Virtus's Reader

STT 979: CHƯƠNG 978: NGƯƠI KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG ĐƯỢC ĐẤY CHỨ...

Mộc Thần Dật nhìn về phía đối phương, “Viêm Dương Ngọc? Có công dụng gì?”

Tiêu Hàm Hinh bắt đầu giải thích, đại ý là Viêm Dương Ngọc là một loại kỳ thạch được hình thành dưới sự ảnh hưởng của quy tắc Thiên Đạo, bản thân nó có thể phóng ra năng lượng rất mạnh.

Nếu cứ để nó ở bên ngoài, theo thời gian, khu vực phụ cận sẽ bị biển lửa bao trùm.

Không gian hỏa diễm mà bọn họ ở lúc trước, có lẽ cũng được hình thành nhờ Viêm Dương Ngọc.

Nếu tu luyện giả luyện hóa nó, chắc chắn sẽ tăng cường sự lĩnh ngộ đối với quy tắc thuộc tính Hỏa, khiến cho khả năng khống chế ngọn lửa của bản thân đạt tới một trình độ cực cao.

Mộc Thần Dật nghe Tiêu Hàm Hinh nói, bỗng nhớ ra một vài chuyện. Hắn đã từng đọc qua giới thiệu về Viêm Dương Ngọc, chẳng qua lúc ấy thứ hắn chú ý lại là một chuyện khác.

Đó chính là một công dụng lớn khác của Viêm Dương Ngọc, chỉ có hiệu quả với tu luyện giả nam giới, có thể nói là một lợi ích to lớn ngất trời, chính là sau khi luyện hóa, có thể tráng dương!

Mộc Thần Dật sở dĩ chú ý đến việc này, là bởi vì lão bà của hắn có hơi nhiều, sợ mình chịu không nổi, cho nên trước đó đã tra cứu rất nhiều tài liệu để phòng hờ.

Hắn còn đặc biệt soạn ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi chép toàn những bảo vật giúp tăng cường “thực lực”.

Chẳng qua về sau, cơ thể này của hắn ngày càng cường đại, thật sự không cần bồi bổ nữa, liền vứt chuyện cuốn sổ ra sau đầu, thành ra cũng không nhớ Viêm Dương Ngọc là thứ gì.

Mộc Thần Dật cất đồ đi, thứ này đối với hắn giá trị không lớn, có thể đưa cho Lãnh Lãnh dùng, Lãnh Lãnh có Hỏa Linh Thể, có thể phát huy hiệu quả ở mức độ cao nhất.

Hắn xoay người nhìn về phía Tiêu Hàm Hinh, “Xem ra không có nguy hiểm gì cả.”

Hắn vừa nói vừa đến gần Tiêu Hàm Hinh, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đối phương, “Hinh Nhi tỷ tỷ, ta nghĩ tỷ sẽ không từ chối đâu nhỉ!”

Tiêu Hàm Hinh lùi bước về sau, nhưng vạt áo trước bụng lại bị Mộc Thần Dật nắm chặt trong tay.

“Ngươi… Đừng…”

Mộc Thần Dật ôm lấy vòng eo của nàng, nhưng rồi lại dừng lại, “Chúng ta nên ra ngoài rồi.”

Tiêu Hàm Hinh đã chuẩn bị sẵn sàng để bị chà đạp, kết quả hắn lại thốt ra một câu như vậy, nàng không khỏi sững sờ.

Mộc Thần Dật lấy ra một bộ quần áo mặc vào người, rồi đeo lại khăn che mặt.

“Đừng ngẩn ra đó, có người tới rồi, chờ mọi chuyện kết thúc, chúng ta lại tiếp tục!”

Mộc Thần Dật nói xong, thân ảnh trực tiếp biến mất.

Tiêu Hàm Hinh nhìn về phía cửa đại điện, liền thấy cửa điện bị mở ra, sau đó một nữ tử mặc lụa mỏng, dáng người uyển chuyển đi vào.

Nữ tử bước đi nhẹ nhàng, khi cặp đùi đẹp di chuyển, tấm lụa mỏng che thân dưới bay phấp phới, mơ hồ còn có thể nhìn thấy một tia phong cảnh không tì vết.

Mộc Thần Dật ẩn thân ở một bên đại điện, nhìn vào nơi thấp thoáng ấy, hai mắt không khỏi mở to hơn rất nhiều.

Nữ tử sau khi đến gần Tiêu Hàm Hinh, liếc nhìn cái bàn trên mặt bàn, sau đó cười nói: “Xem ra đồ vật ở đây đã bị Tiêu Thánh Nữ đắc thủ rồi nhỉ!”

Tiêu Hàm Hinh nhìn nữ tử, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường, lạnh giọng nói: “Chuyện này thì liên quan gì đến ngươi?”

“Mọi người đều là bạn cũ, ngươi không cần phải lạnh lùng như vậy đâu!”

“Mộng Linh ngươi là hạng người gì, sao ta có thể làm bạn với ngươi được? Ta trèo cao không nổi!”

Mộng Linh đánh giá bốn phía đại điện, cũng không để tâm đến lời chế nhạo của Tiêu Hàm Hinh.

“Trước kia có lẽ không, nhưng sau này thì chưa chắc à nha!”

