Kim Chính Bình cũng không biết lời Diệp Khiêm nói lúc trước có phải là đùa giỡn hay không, tự nhiên lại bị rơi xuống vi cá bào ngư, với hắn mà nói những thứ này cũng không phải vấn đề gì. Hắn không muốn đắc tội Diệp Khiêm vào lúc này. Huống chi, căn cứ điều tra của Kim Chính Thụy, không có một chút tư liệu nào, điều này cho thấy thân phận Diệp Khiêm càng thêm thần bí, tốt hơn là hắn nên cẩn thận một chút.
“Diệp phó thị trưởng trước kia nhậm chức ở đâu vậy?” Vừa nói, Kim Chính Bình vừa tùy ý hỏi.
Diệp Khiêm một bên không ngừng ăn bào ngư, một bên mơ hồ không rõ nói: “Trước kia lăn lộn khắp nơi, lăn lộn qua không ít địa phương, không ít ngành nghề, thế nhưng đều không như ý. Kỳ thật, tôi lại rất hâm mộ Kim gia chủ, các vị có thể nói là nhẹ nhõm hơn tôi rất nhiều. Ông xem chúng tôi này, hút thuốc gì, uống rượu gì, chúng tôi đều không tự quyết định được. Người ta biếu gì thì chúng tôi phải dùng nấy, có khi nghĩ lại cũng thật sự đủ bức bối và đáng sợ.”
Kim Chính Bình hơi sững sờ, lập tức trong lòng âm thầm cười một tiếng. Hắn không ngại Diệp Khiêm là người tham lam, mà sợ Diệp Khiêm không tham. Người tham lam dễ đối phó, cho ít tiền, dĩ nhiên là kéo hắn xuống nước. So với lợi ích khổng lồ vốn có của Thạch Đầu sơn, số tiền biếu Diệp Khiêm chỉ là một phần nhỏ trong số lẻ mà thôi.
“Diệp phó thị trưởng nói đùa rồi, chúng tôi làm ăn cũng không dễ dàng, còn phải xem sắc mặt của các vị. Nếu như các vị không cho chúng tôi lăn lộn tiếp, chúng tôi đây cũng chỉ có ăn rau nuốt cơm. Giống như chuyện quyền khai thác Thạch Đầu sơn lần này vậy, nếu như Diệp phó thị trưởng không giao quyền khai thác cho chúng tôi, thì kế hoạch đầu tư của chúng tôi sẽ đổ sông đổ biển, lại phải một lần nữa tìm kiếm dự án đầu tư khác. Tìm kiếm một dự án đầu tư tốt cũng không phải dễ dàng như vậy, cần rất nhiều nhân lực, vật lực cùng tài lực ủng hộ. Vài lần như vậy, chúng tôi sẽ tổn thất rất lớn.” Kim Chính Bình nói.
“Tôi làm người rất đơn giản, ai cho tôi mặt mũi, tôi sẽ cho người đó mặt mũi. Nếu ai không nể mặt tôi, thì tôi sẽ tát cho hắn mấy cái thật đau. Lão tử lăn lộn đến vị trí này là vì cái gì? Chẳng phải là vì sau này có thể có một ngày tốt lành để sống sao? Ai biết tôi có thể làm ở vị trí này bao lâu, Kim gia chủ nói đúng không?” Diệp Khiêm nói, “Tuy nhiên, tôi cũng không rõ vì sao Kim gia chủ và người của Vân gia lại muốn tranh giành ngọn Thạch Đầu sơn không có bất kỳ giá trị khai thác nào. Bất quá, đúng như Kim gia chủ đã nói lúc trước, những chuyện này cũng không liên quan đến tôi, đúng không? Vốn dĩ hôm nay tôi định đến Vân gia nói chuyện, thế nhưng nghe nói Kim gia chủ đã giam Kim Vĩ Hào lại, cho nên, đành phải đến đây xem xét trước.”
Diệp Khiêm nói có chút không đầu không đuôi, có vẻ hơi lộn xộn, nhưng Kim Chính Bình lại có thể nghe ra được vài ý. Thứ nhất, đó là Diệp Khiêm và Kim Vĩ Hào có mối quan hệ không tệ, chỉ là không biết là vì mối quan hệ với Kim Vĩ Hùng, hay vì lý do khác; thứ hai, Diệp Khiêm đến tìm mình trước, vậy mình không thể bỏ qua cơ hội này, nếu không để người Vân gia nhanh chân đến trước thì mình sẽ bỏ lỡ cơ hội tốt.
