Thật ra, Diệp Khiêm hy vọng Diệp Hà Đồ đi theo con đường không chính thống, bởi vì hắn cảm thấy Diệp Hà Đồ trời sinh đã có sức hút như vậy, cho nên, hắn mới đề cử Diệp Hà Đồ đến học tập bên cạnh Trần Thanh Ngưu, cha của Trần Tư Tư. Đi theo một vị lão đại giang hồ như vậy, Diệp Khiêm cảm thấy Diệp Hà Đồ nhất định có thể học được rất nhiều thứ.
Đương nhiên, về phần Diệp Hà Đồ rốt cuộc nên đi con đường nào, điều đó vẫn phải phụ thuộc vào lựa chọn của chính cậu ấy.
Bất quá, Diệp Khiêm tin tưởng chỉ cần Diệp Hà Đồ có thể kiên trì như vậy, dẻo dai như vậy, thì bất kể cậu ấy làm chuyện gì cũng đều nghiêm túc hết mình, thành công ở ngay trước mắt, chẳng còn xa nữa.
Hai người nói chuyện mãi cho tới đêm khuya mới ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Khiêm đã dậy từ sớm, sau khi rửa mặt xong liền không thể chờ được mà vọt tới phòng của Nhược Thủy. Nói là Diệp Khiêm dậy sớm, chi bằng nói cả đêm qua hắn không hề ngủ, không phải vì tiếng ngáy của Diệp Hà Đồ quá lớn, mà là trong lòng hắn lúc nào cũng không yên.
Nhược Thủy vẫn chưa tỉnh lại, vẫn đang ngủ say, phát ra tiếng ngáy rất nhỏ. Diệp Khiêm lặng lẽ ngồi bên giường Nhược Thủy, cứ như vậy ngắm nhìn cô, trong lòng tim đập "thình thịch" không ngừng. Trên gương mặt trong trẻo hoàn mỹ đó, dường như vẫn còn vương vấn nụ cười hạnh phúc ngày nào.
Một lát sau, Vạn Hải và Diệp Hà Đồ cũng đều đi tới. Thấy Nhược Thủy vẫn chưa tỉnh lại, trong lòng họ cũng có chút lo lắng, không biết có phải người đàn ông trung niên kia đã lừa mình không? Nhưng mà nghĩ lại kỹ, ông ta hoàn toàn không cần phải dùng chuyện này để lừa mình. "Hai người đi trước đi, Nhược Thủy cũng không biết lúc nào sẽ tỉnh, có tôi ở đây là được rồi. Đợi cô ấy tỉnh, tôi sẽ gọi mọi người." Diệp Khiêm nói.
Vạn Hải hơi sững sờ một chút, rồi gật đầu, quay đầu nhìn Diệp Hà Đồ, nói: "Hà Đồ, đi thôi, chúng ta đi luyện võ trước, có Diệp tiên sinh ở đây chăm sóc Nhược Thủy là được rồi, chúng ta ở lại cũng vô dụng."
Diệp Hà Đồ gật đầu, nhìn Diệp Khiêm, sau đó đi theo Vạn Hải ra ngoài. Lần này cậu về nhà không được bao lâu, cho nên, Vạn Hải muốn trân trọng mỗi một phút mỗi một giây, cố gắng truyền thụ thêm công phu cho Diệp Hà Đồ. Trước hết cứ truyền thụ ý thức cho cậu, sau này lại để cậu từ từ tiêu hóa, có lẽ Vạn Hải có chút nóng vội, mong con thành tài, tâm tình này Diệp Hà Đồ tự nhiên cũng hiểu.
Nhìn họ rời đi, Diệp Khiêm quay đầu lại nhìn Nhược Thủy, dịu dàng nói: "Nhược Thủy, em ngủ lâu như vậy rồi, chắc là đủ rồi chứ? Mau tỉnh lại đi, nếu không tỉnh, anh cũng không biết phải làm sao. Xin lỗi, là do lúc đầu anh không bảo vệ tốt cho em, có phải em vì trách anh, cho nên mới không muốn tỉnh lại không? Anh hứa với em, sau này, anh nhất định sẽ không như trước nữa, anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ em thật tốt, ở bên cạnh che chở cho em."
Vừa nói, Diệp Khiêm vừa đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Nhược Thủy, tràn đầy dịu dàng.
Hồi lâu sau, mí mắt Nhược Thủy giật giật, Diệp Khiêm lập tức vui mừng trong lòng. Rất nhanh, chỉ thấy Nhược Thủy khẽ "ưm" hai tiếng, sau đó chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có loại mông lung và mơ màng của người vừa mới tỉnh ngủ, cô quay đầu nhìn quanh bốn phía, tỏ ra rất xa lạ, rồi quay đầu nhìn Diệp Khiêm, hơi sững sờ, ánh mắt lập tức mờ mịt, hỏi: "Đây là đâu? Anh là ai?"