Tiêu Hàm Hinh xoay người đi ra ngoài cửa, “Vĩnh viễn không thể!”

“Có gì mà không thể? Vẫn luôn tự cho mình là băng thanh ngọc khiết, chẳng phải cũng đã thất thân rồi sao! Bây giờ không thể làm bạn, biết đâu sau này chúng ta còn hầu hạ chung một người đấy!”

Mộng Linh nói rất tùy tiện, nhưng Tiêu Hàm Hinh nghe vậy lại kinh hãi.

Tiêu Hàm Hinh lạnh lùng liếc đối phương một cái, không nói gì thêm, trực tiếp rời khỏi đại điện.

Mộng Linh lại nhìn quanh một lượt, không phát hiện thứ gì, liền cũng chuẩn bị rời đi.

Mộc Thần Dật thì đã sớm đến cửa đại điện, thấy Mộng Linh định rời đi, hắn trực tiếp đóng sầm cửa lại.

Mộng Linh nhíu mày, lập tức cảnh giác, thần hồn không ngừng dò xét bốn phía đại điện, nhưng lại không hề có phát hiện gì.

Mộc Thần Dật lặng lẽ lướt đến sau lưng Mộng Linh, lập tức điểm ra Kiếp Linh Chỉ.

Mộng Linh cảm nhận được linh khí dao động phía sau, trong lòng kinh hãi, nhưng đã không kịp né tránh, lưng bị điểm trúng, thân thể mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất.

Mộc Thần Dật hiện ra thân hình, nhìn Mộng Linh đang xụi lơ trên mặt đất.

Hắn không có hứng thú với đại bộ phận nữ tử của Âm Dương Thánh Điện, sở dĩ ra tay với đối phương, là bởi vì dược vật trong tay hắn đã không còn nhiều, chẳng qua là muốn bổ sung thêm chút hàng mà thôi.

Mộng Linh nhìn thấy Mộc Thần Dật, hữu khí vô lực nói: “Ngươi… là người… dị giới!”

Mộc Thần Dật không nói gì, trực tiếp cúi người ngồi xổm xuống, sau đó liền ra tay.

Đầu tiên, tự nhiên là phải lục soát một phen.

Hắn tháo nhẫn trữ vật của đối phương xuống, sau đó cởi bỏ tấm lụa mỏng trên người nàng.

Sau đó, hắn ấn nắn khắp nơi, cuối cùng dừng lại trên cặp hung khí.

Mộng Linh rên rỉ không ngừng, vốn còn đang lo lắng cho tình cảnh của mình, thấy điệu bộ này của đối phương, nàng đã lộ ra vẻ mặt đầy khêu gợi.

“Sao chàng… lại khinh bạc… người ta như vậy? Nếu để người khác nhìn thấy, người ta… còn… gả đi thế nào được a!”

Mộng Linh vừa nói, vừa dùng hết sức lực, nhấc cẳng chân gác lên vai Mộc Thần Dật.

Chỉ một động tác đơn giản cũng đã khiến trán nàng lấm tấm mồ hôi, tiếng thở dốc cũng dồn dập hơn một chút.

Cơ thể Mộc Thần Dật không khỏi cứng đờ, bộ dạng này của đối phương thật quá có sức sát thương.

Vẻ mặt yếu ớt, đôi mắt đong đầy tình xuân.

Hai chân đung đưa, nơi bí ẩn hiện ra trọn vẹn.

Mộc Thần Dật chỉ cần cởi bỏ trói buộc ở hạ thân, hơi bước về phía trước là có thể chạm đến nơi sâu thẳm ấy.

Mộng Linh kinh nghiệm phong phú, cảm nhận được bờ vai Mộc Thần Dật hơi thay đổi, liền biết đối phương đã có chút không cầm giữ được.

Nàng khẽ mở đôi môi, vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm môi, tiếp tục câu dẫn Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật đưa tay bắt lấy chân nàng đang gác trên vai mình, ném sang một bên, sau đó trực tiếp cho Mộng Linh một cái tát, “Ngươi là thứ hàng gì? Thứ bẩn thỉu như ngươi mà cũng muốn mơ tưởng đến ta? Ta phi!”

Mộng Linh sững sờ, “Ngươi… không phải là không được đấy chứ?”

Mộc Thần Dật trực tiếp tát thêm một cái vào mặt nàng, “Có được hay không?”

Mộng Linh đau điếng, sắc mặt nhăn nhó đi nhiều, sau đó liền liếc Mộc Thần Dật một cái đầy khiêu khích, cười nhạo nói: “A, đàn ông, bị chọc trúng chỗ đau, tức đến hộc máu rồi chứ gì!”

“Vãi chưởng! Ngươi sợ là chưa hiểu rõ tình hình hiện tại đâu nhỉ!”

“Ca ca tức giận như vậy làm gì? Dù ca ca thật sự không được, người ta cũng sẽ không so đo, người ta chỉ thấy đau lòng thay cho ca ca thôi.”

Mộc Thần Dật lại tát nàng một cái nữa, “Đừng làm ta buồn nôn!”

Sau đó, hắn trực tiếp dùng Ảo Cảnh Chi Mắt, thi triển ảo thuật lên đối phương để dò hỏi một vài tình hình.

Mộng Linh dưới tác dụng của ảo thuật, đã nói thẳng ra những gì mình đã trải qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!