STT 878: CHƯƠNG 877: BẢN ĐẾ CÓ THỂ TIN LỜI NGƯƠI SAO?
Mộ Dung Chính không chịu nổi cảnh hai người tình tứ, bèn đi thẳng ra ngoài sảnh. Hắn chủ yếu là vội vã trở về nghiên cứu Thánh phẩm Linh khí.
Mộ Dung Thanh Hàn nhìn Mộ Dung Chính rời đi, thầm nghĩ, phản đối hay không, chẳng phải nên hỏi ý kiến nàng trước sao?
Tuy rằng nàng chắc chắn sẽ không phản đối, nhưng đến một câu cũng không hỏi, thật quá không tôn trọng người ta, chẳng phải chỉ là một món Linh khí thôi sao?
Mộc Thần Dật ôm lấy vòng eo của Mộ Dung Thanh Hàn: “Tức phụ, nàng xem, sính lễ đã được nhận rồi nhé.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, bây giờ xét trên mọi phương diện, nàng đều là người của ta!”
“Vậy thì sao?”
“Vậy thì, bây giờ nàng nên nghe lời vi phu, vi phu bảo nàng làm thế nào, nàng phải làm thế đó! Bảo nàng đổi tư thế nào, nàng phải đổi tư thế đó!”
“Hừ, nam nhân, cứ mơ đi!”
Mộ Dung Thanh Hàn nói rồi duỗi tay tóm lấy Mộc Thần Dật, “Phu quân đại nhân, tư thế này có muốn không?”
Nàng dùng sức siết một cái, sau đó lại bẻ ngược.
Gương mặt Mộc Thần Dật lập tức co giật, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên tại chỗ. Cũng may đối phương sau khi bẻ ngược thì không dùng sức nữa, bằng không hơn phân nửa là hắn phải băm bỏ nó đi để mọc lại cái mới.
“Cho chừa cái tội không biết kiềm chế, hừ.” Mộ Dung Thanh Hàn cũng cảm thấy mình hơi quá tay, bèn từ từ xoa nhẹ cho hắn để làm dịu cơn đau. “Biết đau chưa?”
Mộc Thần Dật đưa tay sờ má nàng, “Tức phụ, nàng xinh đẹp như vậy, bảo ta làm sao mà kiềm chế được chứ?”
“Chúng ta đổi sang một nơi không ai làm phiền, yên tĩnh và riêng tư đi! Hắc hắc hắc…”
Mộ Dung Thanh Hàn lườm Mộc Thần Dật một cái, kéo hắn đi ra ngoài sảnh, thỉnh thoảng lại hơi dùng sức siết nhẹ một cái.
Mộc Thần Dật không thể không khom lưng về phía trước, bị nàng lôi ra khỏi đại sảnh.
Mộ Dung Thanh Hàn đã quan sát kỹ xung quanh, trên đường đi cứ lượn trái rẽ phải, tránh mặt những người khác rồi kéo hắn vào phòng của mình.
Hai người ngồi xuống.
Mộ Dung Thanh Hàn hỏi: “Đã đi gặp Nhược Hi và Hàm Nhu chưa?”
Mộc Thần Dật nắm lấy cổ tay Mộ Dung Thanh Hàn, chậm rãi lắc qua lắc lại, vẻ mặt có chút khoan khoái.
“Chẳng phải là muốn đến đưa sính lễ sao! Nên ta đi gặp các nàng ấy trước. Nếu đến đưa sính lễ rồi mới đi gặp họ thì còn ra thể thống gì nữa.”
Mộ Dung Thanh Hàn mặc cho Mộc Thần Dật nghịch cổ tay mình, lúc này nàng mới nghiêm túc nhìn hắn, và vừa nhìn, nàng liền cảm thấy có gì đó không đúng.
Nàng thầm thở dài trong lòng: “Tên khốn chết tiệt này sao lại đẹp trai hơn trước thế nhỉ? Ngoài ‘chỗ đó’ hùng tráng hơn một chút ra, cũng không thấy chỗ nào khác có gì thay đổi a!”
Trong nhất thời, nàng nhìn đến ngây ngẩn, chỉ cảm thấy càng nhìn càng muốn nhìn, khiến cho lực tay cũng bất giác dịu đi vài phần.
Mộc Thần Dật ghé sát vào Mộ Dung Thanh Hàn, liếm môi, “Có phải đã bị vẻ tuấn tú của vi phu làm cho mê mẩn rồi không?”
Mộ Dung Thanh Hàn dướn người về phía trước, nhẹ nhàng cụng trán mình vào trán Mộc Thần Dật, “Tự luyến! Lần này ngươi sẽ ở lại bao lâu?”
Mộc Thần Dật tiến tới, hai chóp mũi chạm vào nhau.
Hắn nghĩ một lát rồi nói, “Ở không được lâu lắm, nhiều nhất là ba bốn ngày thôi!”
Hắn mà đi một mình thì đương nhiên có thể ở lại thêm vài ngày, nhưng hắn còn dẫn theo mấy tiểu tức phụ về cùng, không tiện ở lại quá lâu.
Tuy Phượng Cô Yên đã xin phép cho mấy cô gái, sẽ không ai nói gì, nhưng kéo dài thời gian quá lâu khó tránh khỏi làm người ta oán trách.
Mộc Thần Dật thấy Mộ Dung Thanh Hàn có chút thất vọng, bèn ôm nàng vào lòng.