Kim Chính Bình khẽ thở dài, nói: “Haiz, nói ra thì hơi buồn cười, nhưng thằng con trai này của tôi từ nhỏ đã không hợp tính với tôi, luôn đối nghịch, tôi cũng chẳng còn cách nào. Thật ra, làm cha ai mà không thương con, nhưng nó cứ mãi không nên người, tôi đành phải dùng đến hạ sách này. Không giấu gì Phó Thị Trưởng Diệp, tôi là người rất tin vào mệnh lý, huyền học và những thứ tương tự. Khi thằng bé sinh ra, tôi đã tìm người xem số mệnh. Nó mệnh phạm Thiên Sát, vừa chào đời đã khắc chết mẹ nó, hơn nữa, còn tương khắc với chữ Bát (八) trong mệnh của tôi. Tuy nhiên, Phó Thị Trưởng Diệp cứ yên tâm. Ngài đã đích thân lên tiếng, tôi đương nhiên sẽ thả nó ra, chỉ là hy vọng sau này nó đừng có hồ đồ gây chuyện ở bên ngoài nữa.”
Diệp Khiêm khẽ nhíu mày, hiển nhiên là thật không ngờ một gia chủ đường đường của Kim gia lại tin lời của mấy thuật sĩ giang hồ. Tuy Diệp Khiêm từng chứng kiến không ít chuyện kỳ lạ, cũng tin tưởng trên thế giới này quả thực tồn tại những đại sư huyền học siêu phàm, nhưng Diệp Khiêm lại không biết vị thầy tướng số cho Kim Vĩ Hào là đại sư nào. Bất quá, Diệp Khiêm cũng không dám chắc lời Kim Chính Bình nói là thật hay giả. Nếu là thật, là vì nguyên nhân này mà người Kim gia xem thường Kim Vĩ Hào, e rằng họ đều bị người khác giật dây?
“Không thể ngờ một gia chủ đường đường của Kim gia cũng sẽ tin những chuyện này, nói ra e rằng cũng không ai dám tin.” Diệp Khiêm nói.
“Phong thủy mệnh lý những thứ này vốn dĩ là tồn tại, tuy huyền diệu khó giải thích, nhưng không thể bỏ qua. Kim gia tôi có thể mọi chuyện thuận lợi, chính là nhờ có vị đại sư phong thủy kia đã nhìn rõ cho tôi. Ha ha, tôi biết Diệp phó thị trưởng tin vào thuyết vô thần, nói những chuyện này trước mặt ngài có chút không thích hợp.” Kim Chính Bình ha ha cười một tiếng, nói.
“Ha ha, cũng không phải vậy.” Diệp Khiêm nói, “Có thể là trước kia tôi đụng phải phần lớn là bọn bịp bợm giang hồ. Nếu Kim gia chủ thật sự có một vị đại sư như vậy tương trợ thì cũng mong Kim gia chủ giúp đỡ giới thiệu một chút, nói không chừng, tôi có thể một bước lên mây. Nếu quả thật là như thế này, thì tôi phải cảm ơn Kim gia chủ thật nhiều.”
Kim Chính Bình hơi sững sờ, lập tức cười cười, nói: “Không có vấn đề, nếu là Diệp phó thị trưởng nhắn nhủ, tôi tự nhiên sẽ hết sức sắp xếp. Vậy thế này đi, chờ tôi liên hệ tốt vị đại sư kia, rồi sẽ liên lạc lại với Diệp phó thị trưởng, thế nào? Tôi cũng hy vọng Diệp phó thị trưởng có thể một bước lên mây.”
“Vậy thì phiền Kim gia chủ rồi.” Diệp Khiêm ha ha vừa cười vừa nói, “Kim gia chủ yên tâm, tôi tuy ở trong quan trường, nhưng lại rất tôn trọng cái loại nghĩa khí giang hồ. Nếu quả thật đã chuẩn bị xong rồi, sau này Kim gia chủ có chuyện gì cứ dặn dò một tiếng, tôi ổn thỏa toàn lực hỗ trợ.”
“Vậy tôi xin cảm ơn Diệp phó thị trưởng trước, nếu như Diệp phó thị trưởng có thể giao quyền khai thác Thạch Đầu sơn cho tôi thì tôi thật sự vô cùng cảm kích.” Kim Chính Bình nói, “Sau này Diệp phó thị trưởng chính là bạn của tôi, có chuyện gì thì cứ dặn dò một tiếng, Kim gia nhất định toàn lực ứng phó.”
Ngay tại lúc hai người đang trò chuyện tâm tình có vẻ xuất phát từ nội tâm, Diệp Khiêm đột nhiên sắc mặt lại sa sầm xuống, nói: “Tuy thân thể tôi ở trong quan trường, nhưng tôi thực sự tinh tường một vài điều. Tứ môn Bát đại thế gia của Hoa Hạ, Thượng Quan gia đã diệt, Vân Yên Môn cũng đã diệt vong, còn lại mấy đại thế lực như Đường Môn, Diệp gia, Mã gia có quan hệ khá tốt. Hơn nữa, theo tôi được biết, Kim Vĩ Hào hiện tại đã là cháu rể của gia chủ Đường Môn. Kim gia chủ là người thông minh, hẳn biết ý của tôi, phải không? Kim Vĩ Hào, tuy tôi chỉ có vài lần gặp mặt, nhưng lại thật sự hợp ý. Nếu như hắn xảy ra chuyện gì tôi sẽ rất khó ăn nói. Đến lúc đó ba đại gia tộc này phát lực, không chỉ Kim gia không chịu nổi, mà e rằng cả tôi, một phó thị trưởng thường trực nhỏ bé này, cũng sẽ bị liên lụy. Kim gia chủ hiểu ý của tôi chứ?”
