Virtus's Reader

STT 989: CHƯƠNG 988: LÀ THỂ HƯƠNG CỦA NÀNG SAO?

Nữ tử Cánh Ma tộc lắc đầu: “Ta mới bị bắt vào hôm qua, lại không thể tùy ý ra ngoài thì biết được bao nhiêu? Huống chi hiện tại đang trúng độc, ta căn bản không dám có bất kỳ hành động lạ nào, ngay cả dò la tin tức cũng không dám.”

Mộc Thần Dật tỏ vẻ thấu hiểu, đối phương vì cái mạng nhỏ của mình, an phận một chút cũng không có gì sai.

“Ta phải đi rồi, cô sẽ không tiết lộ chuyện đêm nay ra ngoài chứ?”

“Sẽ không, nói ra cũng chẳng có lợi gì cho ta.”

“Cảm ơn cô đã hợp tác.”

“Không cần, về Vạn Táng Uyên, ngươi biết được bao nhiêu?”

“Ta cũng không rõ lắm, chỉ biết nơi đó vô cùng hung hiểm!” Mộc Thần Dật cười cười, vươn tay vuốt ve gò má của đối phương, rồi lần đến sau gáy nàng.

Nữ tử Cánh Ma tộc hoảng hốt nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Mộc Thần Dật vận chuyển linh khí, đánh ngất nữ tử Cánh Ma tộc.

Hắn chỉ đơn giản là sợ lúc mình rời đi, đối phương sẽ kêu la ầm ĩ mà thôi, tuy khả năng này không lớn nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.

Hắn không muốn cứ thế này mà quay về, nói gì thì cũng phải đi các nơi xem xét một chút, nếu đối phương mà la lối, hắn sẽ không thể dễ dàng đi lại lung tung được nữa.

Mộc Thần Dật thỏa mãn tay nghiện, đắp chăn lại cẩn thận cho nàng, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng, còn phải đi làm chính sự nữa!

Hắn nhìn quanh một lượt, trong Phủ Thành chủ có ba tòa cung điện được trọng binh canh gác, trong đó hai nơi còn có trận pháp bảo vệ, vừa nhìn đã biết là nơi cất giấu bảo vật.

Ngoài ra, dưới một hồ nước ở vị trí trung tâm Phủ Thành chủ có một chút dao động trận pháp, phỏng chừng bên dưới là mật thất cất giấu bảo vật, thậm chí có khả năng là nơi thành chủ bế quan.

Mộc Thần Dật ghi nhớ kỹ sự phân bố các nơi trong Phủ Thành chủ, sau đó mới lặng lẽ quay về.

Hắn tuy muốn bảo vật, nhưng mấy nơi đó không dễ vào như vậy, đặc biệt là mật địa dưới lòng đất, một khi bị phát hiện sẽ vô cùng nguy hiểm.

Mộc Thần Dật trở lại sân viện thì thấy Tống Du đang đứng ở cửa phòng hắn, hơn nữa nàng đã đẩy cửa, cất bước đi vào.

Mộc Thần Dật thấy vậy, hắn lập tức nhanh chóng cởi bỏ hắc y, đi theo sau nàng vào trong phòng.

Tống Du nhìn căn phòng trống không, có chút nghi hoặc: “Ủa? Hơi thở rõ ràng là ở trong phòng, sao lại không thấy người đâu?”

Nàng chậm rãi xoay người, nhìn thấy Mộc Thần Dật ở phía sau, lập tức sợ đến mức lùi lại mấy bước.

“Ngươi làm ta sợ muốn chết!”

Mộc Thần Dật nhíu mày nói: “Cô mới làm ta sợ muốn chết thì có, nửa đêm nửa hôm, cô đột nhiên vào phòng ta, ta còn tưởng cô muốn ám hại ta đấy.”

“Cái gì chứ! Lúc trước ta gõ cửa không ai trả lời, sợ ngươi xảy ra chuyện nên mới đành phải vào xem thử.”

“Chúng ta ở trong Phủ Thành chủ thì có thể xảy ra chuyện gì được?”

“Ban ngày không phải ngươi bị thương sao! Cho nên ta mới lo lắng ngươi xảy ra chuyện.” Tống Du có chút bất mãn: “Nếu ngươi không sao thì cũng phải lên tiếng một câu chứ!”

Mộc Thần Dật mời nàng ngồi xuống: “Ta vừa mới tu luyện, đang ở thời khắc đột phá mấu chốt, sao có thể tùy tiện lên tiếng được?”

“Vậy à! Là ta lo lắng thừa rồi!”

“Cảm ơn cô đã quan tâm.” Mộc Thần Dật đáp lại cho có lệ, sau đó hỏi: “Vậy cô đến đây muộn như vậy là có chuyện gì?”

Tống Du liếc nhìn Mộc Thần Dật một cái, có chút thẹn thùng nói: “Lúc trước không phải nói thiếu ngươi một ân tình sao! Ta chỉ muốn mau chóng trả lại cho ngươi, cứ kéo dài mãi, ta không yên lòng.”

Mộc Thần Dật nhìn nàng, ho khan hai tiếng: “Tống cô nương, tuy cô cũng không tệ, nhưng xin cho phép ta từ chối, ta không phải loại người nhận ân tình rồi bắt người ta báo đáp.”