“Đâu phải là không gặp được nữa, bình thường ta cũng có thể về Hồn Tông thăm nàng bất cứ lúc nào mà!”
Mộ Dung Thanh Hàn nhích người, “Bản đế có thể tin lời này của ngươi sao?”
Mấy lần trước, hắn đã không về suốt hai ba tháng liền.
Tuy rằng mỗi lần ở bên hắn đều bị giày vò đến chết đi sống lại, rất là thống khổ, nhưng lâu dần vẫn không khỏi nhớ nhung hắn, nhớ nhung cảm giác trí mạng đó.
Mộc Thần Dật đại khái đoán được suy nghĩ của nàng, bèn ôm lấy eo nàng, trấn an: “Mấy lần trước, ta mới vào Thánh địa, là đệ tử của Thánh chủ, tất nhiên phải an phận một chút, không thể chạy lung tung được!”
“An phận? Ngươi tưởng chuyện ngươi phơi thân, bản đế không biết sao?”
“…”
Mộc Thần Dật nghe vậy, mặt mày lập tức lúng túng, hắn không phải xấu hổ, nhưng chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì, nói ra sẽ làm mất mặt tức phụ nhà mình.
Vốn dĩ mấy tiểu tức phụ của hắn không nhắc tới, chính hắn cũng đã quên mất chuyện này, tốt thật, hóa ra là đã chạy đi mách lẻo hết rồi!
Hắn phải tìm ra cho được kẻ nào đã tiết lộ bí mật, trở về nhất định phải lột sạch nàng ta.
Tính sổ một lượt!
Phải phạt thật nặng!
Mộc Thần Dật vội vàng giải thích, “À, đó là tai nạn thôi. Ta thật sự rất an phận, sau đó không phải còn đi di tích sao? Cho nên mới không thể về thường xuyên được!”
“Hừ!” Mộ Dung Thanh Hàn nhìn Mộc Thần Dật, “Nếu ngươi mà an phận thì trong vòng nửa năm ngắn ngủi, có thể có thêm sáu người nữa sao?”
Nàng nói mà đã có chút tức giận, trong sáu người đó, có ba người là hắn tán tỉnh được ở trong di tích!
Mộc Thần Dật lại lắc đầu, có chút ngượng ngùng đáp khẽ, “Tức phụ, cái đó… là tám…”
Mộ Dung Thanh Hàn đứng phắt dậy, ấn Mộc Thần Dật xuống bàn, “Chỉ trong mấy ngày mà ngươi lại thêm được hai người nữa, tốt lắm, phu quân đại nhân nhà ta thật là quá tuyệt vời!”
Mộc Thần Dật nhìn gương mặt xinh đẹp dịu dàng của nàng, có chút chột dạ.
“Vi phu đúng là có ưu tú một chút, nhưng tức phụ nàng cứ khen ta như vậy, ta lại thấy hoang mang. Đừng thế mà, ta sẽ kiêu ngạo mất!”
Gò má Mộ Dung Thanh Hàn nở một nụ cười, linh khí lưu chuyển trên bàn tay, một thanh kiếm sáng loáng xuất hiện.
Mộc Thần Dật nhìn thấy hướng mũi kiếm của nàng, hai mắt trợn trừng, “Tức phụ, bình tĩnh, vi phu… Ái, khốn kiếp…”
Hắn còn chưa nói xong đã thấy Mộ Dung Thanh Hàn đâm kiếm xuống. Có điều, hắn cũng không né tránh, vì nàng đã đổi hướng mũi kiếm.
Mũi kiếm xuyên qua khe hở giữa hai chân hắn, cắm thẳng vào mặt bàn.
Mộc Thần Dật nhìn bộ quần áo bị đâm thủng, thở phào nhẹ nhõm. Nếu thật sự bị đâm trúng, cùng lắm thì hắn lại mọc một cái mới, nhưng cơn đau đó cũng không dễ chịu chút nào.
Mộ Dung Thanh Hàn không dừng tay, nàng rút kiếm ra, sau đó vung kiếm lia lịa về phía Mộc Thần Dật, kiếm quang không ngừng loé lên trong phòng.
Mộc Thần Dật nhìn những mảnh quần áo rơi lả tả trên đất, vẫn có chút đau lòng, dù sao bộ đồ này cũng do chính tay Tử Tĩnh Kỳ may.
Nhưng đã hỏng rồi thì cũng đành chịu, may mà Tử Tĩnh Kỳ đã may cho hắn mấy bộ.
Hắn khoanh tay trước ngực, ra vẻ e thẹn nói: “Tức phụ, nàng cũng bạo lực quá. Nàng chỉ cần nói một tiếng là được, đâu cần phải phá hỏng quần áo chứ!”
“Dù người ta không muốn, cũng sẽ miễn cưỡng phối hợp với chàng, sau đó thỏa mãn chàng mà!”
Mộ Dung Thanh Hàn thấy Mộc Thần Dật giả vờ giả vịt thì càng tức điên.
Nàng cúi xuống, ghé vào tai hắn nói: “Phối hợp? Thỏa mãn? Chàng mà lại không muốn sao!”
“Để chàng phải chịu ấm ức rồi, xem bản đế trừng trị chàng thế nào đây!”
Mộc Thần Dật đưa tay ôm lấy eo nàng, “Vậy thì nàng tới đi!”