Virtus's Reader

STT 986: CHƯƠNG 985: KHÔNG CHỌN SAI NGƯỜI

Gã nam tử dùng linh khí bao bọc toàn thân, cánh tay không ngừng vung đao chém về phía hắc long, muốn thoát khỏi sự trói buộc. Nhưng tất cả đều vô dụng, chỉ khiến ngọn lửa trên người hắc long mờ đi đôi chút.

Hắc long gầm lên một tiếng rồi lao thẳng lên trời cao, sau đó bổ nhào xuống, đâm thẳng vào mặt lôi đài. Một tiếng nổ vang lên, mặt đất tức khắc nứt toác, bụi đất tung bay mịt mù.

Khi bụi mù tan đi, mặt đất chỉ còn lại một cái hố khổng lồ, còn gã nam tử đã biến thành một đống thịt nát.

Những người còn lại trên lôi đài nhìn Mộc Thần Dật, bất giác lùi lại phía sau, sợ hắn sẽ ra tay với mình.

Hạng Thượng vốn không coi Mộc Thần Dật ra gì, nhưng giờ đây ánh mắt hắn nhìn Mộc Thần Dật đã hoàn toàn thay đổi, tràn ngập vẻ cảnh giác.

Hắn nhìn Mộc Thần Dật đang tiến lại gần, cười lạnh nói: “Ta thừa nhận ngươi có chút thực lực, nhưng nếu ngươi nghĩ chỉ bằng vậy là đủ để đối địch với Hạng Thượng ta thì quá ngây thơ rồi.”

“Vậy sao? Thế hai chân ngươi run cái gì?” Mộc Thần Dật vừa nói vừa vươn tay chộp tới đối phương.

Hạng Thượng lập tức vận chuyển linh khí, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng Mộc Thần Dật, ngay sau đó khom người ngưng tụ linh khí vào lòng bàn tay.

Lấy ngón tay làm móng vuốt, hắn chộp thẳng vào cột sống của Mộc Thần Dật.

Móng vuốt màu đỏ thẫm ngưng tụ từ linh khí còn chưa chạm tới, luồng khí sắc bén đã dễ dàng xé rách quần áo trên người Mộc Thần Dật, sau đó nhanh chóng bấu vào làn da sau lưng hắn.

Hạng Thượng không ngờ lại dễ dàng đắc thủ như vậy, trên mặt đã lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Nhưng ngay sau đó, hắn sững sờ.

Móng vuốt vốn dĩ không gì cản nổi lại không thể đâm thủng được cả da thịt của đối phương, mặc cho hắn điên cuồng vận chuyển linh khí cũng vô dụng.

Ngay lập tức, cổ tay hắn bị một bàn tay khác siết chặt. Một lực lượng kinh hoàng ập đến, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một.

Hạng Thượng cố nén cơn đau nhói, không để mình kêu lên, nhưng nước mắt đã lưng tròng.

Hắn nhìn Mộc Thần Dật đã xoay người lại đối mặt với mình, nghiến răng nói: “Ngươi làm vậy là đang đối nghịch với Hạng gia, ta hy vọng ngươi hiểu rõ hậu quả!”

“Bây giờ ngươi dừng tay vẫn còn kịp, ta có thể đại nhân đại lượng, bỏ qua chuyện cũ!”

Mộc Thần Dật nhìn hắn, mỉm cười: “Hạng gia đúng là lợi hại, nhưng ngươi không đại diện được cho Hạng gia, Hạng gia cũng không đến lượt ngươi làm chủ!”

“Hơn nữa, đây là Thành Chủ Phủ chứ không phải Hạng gia. Ngươi nghĩ Hạng gia có thể giương oai ở Thành Chủ Phủ sao?”

Hạng Thượng không ngờ Mộc Thần Dật lại không nể mặt mình như vậy, còn thẳng tay chụp mũ cho hắn, nhất thời nghẹn lời.

“Ngươi…”

Mộc Thần Dật lập tức cắt lời Hạng Thượng: “Ngươi cái gì mà ngươi? Kẻ ác tặc dám bất kính với Thành Chủ Phủ như ngươi, ai cũng có thể giết!”

Hạng Thượng nghe vậy, đến cả cơn đau trên người cũng tạm thời quên mất. Hắn bất kính với Thành Chủ Phủ từ khi nào?

Thế nhưng, không đợi Hạng Thượng kịp phản bác, Mộc Thần Dật đã trực tiếp siết cổ hắn, dùng linh khí chấn cho hắn bất tỉnh rồi ném bay ra ngoài.

Mộc Thần Dật liếc nhìn Hạng Thượng đang bất tỉnh dưới đài, thu tay lại. Thân phận của kẻ này không tầm thường, hắn không thể công khai hạ sát thủ, nếu không sẽ gặp chút phiền phức.

Hắn xoay người nhìn những người khác: “Còn ai muốn xuống không?”

Đám người lập tức lùi lại. Chỉ cần Mộc Thần Dật không ra tay với họ, họ đã cảm ơn trời đất rồi!

Mộc Thần Dật thấy vậy, liền ngồi xếp bằng ngay trên đài, sau đó vận chuyển linh khí giả vờ chữa thương.

Những người khác nhìn nhau, không ai có ý định tiến lên.

Lúc này, một nam một nữ dưới đài cũng nhân cơ hội nhảy lên. Màn thể hiện của Mộc Thần Dật ngược lại đã giúp hai người họ được thơm lây.

Đúng lúc này, nén hương cũng đã cháy hết.

