm nghĩa phụ thì cũng nên thường xuyên liên lạc để bồi đắp tình cảm, nếu không mối quan hệ này sẽ trở nên quá mỏng manh.
Vì vậy, cuối cùng nàng vẫn thử liên lạc với Mộc Thần Dật.
Nàng không nhận được hồi âm của hắn, vốn tưởng rằng hắn sẽ không tới, không ngờ hắn lại lặng lẽ xuất hiện ngay bên cạnh mình.
Mộc Thần Dật uống trà, nói: “Sinh nhật Hồng Trà, ta làm nghĩa phụ đến đây là chuyện nên làm.”
Nhắc đến hai chữ ‘nghĩa phụ’, hắn lại có cảm giác hơi kỳ quặc, Sở Hồng Mính còn lớn hơn hắn vài tuổi kia mà!
Ngay sau đó, hắn lại hỏi: “Hồng Trà đâu? Sao không có ở nhà?”
Tử Tĩnh Kỳ nói: “Hồng Trà chiều nay đã ra ngoài, nói là muốn tu luyện linh kỹ, ở nhà không tiện.”
Mộc Thần Dật gật đầu: “Bên ngoài không yên ổn, kẻ háo sắc không ít, phải bảo Hồng Trà cẩn thận một chút.”
“Đã dặn dò con bé rồi ạ, lúc ra ngoài, ta đã bảo nó mang theo vật truyền tin mà ân công đưa.”
“Ừm, vậy thì tốt. Như vậy, nếu có chuyện gì ta có thể kịp thời đến ứng cứu. Nhưng lúc Hồng Trà ra ngoài, nếu phu nhân gặp nguy hiểm thì sẽ phiền phức, sau này vẫn cần phải cẩn thận.”
“Làm phiền ân công đã lo lắng chu toàn cho thiếp thân và Hồng Trà như vậy, thiếp thân đa tạ ân công.”
Tử Tĩnh Kỳ đương nhiên biết những điều này, nhưng nàng cũng không thể cứ mãi không cho Sở Hồng Mính ra ngoài, vì thế nàng cũng rất phiền não.
Nhưng cũng may, từ sau khi Mộc Thần Dật đến lần trước, trong thành không còn ai dám đến quấy rầy mẹ con nàng nữa.
Tuy Mộc Thần Dật không nói, nhưng nàng đoán Tôn Hán Dương chính là do Mộc Thần Dật giết.
Mộc Thần Dật xua tay: “Sở đại đế đã phó thác trước, Hồng Trà nhận ta làm nghĩa phụ sau, đây đều là chuyện trong bổn phận.”
Tử Tĩnh Kỳ nghe Mộc Thần Dật nói năng chính trực, vừa cảm kích lại vừa có thêm vài phần kính nể.
Tuy nàng đã lâu không ra ngoài, nhưng trước kia cũng từng gặp không ít người, trong đó không thiếu những kẻ thực lực hùng mạnh.
Trong những người đó dĩ nhiên cũng có người cao thượng, nhưng lại chưa chắc đã là một nam tử như Mộc Thần Dật.
Người khác có thể sẽ thay Sở Hâm tặng đồ, nhưng đối với mẹ con nàng, chắc chắn sẽ không có ý tốt như Mộc Thần Dật.
Tử Tĩnh Kỳ biết tình cảnh của mình, rất dễ khơi dậy dục vọng bản năng nhất của đàn ông. Nếu là người khác, có lẽ đã sớm không nhịn được mà coi mẹ con nàng như vật mua vui.
Nhưng Mộc Thần Dật thì không. Lần đầu gặp nàng, hắn đã có phản ứng về phương diện đó, đây cũng là nguyên nhân chính khiến nàng cảnh giác với hắn ngay từ đầu.
Bây giờ, hắn vẫn có phản ứng với nàng, tuy hắn đang che giấu nhưng nàng vẫn cảm nhận được.
Vậy mà hắn vẫn không có bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào.
Tu vi của hắn mạnh mẽ như vậy, nếu thật sự ra tay, nàng và Sở Hồng Mính làm sao có đường phản kháng?