“Cũng mong Tống cô nương có thể quý trọng bản thân, thứ quý giá nhất của nữ nhi gia chính là trong sạch, hành động dâng hiến thân mình như vậy là không nên!”

Mộc Thần Dật nói một cách đanh thép, đầy chính khí.

Hắn không phải loại người có lợi mà không chiếm, thật sự là vì Tống Du cũng chỉ thường thôi, bất luận là thiên phú hay ngoại hình.

So với người bình thường, Tống Du tuyệt đối được coi là ưa nhìn, dáng người cũng không tệ, nhưng Mộc Thần Dật đã trải qua quá nhiều sóng gió, mấy cô vợ bên cạnh hắn lại người nào người nấy đều là cực phẩm, nên hắn không có hứng thú gì với Tống Du.

Hắn vươn tay nắm lấy hai vai nàng, dịu dàng nói: “Sau này, ngàn vạn lần đừng tự hạ thấp mình như vậy, cũng không phải ai cũng có phẩm hạnh tốt như ta đâu!”

Tống Du ngẩn ra, ngay sau đó vươn tay gạt phắt tay Mộc Thần Dật ra.

“Đêm hôm khuya khoắt có thể đừng mơ mộng hão huyền được không? Bổn cô nương nói muốn dâng hiến thân mình từ khi nào? Đầu óc ngươi có vấn đề à!”

Mộc Thần Dật nghiêm túc nhìn Tống Du, thấy nàng không giống đang nói dối, có chút ngớ người: “Vậy sao cô lại tỏ vẻ thẹn thùng làm gì?”

Tống Du liếc Mộc Thần Dật một cái, sau đó lấy ra một miếng ngọc bội, đặt lên bàn, dùng ngón tay đẩy đến trước mặt Mộc Thần Dật.

“Cái này cho ngươi, coi như là trả lại ân tình cho ngươi.”

Ngọc bội này vốn là vật Tống Du luôn đeo bên người, thường ngày nàng đều giấu nó trong lớp áo mềm mại nơi lồng ngực.

Bây giờ, nàng lấy ngọc bội ra để trả nợ ân tình, tự nhiên là có chút e thẹn.

Mộc Thần Dật cầm ngọc bội lên, ngửi ngửi: “Ừm, có mùi thơm, là thể hương của nàng sao?”

“Ngươi…” Tống Du thấy Mộc Thần Dật đưa ngọc bội lên trước mũi, có chút hoảng loạn, đây chẳng phải là Mộc Thần Dật đang gián tiếp áp lên ngực nàng sao?

Quá đáng hơn là, hắn còn đang ngửi, điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Mộc Thần Dật thấy trạng thái của nàng không ổn, liền không đi quá giới hạn nữa: “Đồ vật ta nhận, còn người của cô thì ta kiên quyết không cần.”

Tống Du thấy Mộc Thần Dật nhận lấy, hừ lạnh một tiếng: “Đừng có mơ mộng hão huyền, ta cũng không muốn gả mình cho ngươi đâu!”

Nói xong, nàng liền hậm hực rời khỏi phòng Mộc Thần Dật.

Tống Du ra khỏi cửa, bước nhanh về phòng, sau khi đóng cửa lại, nàng ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, gò má hơi ửng hồng.

Nàng thầm nghĩ, nếu hắn thật sự muốn nàng lấy thân báo đáp thì phải làm sao đây.

Nhưng nghĩ lại, hình như cũng không phải là không thể, tuy dung mạo đối phương bình thường, nhưng lại toát ra một sức hấp dẫn khó tả, lại còn có thực lực cường đại, vẫn có thể xem là một lựa chọn tốt.

Bên kia.

Mộc Thần Dật nằm trên giường, tay cầm ngọc bội, nghiên cứu nửa ngày cũng không nhìn ra có gì đặc biệt.

Điều này làm hắn có chút nghi hoặc, nếu nàng đã muốn trả ơn, thì thứ đưa cho hắn hẳn phải là đồ có giá trị chứ?

Tổng không thể nào thật sự chỉ là một miếng ngọc bội bình thường dính chút hương thơm thôi chứ!

Mộc Thần Dật nhìn không ra manh mối, cũng chỉ có thể cất đồ đi trước, chờ có thời gian sẽ hỏi hệ thống sau.

Nhắc đến hệ thống, Mộc Thần Dật vội vàng mở giao diện ra, nhưng trên giao diện vẫn là mấy chữ to “Hệ thống đang nâng cấp”.

Mộc Thần Dật đóng giao diện, lắc đầu: “Mẹ kiếp, đến bao giờ mới nâng cấp xong đây!”

Hôm sau.

Mộc Thần Dật sau khi rời giường liền nghe thấy bên ngoài trở nên ồn ào.

Hắn ra khỏi phòng thì nhìn thấy Hoa Chí Viễn bị người ta trói trong sân, lúc này đang bị ép uống thuốc độc.

Hoa Chí Viễn mình đầy vết máu, nhưng vẫn gắt gao ngậm chặt miệng, chết sống không chịu mở ra.

Mà bên cạnh còn có một nam tử Song Hồn Ma tộc đang quỳ.

Mộc Thần Dật hỏi nữ tử Cánh Ma tộc bên cạnh mới biết, thì ra sau khi hai người này bị bắt, không chịu uống thuốc độc nên đã bị lôi đi dùng đại hình tra tấn suốt một ngày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!