Virtus's Reader

STT 969: CHƯƠNG 968: KHÔNG GIAN KHÁC BIỆT

Lam quang chiếu thẳng vào đồ án phượng hoàng ở trung tâm tế đàn. Đồ án lập tức phát ra ánh sáng rực như lửa, một ảo ảnh phượng hoàng màu đỏ sẫm từ trong đó bay ra, lượn lờ không ngừng trên không trung tế đàn, tiếng hót vang vọng khắp hư không.

Vài giây sau, ảo ảnh phượng hoàng đỏ sẫm hóa thành vô số điểm sáng cùng màu, từ trên không trung rơi xuống, ngưng tụ thành một vầng sáng cao gần ba trượng, rộng hơn một trượng ngay trước pho tượng phượng hoàng.

Những người có mặt ở đây trông thấy cảnh này đều lập tức hưng phấn.

Tuy không biết làm thế nào để quay về, nhưng họ biết chắc nơi mà vầng sáng này thông tới nhất định có bảo vật!

Đã có người lao về phía vầng sáng. Nhưng trong số đó, có người thuận lợi xông vào, cũng có kẻ bị vầng sáng hất văng ra.

Những người đầu tiên nhảy vào vầng sáng là hai vị Thiên Quân Cảnh cửu trọng, còn những người bị hất văng ra đều có tu vi dưới cửu trọng.

Mọi người liếc mắt một cái là nhận ra vấn đề.

“Những người vào được đều có tu vi đạt tới Thiên Quân Cảnh cửu trọng, còn ai chưa tới cảnh giới đó đều sẽ bị đẩy ra!”

Lời vừa dứt, tất cả những người đạt tới Thiên Quân Cảnh cửu trọng có mặt tại đây đều lao về phía vầng sáng.

Mộc Thần Dật thấy đã có hơn mười người bay vào, lại thấy cả Thủy Nguyệt Sơ Ảnh và Mộc Ngọc Đồng cũng đã vào trong, hắn mới thong thả bước vào vầng sáng.

Ngay khoảnh khắc hắn vừa bước vào, vầng sáng đỏ sẫm kia liền tan biến.

Hơn mười vị Thiên Quân Cảnh chưa kịp xông vào suýt nữa thì đâm sầm vào pho tượng phượng hoàng phía sau.

“Khốn kiếp, thế mà còn có giới hạn thời gian!”

“Đáng ghét!”

Hơn mười người đứng đó lòng đầy căm phẫn. Bọn họ chưa vào được là vì thực lực của họ chỉ thuộc hàng lót đáy trong số các cao thủ Thiên Quân Cảnh cửu trọng.

Vì vậy, họ không dám đi trước những kẻ mạnh hơn mình, nào ngờ chính điều đó lại khiến họ không thể vào trong!

Giá mà biết sớm, họ đã xông thẳng vào rồi!

Sử Ngọc và Thôi Tử Ngôn nhìn nhau, cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Thôi Tử Ngôn thở dài: “Thôi rồi, không vớt vát được gì tốt rồi!”

Sử Ngọc nghe vậy cười nói: “Thôi nào, cũng chẳng có gì to tát. Bên trong chắc chắn cạnh tranh khốc liệt, dù vào được cũng rất nguy hiểm!”

“Vả lại, chuyện không vào được này, người không vui nhất phải là Mộc sư đệ. Thực lực của cậu ấy mạnh như vậy, thế mà lại bị giới hạn tu vi, cậu ấy mới là người đáng tiếc nhất.”

“Ài, nói đến mới nhớ, cậu ấy đâu rồi?”

Thôi Tử Ngôn nhìn quanh một lượt: “Không có ở đây!”

“Hơi thở của cậu ấy ở… ở trong khu rừng!”

“Sao cậu ấy lại chạy tới đó? Thôi, kệ đi, dù sao cũng không vào được.”

Bên kia.

Mộc Thần Dật đi xuyên qua vầng sáng, thân thể được đưa đến một không gian khác và lập tức hiện ra.

Trước mặt hắn chính là nhóm người đã vào trước đó.

Bọn họ đang đứng trên một vùng bình nguyên, và phía trước cũng là một pho tượng phượng hoàng.

Có điều, pho tượng này rất lớn, cao gần trăm trượng, toàn thân màu đỏ sẫm.

Phía sau pho tượng là một quần thể cung điện nguy nga.

Mọi người tuy rất kích động nhưng không một ai tùy tiện tiến lên.

Đúng lúc này.

Không ít người chú ý tới Mộc Thần Dật ở phía sau.

“Hử? Tên nhóc này là ai?”

“Một thân đồ đen, hơi thở ẩn giấu, là người của Nhất Thiên Nhất Vực à?”

“Trông dáng người này có vẻ không giống lắm!”

Một đám người đồng loạt quay đầu nhìn về phía gã cầm đầu của Nhất Thiên Nhất Vực, muốn có câu trả lời!

Gã cầm đầu thấy vậy, lạnh giọng nói: “Người của Nhất Thiên Nhất Vực vào đây chỉ có một mình ta!”

Trong lúc nói, gã không ngừng quan sát Mộc Thần Dật, tâm tư quay cuồng, thầm nghĩ: “Lẽ nào đây là người cuối cùng trong số các tu luyện giả dị giới?”