Kim Chính Bình hơi sửng sốt, mối quan hệ của ba đại gia tộc này hắn tự nhiên là tinh tường, hơn nữa, cũng hiểu rõ mối quan hệ sâu sắc của Kim Vĩ Hào với họ. Nếu không phải bất đắc dĩ, hắn vẫn không muốn giết Kim Vĩ Hào, dù sao, đó vẫn là con trai ruột của hắn. Thế nhưng, nếu như Kim Vĩ Hào muốn dựa vào ba thế lực lớn này để đối phó Kim gia thì hắn cũng không thể cố kỵ nhiều như vậy. Cũng chính bởi vì có lo lắng như vậy, cho nên, mới bắt Kim Vĩ Hào về giam giữ. Thế nhưng, đột nhiên lại xuất hiện một Diệp Khiêm, tựa hồ biết rất rõ những chuyện này, điều này khiến hắn không thể không cảm thấy Diệp Khiêm, một phó thị trưởng thường trực nhỏ bé này, không thể xem thường.
“Minh bạch, minh bạch.” Kim Chính Bình ha ha cười cười, đáp.
Khẽ gật đầu, Diệp Khiêm không nói gì thêm, nói đến đây là đủ rồi. Diệp Khiêm tin tưởng Kim Chính Bình có thể nghe ra bản thân ngụ ý, đó chính là bất kể thế nào, hôm nay mình đều muốn bảo vệ Kim Vĩ Hào. Rút khăn tay lau miệng, Diệp Khiêm nói: “Được rồi, vậy tôi về trước đây, Kim gia chủ có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi. Ha ha, tôi không để lại số điện thoại đâu, tôi nghĩ Kim gia chủ chắc chắn có số điện thoại văn phòng ở tòa nhà chính phủ rồi, đúng không?” Vừa nói, Diệp Khiêm vừa đứng lên, gọi Lâm Phong một tiếng, quay người đi ra ngoài.
Kim Chính Bình vội vàng đuổi theo, từ trong lòng móc ra một hộp quà vừa chuẩn bị sẵn đưa tới, nói: “Chút lòng thành không đáng là bao, còn hy vọng Diệp phó thị trưởng vui lòng nhận lấy. Cũng không phải đồ vật quý giá gì, Diệp phó thị trưởng không cần lo lắng, chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi, cũng không biết Diệp phó thị trưởng có thích hay không.”
“Đồ chơi nhỏ? Sẽ không thật sự rất nhỏ chứ?” Diệp Khiêm vừa nói vừa nhận lấy, mở ra nhìn một chút, chỉ thấy bên trong là một khối hồng bảo thạch, trông rất đẹp, không có chút tì vết nào, kích thước cũng khá lớn, xem ra đáng giá không ít tiền. Khẽ cười cười, Diệp Khiêm nói tiếp: “Chuyện Thạch Đầu sơn, tôi sẽ lo liệu cẩn thận. Tuy nhiên chuyện này được giao cho tôi xử lý, bất quá, tôi vẫn cần phải thông qua nhiều mối quan hệ, cần thời gian, hơn nữa, cũng rất phiền phức.”
Làm sao Kim Chính Bình lại không hiểu ý Diệp Khiêm chứ, vội vàng nói: “Tôi minh bạch, minh bạch, mọi việc đều nhờ Diệp phó thị trưởng. Ngày mai tôi sẽ phái người mang đến nơi ở của ngài.”
“Không cần, hiện tại tôi đang ở khách sạn, ông cứ trực tiếp đưa đến văn phòng của tôi ở tòa nhà chính phủ đi.” Diệp Khiêm nói, “Chuyện này cứ giao cho tôi lo rồi, ông cũng không cần quá sốt ruột, cứ làm tốt công tác chuẩn bị trước đi, ha ha, tránh để đến lúc đó chậm trễ thời gian.”
Kim Chính Bình vẫn không khỏi kinh ngạc, hắn còn chưa thấy qua vị quan chức nào lại công khai nhận hối lộ như vậy, thậm chí còn bảo mình mang tiền đến văn phòng, quả nhiên là rất gan. Bất quá, Diệp Khiêm đã dám làm như thế, chắc là không sợ bị liên lụy, như vậy có nghĩa là, phía sau hắn có một thế lực rất lớn chống lưng. Điều này khiến Kim Chính Bình không thể không cảm thấy, nếu nắm chắc được Diệp Khiêm, sau này Kim gia ở thành phố SY e rằng sẽ không có đối thủ, nhất định có thể đè bẹp Vân gia.
“Tốt tốt tốt, vậy mọi việc xin nhờ Diệp phó thị trưởng.” Kim Chính Bình nói, “Diệp phó thị trưởng đi thong thả, tôi tiễn ngài.”