Trên lôi đài vừa tròn mười lăm người.

Một người hầu trên khán đài bước đến bên lôi đài: “Các ngươi đã giành được danh ngạch, bây giờ theo ta đi bái kiến hai vị thiếu gia và tiểu thư.”

Mười lăm người đi theo người hầu kia đến trước mặt ba người.

Người hầu lập tức quát: “Còn ngẩn ra đó làm gì!”

Mười lăm người lập tức khom người nói: “Bái kiến hai vị thiếu gia, tiểu thư.”

Thượng Quan Diệu Văn nói: “Mười lăm người, vừa hay mỗi người năm người. Chúng ta chọn thế nào đây?”

Thượng Quan Diệu Võ nhìn xuống dưới: “Chúng ta lần lượt chọn là được. Bắt đầu từ nhị ca, sau đó đến ta, cuối cùng là tiểu muội!”

Bên kia, Thượng Quan Vũ Manh lắc đầu: “Không được! Hai huynh chọn hết người tốt rồi thì muội biết làm sao? Muội phải chọn trước, các huynh phải nhường muội!”

“Tiểu muội, ngày thường bọn ta đã nhường muội rồi, bây giờ cũng muốn bọn ta nhường nữa sao? Không thể lúc nào cũng để bọn ta chịu thiệt được!”

“Muội không quan tâm, ai bảo các huynh là ca ca của muội!”

Thượng Quan Diệu Văn thấy hai người không ai chịu nhường ai, liền nói: “Thế này đi! Cứ để họ tự chọn. Họ muốn theo ai thì quỳ trước mặt người đó.”

“Nếu bên nào có nhiều người chọn quá thì chỉ giữ lại năm người, số còn lại sẽ chuyển cho những người khác.”

Thượng Quan Diệu Võ gật đầu: “Vậy cũng được.”

Thượng Quan Vũ Manh nghĩ một lát rồi đáp: “Được.”

Thấy cả hai đều đồng ý, Thượng Quan Diệu Văn nhìn xuống dưới: “Lời của bổn thiếu gia, các ngươi đều nghe rõ cả rồi chứ! Bây giờ, bắt đầu chọn đi!”

Nghe vậy, mọi người ở dưới lập tức bắt đầu lựa chọn.

Lúc này, ánh mắt của cả ba huynh muội trên đài đều đổ dồn về phía Mộc Thần Dật, ý tứ rất rõ ràng: “Mau quỳ xuống đây!”

Mộc Thần Dật không chút do dự, quỳ thẳng xuống trước mặt Thượng Quan Vũ Manh. Đùa à, có gái xinh thì ai thèm để ý đến hai gã đàn ông kia chứ!

Thượng Quan Vũ Manh vô cùng hài lòng, khóe môi cong lên thành một nụ cười. Ngược lại, ánh mắt của hai người anh trai nhìn Mộc Thần Dật đã không còn thân thiện chút nào.

Mộc Thần Dật mặc kệ hai người anh kia, chăm chú nhìn Thượng Quan Vũ Manh.

Nàng có một mái tóc dài được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa sau gáy, trên người mặc một chiếc váy đỏ trễ vai, để lộ làn da trắng nõn, mịn màng. Vòng một căng đầy khiến chiếc váy không thể che hết được vẻ kiều diễm, cực kỳ thu hút ánh nhìn.

Để tránh có phản ứng không nên có, Mộc Thần Dật dời tầm mắt đi, sau đó sử dụng Con Mắt Dò Xét.

【 Thiên phú tư chất: 74 】

【 Thể chất đặc thù: Xích Viêm Thể 】

Mộc Thần Dật nhìn thông tin, thầm nghĩ: “Quả nhiên không chọn sai người!”

Hắn chọn Thượng Quan Vũ Manh không phải chỉ để thỏa mãn tư dục!

Hắn liếc nhìn nữ tử Dực Ma tộc đứng sau lưng nàng. Hắn tính toán rằng sau này sẽ tìm hiểu một vài thông tin từ nữ tử Dực Ma tộc này, hắn phải biết những người bị bắt đã tiết lộ những gì.

Một lát sau, nhóm của Mộc Thần Dật đã được phân chia xong, quá trình không có gì bất ngờ.

Nữ tử lúc trước đứng cùng Mộc Thần Dật dưới lôi đài cũng đã chọn Thượng Quan Vũ Manh. Khi quỳ xuống trước mặt nàng, cô ta còn mỉm cười với Mộc Thần Dật.

Sau đó, Thượng Quan Vũ Manh dẫn năm tùy tùng mới của mình rời đi, đến một tiểu viện.

Khi nhóm Mộc Thần Dật bước vào tiểu viện, đã có một người hầu đứng chờ sẵn.

Người hầu thấy Thượng Quan Vũ Manh bước vào liền lập tức bưng khay trong tay tới. Trên khay có một lọ thuốc nhỏ trong suốt, bên trong chứa một loại chất lỏng màu đen.

Thượng Quan Vũ Manh cầm lọ thuốc lên, mở nắp, sau đó ép ra một giọt máu từ đầu ngón tay, nhỏ vào trong lọ rồi đưa ra.

Người hầu lập tức nhận lấy lọ thuốc, đi đến chiếc bàn bên cạnh.

Trên bàn đã sớm rót sẵn năm chén nước. Người hầu lần lượt đổ chất lỏng trong lọ thuốc vào năm chén nước đó.

Ngay sau đó, người hầu mang năm chén nước đó chia cho năm người Mộc Thần Dật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!