Những người khác hiển nhiên cũng có cùng suy nghĩ, nếu đã không biết người này là ai thì chỉ có thể là tu luyện giả của dị giới.

Mộc Thần Dật không để tâm đến tiếng bàn tán của mọi người, liếc nhìn phía sau thì thấy vầng sáng đã biến mất.

Những người khác đã bắt đầu nhắm vào Mộc Thần Dật.

Long Kiếm Phong ra tay trước nhất. Gã phất tay, hàng chục bóng kiếm từ mọi hướng bay tới, phong tỏa đường lui của Mộc Thần Dật, vây hắn vào giữa.

“Vị bằng hữu này, chúng ta cần nói chuyện một chút!”

“Không có gì để nói cả.” Mộc Thần Dật thay đổi giọng nói, khinh thường đáp.

Dứt lời, hắn lập tức bay vút lên, lao về phía quần thể cung điện phía trước. Những bóng kiếm đang vây khốn hắn trực tiếp bị xung lực phá tan thành từng mảnh!

Thủy Huyễn Không nhìn về phía Long Kiếm Phong: “Thủ đoạn của ngươi yếu quá đấy!” Nói xong, hắn ta cũng lập tức đuổi theo Mộc Thần Dật.

Những người khác thấy vậy cũng lập tức bám theo, sợ bỏ lỡ thứ gì đó.

Mộc Thần Dật dẫn đầu nhảy lên gần một tòa lầu các, sau đó lập tức ẩn đi thân hình.

Những người đuổi theo phía sau thấy Mộc Thần Dật biến mất lại càng tin vào suy đoán của mình.

“Xem ra, người này đúng là tu luyện giả của dị giới!”

“Vậy thì phải cẩn thận!”

“Nơi này là địa bàn của người ta, có lẽ chính hắn đã cố tình khởi động trận pháp để dụ chúng ta vào.”

Sắc mặt mọi người đều thay đổi, khả năng này quả thực có tồn tại.

Trong đám đông, chỉ có Thủy Nguyệt Sơ Ảnh và Mộc Ngọc Đồng là không lo lắng về vấn đề này.

Các nàng biết đây đều là trò của Mộc Thần Dật, và cũng biết người mặc đồ đen chính là hắn.

Một lúc sau.

Thấy không có chuyện gì xảy ra, mọi người cũng bớt lo lắng, tản ra tiến về các cung điện xung quanh.

Mộc Thần Dật đứng trên nóc một tòa lầu các, nhíu mày.

Phía sau quần thể cung điện có một tòa điện thờ độc lập, trông hùng vĩ hơn nhiều so với những đại điện khác. Theo lý mà nói, đáng lẽ bọn họ phải lao về phía đó trước tiên chứ?

Hắn khó hiểu, đành phải truyền âm hỏi Thủy Nguyệt Sơ Ảnh và Mộc Ngọc Đồng.

Hai cô gái nghe vậy đều sững sờ, bước chân vốn định tiến vào đại điện cũng dừng lại, họ nhìn về phía sau khu cung điện.

Nhưng phía sau hoàn toàn không có tòa đại điện nào như lời Mộc Thần Dật nói. Hai cô gái không nghĩ Mộc Thần Dật lừa mình, bèn dùng thần hồn chi lực dò xét, nhưng vẫn không thu được kết quả gì.

Hai cô gái báo lại tình hình cho Mộc Thần Dật, để không thu hút sự chú ý của người khác, họ cũng tách ra đi vào các đại điện gần đó.

Mộc Thần Dật xoa cằm: “Chỉ mình ta thấy được sao? Nói vậy, nơi này được chuẩn bị riêng cho ta rồi!”

Hắn bay lên, chuẩn bị đi thẳng đến tòa đại điện phía sau, nhưng một bóng hình đã thu hút sự chú ý của hắn, đó chính là Tiêu Hàm Hinh trong bộ váy trắng.

Mộc Thần Dật cười khẩy: “Dù sao cũng chỉ mình ta thấy được, không cần vội, vừa hay có thể xử lý ngươi trước!”

Mộc Thần Dật lặng lẽ bay xuống, đi theo đối phương vào một đại điện bên dưới.

Vừa bước vào, cảnh tượng trong mắt lập tức thay đổi hoàn toàn.

Trước mắt đâu phải là cung điện?

Thứ đập vào mắt là biển lửa hừng hực, nhiệt độ cực cao. Xung quanh không hề có tường, nhìn mãi không thấy điểm cuối. Thay vì nói đây là một đại điện, chi bằng nói là một không gian lửa.

Trong nhất thời, cả Mộc Thần Dật và Tiêu Hàm Hinh đều sững sờ tại chỗ.

Ngay khoảnh khắc hai người còn đang ngây người, cánh cửa điện phía sau đã đóng sầm lại.

Hai người quay đầu nhìn lại, làm gì còn bóng dáng cửa điện nào, chỉ có những ngọn lửa đang bùng lên.

Mộc Thần Dật dùng năng lực cảm ứng của hai đại thể chất để dò xét, chỉ cảm thấy xung quanh là một mớ hỗn độn, giống như đang ở trong một không gian vô tận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!