Tử Tĩnh Kỳ nghĩ đến đây, bèn thở dài: “Nếu ai cũng được như ân công, hai mẹ con chúng ta đã không phải lo sầu như vậy. Tiếc là, nam nhi tốt như ân công, trên đời này thật hiếm có.”
Mộc Thần Dật được nàng khen như vậy, mặt già hơi ửng đỏ, nhưng không phải vì ngại ngùng mà là vì vui sướng. Hắn cũng thấy vậy, mình chính là một nam nhi tốt hiếm có.
“Phu nhân quá khen, ta cũng bình thường thôi.”
“Ân công thật quá khiêm tốn.”
Tử Tĩnh Kỳ nhìn Mộc Thần Dật, trong lòng có chút hối hận. Lẽ ra lúc trước không nên để con gái nhận hắn làm nghĩa phụ, mà nên gả con bé cho hắn.
Một vị hôn phu tốt như vậy, chắc chắn có thể che chở cho con gái nàng cả đời.
Nhưng bây giờ nàng hối hận, hình như đã hơi muộn, sự đã rồi, còn mở miệng thế nào được nữa?
Hay là bảo con gái mình đi quyến rũ hắn một phen?
Tử Tĩnh Kỳ nghĩ đến đây, trong lòng đã có chút ý tưởng.
Về phần Mộc Thần Dật, hắn lại không có nhiều tạp niệm như vậy. Lúc này ở riêng một mình với nàng, hắn không khỏi miên man suy nghĩ, thật sự là vì người đẹp trước mặt quá mức quyến rũ.
Trong đầu, hắn đã ‘thân mật’ với nàng không biết bao nhiêu lần, thử qua không biết bao nhiêu cách thức.
Đối mặt với nàng, đặc biệt là bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, thật sự là một sự tra tấn cực lớn.
Mộc Thần Dật đã có ý nghĩ bốc đồng, hắn muốn chạy ngay đến trước bài vị của Sở Hâm, nói cho y biết, hắn muốn chăm sóc Tử Tĩnh Kỳ thật tốt.
Chỉ cần y không lên tiếng phản đối, hắn sẽ lập tức cho Tử Tĩnh Kỳ thấy tâm tình nôn nóng của mình.
Hắn cố gắng kiềm chế bản thân. Dù cho Sở Hâm không phản đối, Tử Tĩnh Kỳ cũng chưa chắc đã đồng ý. Nàng lại không có ý xấu với hắn, chẳng lẽ hắn lại có thể dùng vũ lực hay sao?
Hắn nhiều nhất cũng chỉ là nghĩ mà thôi, ừ, không sai, chỉ là nghĩ mà thôi.
…
Đúng lúc này.
Mộc Thần Dật cảm nhận được hơi thở của Sở Hồng Mính, nàng đã về đến nhà. Ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt trong lòng hắn cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Một lát sau.
“Mẹ, con về rồi.”
Sở Hồng Mính vừa nói vừa bước vào từ ngoài cửa.
Nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy Mộc Thần Dật, sau đó lập tức đi tới bên cạnh hắn.
“Nghĩa phụ, con còn tưởng người sẽ không đến chứ!”
Mộc Thần Dật nhìn Sở Hồng Mính, trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Tuy nàng cũng rất đẹp, nhưng lại không có nét phong vận trưởng thành như mẹ mình.
Đối với Mộc Thần Dật mà nói, sức quyến rũ của nàng nhỏ hơn nhiều, ít nhất là khi nhìn nàng, hắn có thể tùy ý áp chế dục vọng của bản thân.
“Tuy ngày thường vi phụ bận rộn khổ tu, nhưng sinh nhật con, vi phụ đương nhiên vẫn phải đến một chuyến.”
“Nghĩa phụ, lần này người đến thì ở lại thêm một thời gian đi! Con và mẹ đều rất nhớ người.” Sở Hồng Mính nói tha thiết, trong mắt có chút mong chờ.
“Con bé này, con đang nói bậy bạ gì đó?”
“Con đâu có! Mẹ ngày thường vẫn luôn nhắc tới nghĩa phụ mà!”
“Trà nhi, ân công có đại ân với chúng ta, thường xuyên nhớ đến là chuyện nên làm!”