Virtus's Reader

STT 870: CHƯƠNG 869: TÌNH NGAY LÝ GIAN

Sở Hồng Mính lẩm bẩm một câu, đóng cửa lại rồi rời khỏi hậu viện. Nàng định đến chỗ mẫu thân mình.

Nàng không biết cách lấy lòng đàn ông, muốn hỏi mẫu thân xem lúc trước người đã chung sống với phụ thân như thế nào.

Sở Hồng Mính đến trước cửa phòng Tử Tĩnh Kỳ, gõ cửa: “Mẫu thân.”

Trong phòng.

Tử Tĩnh Kỳ đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của con gái thì giật mình hoảng hốt, vội đứng dậy nhìn ra cửa.

Nàng vốn đang chìm đắm trong men tình, hoàn toàn không phát hiện Sở Hồng Mính đã vào sân từ lúc nào. Giờ đây, vẻ mặt nàng đầy hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Đều tại chàng, ta đã nói rồi mà…”

Mộc Thần Dật hít sâu một hơi, xoa nhẹ gò má nàng rồi cất tiếng an ủi: “Đừng hoảng, ta đã dựng kết giới linh khí, Hồng Trà có xông vào cũng không được đâu.”

Nghe vậy, Tử Tĩnh Kỳ yên tâm hơn hẳn, người cũng thả lỏng đi đôi chút.

“Vậy bây giờ… phải làm sao đây?”

Mộc Thần Dật mỉm cười, tiến nhanh về phía trước: “Không phải đã nói rồi sao! Đừng hoảng, cứ bảo với con bé là nàng đang không tiện ra ngoài là được.”

Tử Tĩnh Kỳ bất giác rên lên một tiếng, âm thanh có hơi lớn, sau đó vội vàng ôm chặt lấy cổ Mộc Thần Dật.

Ngoài phòng.

Nghe thấy tiếng động, Sở Hồng Mính lập tức lo lắng hỏi: “Mẫu thân, người sao thế ạ?”

Tử Tĩnh Kỳ cắn mạnh lên vai Mộc Thần Dật một cái, gây ra sát thương cao tới một ngàn điểm âm, hành động này càng khiến hắn thêm càn rỡ.

“Ta không sao… Ta đang tu luyện, vận khí một chút thôi. Ừm, con không cần lo cho ta.”

Nghe thấy âm thanh đó, Sở Hồng Mính định vào phòng ngay, nhưng lại phát hiện trên cửa có một lớp chắn linh khí, khiến nàng không thể mở được.

“Mẫu thân, người không sao chứ ạ?”

“Không… không sao, ta đang đột phá… thời khắc mấu chốt, không thể bị… làm phiền, Hồng Trà con về… đi đi!”

Nghe vậy, Sở Hồng Mính có chút nghi hoặc. Mẫu thân nàng hiện giờ cũng chỉ mới Thiên Cảnh tầng sáu, tầng bảy, đột phá một tiểu cảnh giới mà cũng gian nan đến vậy sao? Cần phải cẩn thận đến thế ư?

Nhưng biết Tử Tĩnh Kỳ không sao, chỉ là đang tu luyện, nàng cũng không nghĩ nhiều nữa.

“Mẫu thân, vậy lát nữa con lại qua thăm người.”

Tử Tĩnh Kỳ đang bị kẻ nào đó bắt nạt, phải cố nén để không hét lên: “Ờ, được.”

Nhưng Mộc Thần Dật hiển nhiên không nghĩ vậy, hắn vốn định ở bên nàng cho đến tận bình minh.

Mộc Thần Dật nghe thế, sao có thể được chứ?

Hắn ghé sát vào tai Tử Tĩnh Kỳ, thì thầm: “Đêm nay, nàng chỉ có thể thuộc về ta.”

Sắc mặt Tử Tĩnh Kỳ có chút đau khổ, nhưng nghe vậy trong lòng lại dâng lên một tia mong chờ.

Nàng nói vọng ra ngoài cửa: “Ừm… Hồng Trà, đêm nay con đừng qua đây… Ta tu luyện cần không ít thời gian… Con cũng về tu luyện cho tốt đi, dạo gần đây con… có hơi chểnh mảng đấy… Ừm…”

Sở Hồng Mính cau mày: “Mẫu thân, con chểnh mảng chỗ nào chứ? Cũng chỉ vì Ân công đến đây hai ngày nay nên con chưa tu luyện tử tế được thôi mà.”

“Ừm, Hồng Trà con phải… ngoan một chút, không được lãng phí thời gian, được rồi, con… con mau về tu luyện đi!”

“Vâng, vậy được ạ!”

Sở Hồng Mính đáp lời, sau đó chậm rãi rời khỏi sân.

Thấy Sở Hồng Mính đã đi, Tử Tĩnh Kỳ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa thả lỏng, nàng lại bất giác rên rỉ.

Mộc Thần Dật cũng không đặt nàng trên bàn nữa, mà bế bổng nàng lên, tiến về phía chiếc giường.

Hắn vốn định dạy cho nàng một bài học nhớ đời, nào ngờ lại bị nàng đè ngược lại.

Tử Tĩnh Kỳ ngồi dậy, nói: “Hồng Trà vừa mới ở ngay ngoài cửa, chàng cũng to gan quá rồi đấy!”

“Nếu để con bé biết chuyện, ta còn mặt mũi nào mà nhìn nó nữa?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!