Toàn thân Diệp Khiêm chấn động, một cảm giác chẳng lành tự nhiên nảy sinh, không khỏi nhớ tới lời của người đàn ông trung niên Vô Danh, chẳng lẽ Nhược Thủy thật sự vì phải chịu đựng áp lực tinh thần quá lớn trong thời gian dài mà không chịu nổi nên suy sụp sao? Hay nói cách khác, là tiềm thức của cô vì sợ hãi bị tổn thương, mà tự phong bế chính mình?
Rất khó khăn mới gượng nở một nụ cười, Diệp Khiêm nói: "Đây là nhà của em, anh là Diệp Khiêm, là chồng của em."
"Chồng?" Nhược Thủy hơi ngẩn người, kinh ngạc nói: "Sao có thể? Chồng của em sao lại xấu như vậy được? Anh không phải đang lừa em đấy chứ?"
Diệp Khiêm sững sờ, có chút dở khóc dở cười, nói: "Anh sao có thể lừa em được chứ? Trước kia anh không chăm sóc tốt cho em, sau này, anh nhất định sẽ trân trọng em, bảo vệ em. Nhược Thủy, xin lỗi em."
Vẻ mặt Nhược Thủy chấn động, hai mắt có chút mông lung, dường như bị lời của Diệp Khiêm làm cảm động, bất quá, rất nhanh, nét cảm động đó đã bị che giấu đi, Nhược Thủy dùng bộ dạng mờ mịt nhìn Diệp Khiêm, nói: "Anh đang nói gì vậy? Em chẳng hiểu gì cả. Anh nói anh là chồng của em sao? Vậy em đói rồi, bây giờ có đồ ăn không?"
"Có, đương nhiên là có, em cứ nằm đi, anh đi lấy cho em ngay." Diệp Khiêm vội vàng nói: "Cơ thể em vừa mới hồi phục, cần nghỉ ngơi nhiều, em đừng cử động nhé." Nói xong, hắn vội vàng đứng dậy đi ra ngoài. Nhìn bóng lưng hắn rời đi, khóe miệng Nhược Thủy không khỏi cong lên một nụ cười tinh quái, lẩm bẩm: "Đồ không biết xấu hổ, người ta đã gả cho anh lúc nào chứ, vậy mà dám tự xưng là chồng người ta." Bất quá, nói thì nói vậy, trên mặt Nhược Thủy vẫn không giấu được nụ cười hạnh phúc.
Một lát sau, Diệp Khiêm bưng một chén cháo từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt Nhược Thủy lập tức lại trở nên mờ mịt như cũ. "Nào, ăn đi, hơi nóng đấy, cẩn thận một chút." Diệp Khiêm nói xong, đưa chén trong tay tới. Nhưng Nhược Thủy không nhận, nói: "Tay em hỏng rồi, không có chút sức lực nào cả, anh đút cho em đi, được không?"
Diệp Khiêm hơi sững sờ, lập tức gật đầu, là mình suy nghĩ không đủ chu toàn, Nhược Thủy nằm lâu như vậy, chức năng cơ thể khó tránh khỏi sẽ có chút thoái hóa, cơ bắp này lâu ngày không hoạt động, khó tránh khỏi sẽ có chút cứng ngắc, nhất thời không có sức lực cũng là chuyện rất bình thường. "Hơi nóng đấy, cẩn thận một chút." Diệp Khiêm múc một muỗng cháo, thổi nguội, đưa đến bên miệng Nhược Thủy. Nhược Thủy khẽ cười, trong lòng đắc ý, nhưng vẻ mặt lại không có chút thay đổi nào.
"Em phát hiện anh cũng không tệ lắm, tuy lớn lên hơi xấu, nhưng lại rất cẩn thận." Nhược Thủy nói: "Sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?"
"Cô ngốc này, bởi vì anh là chồng của em, đương nhiên phải đối tốt với em." Diệp Khiêm nói: "Lúc trước cũng là vì anh làm không tốt, mới hại em trúng độc, bây giờ em đã tỉnh lại, anh tự nhiên phải chăm sóc em mọi bề mới phải."
Nhược Thủy sững sờ, hai mắt có chút mông lung, cô cố gắng kìm nén, không để nước mắt mình chảy xuống. "Trước kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao em lại không nhớ gì cả?" Nhược Thủy nói.
"Không nhớ cũng không sao, sau này anh sẽ từ từ kể cho em nghe." Diệp Khiêm nói.
"Vâng!" Nhược Thủy gật đầu, nói: "Em ăn không nổi nữa rồi, muốn ra ngoài đi dạo, anh đi cùng em được không?"
"Được." Diệp Khiêm nói: "Bất quá, cơ thể em vừa mới hồi phục, cơ bắp có thể nhất thời vẫn chưa thích ứng được. Anh mát xa cho em một chút trước, thả lỏng cơ bắp nhé."
"Anh muốn chiếm tiện nghi của người ta à?" Nhược Thủy nói.
"Trong đầu em nghĩ gì vậy." Trừng mắt nhìn Nhược Thủy, Diệp Khiêm nhẹ nhàng điểm vào trán cô, nói: "Anh là chồng của em, chuyện như vậy không phải rất bình thường sao?"
"Vậy... vậy anh có muốn em sinh bảo bối cho anh không?" Nhược Thủy hỏi.
"Nếu em bằng lòng thì chúng ta sẽ sinh, sinh thật nhiều." Diệp Khiêm nói.
"Em không thèm, sướng cho anh quá, ai thèm sinh con cho anh chứ." Nhược Thủy quay đầu đi, nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.
Diệp Khiêm khẽ cười, không nói gì thêm, đưa tay giúp Nhược Thủy xoa bóp cơ đùi, giúp cô thả lỏng. Mặc dù trước kia Vạn Hải cũng cho người mỗi ngày lau người, mát xa cho Nhược Thủy, lo lắng chức năng cơ thể cô bị thoái hóa, nhưng dù sao cũng ngủ lâu như vậy, vừa mới tỉnh lại khó tránh khỏi có chút không quen với cơ thể của mình.
"Sau này anh có thể mát xa cho em mỗi ngày không?" Nhược Thủy hỏi.
"Sẽ!" Diệp Khiêm nói: "Chỉ cần em muốn, anh sẽ mát xa cho em cả đời."
"Không muốn!" Nhược Thủy nói: "Nếu cả ngày quấn quýt bên cạnh em, người khác chẳng phải sẽ nói em là hồ ly tinh sao? Em không muốn, em hy vọng chồng của em là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, tạo dựng sự nghiệp của riêng mình, chứ không phải chìm đắm trong ôn nhu hương."
Khẽ cười, Diệp Khiêm nhẹ nhàng vuốt mũi cô, nói: "Em thật sự là một cô vợ hiền thấu tình đạt lý, đáng tiếc, anh lại không phải là một người chồng tốt."
Nhược Thủy hơi ngẩn người, có chút khó hiểu, rồi dường như nhớ ra chuyện gì đó, nói: "Sao anh lại không phải là một người chồng tốt?"
"Sau này sẽ từ từ nói với em." Diệp Khiêm nói: "Nào, anh dìu em đứng dậy." Nhược Thủy vừa mới khỏi bệnh, hơn nữa dường như lại quên mất chuyện trước kia, Diệp Khiêm không muốn vào lúc này nói cho cô biết mình thực ra có rất nhiều người phụ nữ khác mà làm cô đau lòng, sợ tinh thần của cô không chịu nổi.
Nhược Thủy cũng không hỏi tiếp, gật gật đầu, được Diệp Khiêm dìu, chậm rãi đứng lên. Cảm giác hai chân chạm đất, có đôi khi lại thoải mái đến như vậy, Nhược Thủy dường như đang cảm thụ loại cảm giác này, cô đã nằm trên giường lâu như vậy, bây giờ cảm giác vững chãi này thật sự rất dễ chịu. "Đừng vội, cứ từ từ thích ứng đã!" Diệp Khiêm nói. Người bình thường, cho dù ở trên thuyền lâu ngày, trở lại đất liền cũng sẽ có chút không thích ứng, tương tự, người hôn mê quá lâu cũng cần thời gian để từ từ thích ứng cảm giác này.
"Anh đưa em đi gặp ba và anh trai em nhé." Diệp Khiêm nói.
"Vâng!" Nhược Thủy đáp, được Diệp Khiêm dìu, từ từ đi ra ngoài. Dù sao cũng đã lâu không đi lại, đi chưa được bao lâu, Nhược Thủy đã cảm thấy có chút mệt. Thấy bộ dạng của Nhược Thủy, Diệp Khiêm mỉm cười, ngồi xổm xuống trước mặt cô, nói: "Lại đây, anh cõng em."
Nhược Thủy mỉm cười, leo lên lưng Diệp Khiêm, nói: "Nằm trên lưng anh cảm giác thật thoải mái, em biết anh sẽ không ở đây quá lâu, thật sự hy vọng con đường này đi mãi không tới đích, như vậy em có thể mãi mãi nằm trên lưng anh, cảm nhận sự chân thật này."
Diệp Khiêm hơi sững sờ, sao cảm giác có gì đó không đúng. Nhược Thủy sững sờ, vội nói: "Còn không mau đi, chẳng lẽ em béo đến mức anh cõng không nổi à?"